Lili
Ngày 2 • 7:26 sáng
“Cô có muốn uống sữa không?”
Lili Davies nghe tiếng hắn trước khi cô trông thấy hắn, thực sự thấy hắn.
Giọng hắn từ tốn và khẽ khàng, chỉ như tiếng phều phào, từng từ thốt ra đầy cẩn trọng như thể hắn suy nghĩ rất kĩ về điều mình muốn nói trước khi lên tiếng. Gã này hơi ngọng, khó phát âm được chữ s khi nói từ sữa.
Hắn xuống cầu thang cách đây gần năm phút, những tấm ván cọt kẹt dưới sức nặng cơ thể hắn. Nhưng khi xuống đến nơi, đứng ở bậc thang dưới cùng, hắn vẫn chẳng hề nhúc nhích. Bóng tối vây lấy hắn, và Lili không thấy được gì ngoài hình dáng lờ mờ của một người đàn ông.
Hắn là đàn ông, không phải thiếu niên.
Dáng đứng của hắn, đôi vai rộng của hắn, độ sâu trong từng hơi thở của hắn, tất cả nói lên rằng hắn là đàn ông, không phải cậu học sinh trung học. Không phải người quen nào đó đang bày ra một kiểu trò chơi bệnh hoạn, mà là một gã đàn ông, kẻ đã bắt cô.
Lili thực sự muốn uống sữa.
Cổ cô khô cháy.
Bụng thì đói meo.
Dạ dày không ngừng sôi lên òng ọc để nhắc cô nhớ cơn đói đang giày vò khủng khiếp đến nhường nào.
Nhưng cô không trả lời, không thốt ra dù chỉ một từ. Thay vì vậy, cô co ro lùi sâu hơn vào trong góc, lưng áp lên bức tường ẩm thấp. Cô quấn cái chăn màu xanh lục hôi hám chặt hơn quanh mình. Ở nó có điều gì đó mang lại cho cô cảm giác an toàn, như thể vòng tay mẹ đang ôm lấy cô.
Lúc trước hắn đã bỏ đi đâu đó ít nhất một giờ, có thể lâu hơn. Lili tranh thủ khoảng thời gian này để tìm hiểu xem mình đang ở đâu. Cô không cho phép bản thân sợ hãi, cô nhất định sẽ không sợ hãi. Đây chẳng qua là một câu đố, mà giải đố chính là sở trường của cô.
Cô đang ở dưới tầng hầm của một ngôi nhà cũ.
Cô biết được điều này là bởi ngôi nhà cô ở còn cũ hơn, và cô vẫn nhớ tầng hầm trông ra sao trước khi bố mẹ cô thuê nhà thầu cùng đội thợ xây đến tân trang lại. Trần hầm thấp tè, sàn thì mấp mô. Khắp nơi bốc mùi ẩm mốc, lũ nhện mặc sức sinh sôi nảy nở. Mạng nhện không cũ thì mới giăng đầy mọi ngóc ngách, nhìn đâu cũng thấy nhện bò lổm ngổm. Khi đội thợ do bố mẹ cô thuê đến thi công, họ dọn sạch đồ đạc dưới tầng hầm, làm lại sàn cho phẳng, trát các bức tường, ốp những tấm thạch cao mới tinh rồi quét sơn lên. Việc này đã đuổi được lũ nhện đi, dẫu chỉ trong một thời gian ngắn.
Gabby bạn của cô thì lại sống trong một ngôi nhà mới, xây cách đây chỉ hai năm, tầng hầm cũng khác hẳn. Trần cao vợi, sàn phẳng phiu, không gian rộng rãi, sáng sủa. Bố mẹ bạn ấy trải thảm và bố trí đồ đạc để biến nơi đó thành phòng sinh hoạt chung cho cả gia đình. Tầng hầm ở những ngôi nhà cũ chẳng bao giờ được như thế, dù có sửa sang đến đâu đi nữa. Người ta có thể che đi vết ẩm mốc, san phẳng sàn, ốp thạch cao, quét sơn mới, nhưng lũ nhện sẽ luôn trở lại. Chúng không đời nào chịu từ bỏ nơi ăn chốn ở của mình.
Tầng hầm này có nhện.
Dù không nhìn thấy chúng từ chỗ đang ngồi, cô vẫn biết chúng đang ở ngay trên đầu mình, bò qua bò lại giữa những rầm sàn trần trụi. Cả ngàn cặp mắt đang chăm chú quan sát cô trong lúc lũ nhện âm thầm chăng tơ.
Hắn đã đưa quần áo cho cô mặc, nhưng đó không phải quần áo của cô.
Lúc tỉnh lại trên sàn, người quấn cái chăn xanh, cô nhanh chóng phát hiện mình bị lột sạch quần áo và bị bỏ lại ở đây, trong chiếc chuồng này, một xấp quần áo lạ được gấp gọn đặt ở gần đầu cô. Chúng không vừa với cô, rộng hơn ít nhất phải vài cỡ, nhưng cô đành mặc tạm vì chẳng còn gì khác để mặc, và vì thứ này vẫn còn tốt chán so với cái chăn xanh. Nhưng rốt cuộc cô vẫn quấn thêm tấm chăn ấy lên người.
Cô đang ở trong một tầng hầm tối tăm, ẩm thấp. Đúng hơn là, cô đang bị nhốt trong một cái chuồng làm từ lưới mắt cáo dưới tầng hầm tối tăm, ẩm thấp.
