Clair
Ngày 3 • 2:30 chiều
“Tại sao Bishop lại đi hợp tác với Libby McInley nhỉ?” Clair thắc mắc.
“Câu hỏi quan trọng hơn thế là, tại sao Libby McInley lại chịu hợp tác với Bishop? Hắn đã giết chết em gái cô ta cơ mà, thật khó hiểu.” Nash nói.
Ba người đã về phòng tác chiến.
Ảnh chụp Bishop ngồi trong xe tải được phóng to, sau đó in ra và dán lên một trong mấy tấm bảng trắng kê ở ngay đầu phòng.
“Chúng ta cần phải chia sẻ thông tin này với FBI.” Kloz ngồi ở bàn họp nêu ý kiến. “Mấy vụ mất tích đều liên quan đến 4MK. Họ cần được biết.”
Clair và Nash giương mắt nhìn anh ta chòng chọc.
Anh ta giơ hai tay lên chống chế. “Sao chứ? Chúng ta không thể giữ kín thông tin này được.”
“Giờ Libby McInley đang ở đâu? Cô ta ra tù rồi đúng không? Liệu có cán bộ quản chế hay ai đó thường xuyên kiểm tra tình hình cô ta không?” Clair hỏi.
Klozowski kéo laptop lại gần. Sau vài lượt gõ phím, mặt anh ta bỗng tái mét.
“Sao thế?”
Mắt Kloz trợn tròn, lướt nhanh qua bài viết. “Không xong rồi.”
Clair lắc đầu ngán ngẩm, băng qua phòng và xoay laptop lại để xem.
“Mời cô, tôi sẽ không đọc đâu.” Kloz nói.
Cô giơ bàn tay ra hiệu im lặng.
Kloz đây cái ghế xoay lùi ra xa bàn.
“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp!” Clair cuối cùng cũng phun ra một tràng rủa sả, quay laptop lại như cũ.
“Thì đấy.” Kloz nói.
“Có chuyện gì vậy?” Nash hỏi, tiến lại sau lưng họ.
“Xác của Libby McInley đã được Poole và các đồng nghiệp của anh ta tìm thấy vào tối qua. Mắt, tai và lưỡi bị cắt. Ngoài ra cô ta còn bị tra tấn nữa.” Clair đáp.
Nash nhíu mày. “Nếu Libby và Bishop bắt tay hợp tác với nhau thì tại sao hắn lại giết cô ta chứ? Thật là vô lý.”
“Mọi việc Bishop làm có việc gì có lý không?” Clair đánh mắt về phía cửa, nhìn phòng làm việc của FBI ở bên kia hành lang. “Sao bọn họ không báo cho chúng ta biết?”
Kloz thở hắt ra. “Mới hai giây trước cô còn muốn ém nhẹm thông tin về Bishop mà chúng ta phát hiện được, giờ lại đi thắc mắc tại sao FBI không báo cho chúng ta ư?” Anh ta xòe hai bàn tay. “Vụ của họ họ làm, vụ của ta ta làm. Chẳng liên quan gì đến nhau.”
“Cho tới lúc này.” Nash nói.
“Cho tới lúc này.”
Clair đi ra cửa, nhìn ra ngoài hành lang. “Từ hôm qua đến giờ tôi không trông thấy mấy người bên ấy. Các anh có thấy không? Cửa phòng họ đóng im ỉm.”
“Tôi chẳng gặp ai trong số họ kể từ sau vụ ở nhà Porter.” Nash nói.
Clair quay sang anh. “Chúng ta nên gọi lại cho Sam.”
Nash lấy di động ra và quay số. Mấy giây sau, anh lắc đầu. “Vẫn hộp thư thoại, không nghe máy.”
“Ta phải qua đó thôi.” Klozowski nói. “Có chuyện không ổn rồi.”
“Tôi tưởng anh sợ dính vào rắc rối. Anh chẳng bảo anh ấy tự làm tự chịu, rồi phải nghe lệnh nọ kia còn gì.” Clair nói.