Cái chuồng cao đến tận trần, các phần được hàn lại chắc chắn. Nó vốn được dùng để nhốt chó. Cô biết được điều này là bởi gia đình Gabby nuôi một chú chó husky tên là Dakota, và họ cũng có một cái chuồng tương tự, nếu không nói là giống hệt, đặt ở sân sau nhà. Họ mua nó ở cửa hàng Home Depot, Gabby và cô đã xem cách bố bạn ấy lắp ráp cái chuồng hồi hè. Việc đó không mất nhiều thời gian, chắc chỉ khoảng một giờ, nhưng bác ấy không hàn các phần lại với nhau.
Lili đứng dậy, tấm chăn quấn quanh người, cô đưa tay lên sờ những cái ống lớn nhỏ và lưới kim loại dày làm thành chiếc chuồng quanh cô. Cô lần tìm các khớp nối trong lúc nhớ lại cách bố Gabby lắp ráp chiếc chuồng, nhưng rồi tim cô chùng xuống khi phát hiện ra những mối hàn. Cửa chuồng được khóa kĩ không phải bằng một mà những hai ổ khóa, một ở trên cao, một ở dưới thấp. Cô nắm lấy cửa mà rung mà lắc, song nó chẳng mảy may nhúc nhích. Toàn bộ kết cấu đã bị gắn xuống sàn bê tông. Cái chuồng vô cùng vững chắc, nhốt chặt cô bên trong.
“Cô nên uống gì đó thì hơn, cô cần có sức để chuẩn bị cho những gì sắp tới.” Gã đàn ông nói, hơi khựng lại khi phát âm chữ s trong từ sức.
Lili không đáp. Cô nhất định sẽ không nói gì. Nói với hắn nghĩa là trao cho hắn quyền lực, cô chưa sẵn sàng để làm việc đó. Hắn không xứng đáng nhận được bất cứ điều gì từ cô.
Ánh sáng duy nhất hắt vào có lẽ là từ ngưỡng cửa để ngỏ trên đầu cầu thang. Hắn đứng im như tượng ở phía dưới cùng.
Mắt cô đấu tranh với bóng tối, điều chỉnh để quen dần.
Nhưng cô vẫn không nhìn rõ được gã đàn ông kia, hắn chỉ là một cái bóng sẫm hơn giữa vô vàn cái bóng khác, một dáng hình mờ ảo in trên bức tường.
“Quay lưng lại. Úp mặt vào tường, và đừng có quay lại khi tôi chưa cho phép.” Hắn ra lệnh.
Lili không nhúc nhích, cô vẫn đứng yên tại chỗ.
“Làm ơn quay lưng lại.” Nhẹ nhàng hơn, như đang van nài.
Cô giữ lấy tấm chăn và kéo cho chặt hơn quanh tấm thân bé nhỏ.
“Quay mẹ mày lại!” Hắn quát lớn, giọng vang như sấm trong tầng hầm, vọng khắp bốn bề.
Lili sửng sốt hít mạnh một hơi và giật lùi, suýt nữa trượt ngã.
Thế rồi tất cả lại chìm vào im lặng.
“Làm ơn đừng để tôi phải to tiếng. Tôi không muốn to tiếng.”
Lili cảm thấy trái tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực, những tiếng thình thịch, thình thịch, thình thịch nghe như trống dồn.
Cô lùi lại một bước, rồi thêm một bước, và một bước nữa. Khi lưng cô chạm vào bức tường ở phía cuối chiếc chuồng, cô cố bắt đôi chân quay gót, úp mặt vào trong góc.
Lili nghe tiếng hắn bước tới gần, cái bóng biết đi ấy. Bước chân của hắn có gì đó là lạ. Không phải tiếng bước đều đều, mà cô nghe thấy một chân đặt xuống sàn, sau đó chân kia trượt đi khoảng một giây trước khi hạ xuống, bước tiếp theo lặp lại y như vậy. Âm thanh loẹt quẹt kia là tiếng rê chân hay tập tễnh, cô cũng không rõ nữa.
Lili cố ép hai mắt mình khép lại. Dù không muốn nhưng cô buộc phải làm. Hai mắt phải nhắm để cô có thể tập trung lắng nghe những tiếng động, hình dung ra những tiếng động vang lên phía sau lưng.
Cô nghe thấy tiếng chìa khóa va leng keng, tiếp theo là tiếng cách đặc trưng của ổ khóa - hình như là ổ bên trên - sau đó đến ổ còn lại. Cô nghe thấy hắn tháo chúng ra, cầm lấy tay nắm, và mở cửa.
Lili cứng người, chuẩn bị đón nhận điều tiếp theo.
Cô cứ ngỡ hắn sẽ chạm vào mình, bàn tay đặt lên đâu đó hoặc túm lấy cô từ phía sau. Nhưng không phải. Thay vì vậy, cô nghe thấy hắn đóng cửa và khóa lại, hai ổ khóa bập vào như cũ kèm theo tiếng “tách”.
Nghe thấy hắn tập tênh lết ra xa.
“Giờ cô quay lại được rồi.”
Lili ngoan ngoãn làm theo.
Hắn lại đi ra cầu thang, một lần nữa mất hút trong bóng tối.
Một ly sữa đặt trên sàn bên trong chuồng, ngay sát cửa, một giọt nước nhỏ chảy dài trên thành ly.
“Không có thuốc mê đâu.” Hắn nói. “Tôi cần cô giữ được sự tỉnh táo.”