“Đấy là một tiếng trước. Còn bây giờ, xem ra có chuyện không ổn rồi.”
Nash vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại. “Thanh niên kia nói đúng đấy, vụ này lạ lắm. Sam không thể tự dưng lặn mất tăm như thế. Ai trong chúng ta mà gọi, anh ấy chắc chắn sẽ nghe.”
Clair thở hắt ra. “Thôi được. Giờ ta sẽ bàn bạc xem tiếp theo nên làm gì, sau đó ta tranh thủ tạt qua nhà anh ấy trong lúc đi làm việc.”
Nash gật đầu. “Ừ, như thế được đấy.”
Clair quay lại chỗ mấy tấm bảng. “Nào, tập trung vào đây đi. Chúng ta cần phải xâu chuỗi những dữ kiện lại với nhau. Bishop đóng vai trò gì trong mớ bòng bong này?”
Chợt có tiếng gõ cửa vang lên, ba người ngoái lại thì thấy Sophie Rodriguez đang đứng đó.
Clair cảm thấy mặt mình thuỗn ra. “Ôi không.”
Sophie bước vào phòng. Mắt cô nổi bọng. Hai tay buông thõng. “Tôi nhận được cuộc gọi cách đây mười phút. Larissa Biel. Tuổi cũng sàn sàn hai cô bé kia. Theo kế hoạch, tối nay cô bé sẽ đến dự vũ hội ở trường. Bà mẹ muốn làm con gái bất ngờ nên đã đặt lịch để hôm nay hai mẹ con đi spa. Bà ta đến cơ quan làm vài tiếng buổi sáng, khi về nhà thì không thấy Larissa đâu. Bà ta bèn gọi điện cho bạn bè của cô bé. Cũng không đứa nào gặp cô bé. Do gần đây có nghe báo đài đưa tin về hai vụ thiếu nữ mất tích nên bà ta hoảng hốt gọi ngay cho Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích.” Sophie dừng lại một giây. “Tôi cũng không biết nữa, có thể bây giờ vẫn còn quá sớm, nhưng tôi cảm thấy có gì đó không ổn.”
“Lần cuối cùng có người nhìn thấy cô bé là khi nào?” Clair hỏi.
“Mẹ cô bé nói sáng nay bà ta đi làm thì cô bé vẫn còn đang ngủ. Lúc đó là khoảng sáu rưỡi. Bố cô bé bảo ngôi nhà không có dấu hiệu đột nhập, phòng của cô bé trông vẫn “bình thường”, nguyên văn lời ông ta nói là như thế. Đôi bốt, áo khoác và di động của cô bé không thấy đâu.”
Nash với lấy áo khoác. “Chúng ta cần bảo đảm an toàn cho bố mẹ cô bé ngay. Nếu vụ này đúng là do Bishop làm thì họ có thể sẽ gặp nguy hiểm như những người trước.”
Sophie nhíu mày. “Điều gì khiến anh cho rằng Bishop là thủ phạm?”
“Trên đường đi chúng tôi sẽ giải thích.” Anh quay sang Klozowski. “Kloz…”
Anh ta đã ngồi xuống trước laptop. “Tôi đang làm rồi đây. Kiểm tra tất cả cáo phó đăng tải trong hai tuần trở lại đây xem có ai mang họ Biel không. Bố mẹ cô bé tên gì nhỉ?”
“Darlene và Larry.” Sophie đáp.
“Cô có số đi động của Larissa không? Tôi cũng sẽ bắt đầu truy tìm tín hiệu điện thoại luôn.”
Di động của Klozowski kêu “ting”.
“Tôi vừa nhắn cho anh rồi đấy.” Sophie nói. “Cả địa chỉ nhà họ nữa.”
“Gọi đội tuần tra qua đó đi, bảo với họ là chúng ta đang trên đường đến.” Clair ngoái lại nói trong lúc ba người vội vã lao như bay trên hành lang.