Clair
Ngày 3 • 5:43 chiều
“Tôi sẽ không ngồi im chịu trận để cho các vị nhốt lại chẳng khác gì một tên tội phạm tầm thường, trong khi con gái chúng tôi đang bị thằng điên nào đó bắt đi.” Larry Biel tuôn một tràng. Ông ta tiếp tục đi đi lại lại trong phòng khách sạn, họ ở đây đã gần hai tiếng đồng hồ nhưng ông ta vẫn chưa chịu dừng bước.
“Larry à, mình làm vậy có được ích lợi gì đâu. Qua đây ngồi đi.” Darlene Biel ngồi trên giường nói.
Clair quan sát hai vợ chồng từ chỗ đứng bên chiếc bàn nhỏ nằm ngay gần cửa ra vào.
Các sĩ quan tuần tra có mặt tại nhà riêng của gia đình Biel chỉ bốn phút sau khi nhận được cuộc gọi của Clair. Lúc họ đến nơi, hai vợ chồng vẫn bình an vô sự trong ngôi nhà ba tầng nhỏ hẹp nằm trên phố West Superior. Darlene Biel đang gọi điện cho bạn bè của con gái đến lần thứ năm, trong khi Larry chồng bà ta ngồi trước laptop của Larissa để kiểm tra dữ liệu trong máy. Ông ta khá rành tin học và đã cài phần mềm giám sát con cái KidBSafe vào máy tính của Larissa từ hai năm trước. Ông ta miễn cưỡng đưa chiếc laptop cho Clair, cô lập tức nhờ người chuyển ngay về cho đội IT của Klozowski tại trụ sở.
Khi đó, Clair giải thích cho họ hiểu rằng mặc dù chưa có lý do gì để kết luận hung thủ của hai vụ án trước đã bắt con gái họ, nhất là khi cô bé mới biến mất có nửa ngày, nhưng cô vẫn muốn đưa họ vào diện cần được bảo vệ trong thời gian điều tra để loại trừ khả năng trên. Cô mất thêm hai mươi phút nữa mới thuyết phục được họ rời khỏi nhà. Darlene thu xếp rất nhanh. Bà ta làm nghề trình dược viên, hay phải đi lại nên luôn chuẩn bị sẵn một chiếc túi du lịch với đầy đủ đồ dùng. Chưa đầy năm phút sau, bà ta đã ra cửa. Larry thì không được nhanh nhẹn như thế. Ông ta nấn ná đi từng phòng, như thể trông đợi cô con gái bất ngờ hiện ra từ trong góc tối tăm nào đó hệt như đang chơi trò trốn tìm bấy lâu nay, cho đến khi Darlene đành phải chuẩn bị đồ giùm ông chồng rồi thuyết phục ông ta lên chiếc xe tuần tra đang đợi bên ngoài.
Tuy Sở Cảnh sát Chicago sở hữu ba ngôi nhà trú ẩn công vụ, nhưng Clair chọn cách đưa họ đến tạm lánh tại một khách sạn ở trung tâm thành phố do cô lựa chọn ngẫu nhiên và thanh toán bằng tiền mặt. Nếu Bishop thực sự có mối liên quan nào đó với vụ này thì cô không muốn để lại dấu vết trên giấy tờ. Chỉ mình Nash biết nơi cô đang ở. Anh và Sophie Rodriguez vẫn ở lại nhà Biel để giám sát quá trình tìm kiếm. Xe không phù hiệu đỗ tại hai đầu phố, cách nhà họ vài căn, sẵn sàng hành động nếu kẻ tình nghi xuất hiện.
“Mình làm em sốt hết cả ruột rồi đấy, Larry, ngồi xuống đi mà.” Darlene nhắc lại.
Larry Biel đi thêm một vòng nữa rồi ngồi xuống giường cạnh vợ, khuôn mặt đỏ gay quay sang Clair. “Cô nói tên này đã bắt bao nhiêu cô bé rồi?”
“Theo như chúng tôi biết thì ít nhất là hai người nữa. Nhưng tôi xin nhấn mạnh, ta chưa có lý do gì để tin rằng hắn đã bắt con gái ông bà. Chính ông bà cũng nói cô bé có thể đang ở nhà một người bạn. Chúng tôi chỉ đang tiến hành mọi biện pháp phòng ngừa mà thôi.”
“Con bé không ở nhà bạn nào cả.” Darlene Biel nói. “Nó đã hẹn sang nhà Carrie Ann để sửa soạn cho buổi vũ hội, mà cả ngày nay Carrie Ann không có tin tức gì của con bé. Các bạn khác cũng không thấy nó liên lạc. Con tôi không tự dưng biến mất như thế, không bao giờ. Đi đâu nó cũng nói với tôi. Chúng tôi không giấu giếm nhau điều gì.”
“Tên này cũng giết bố mẹ của hai cô bé đó à?” Larry Biel hỏi, mặc kệ bà vợ. “Người đàn ông bị giấu xác trong tuyết ở sân sau mà cảnh sát tìm thấy, có phải là do hắn giết không? Có phải đó là người cô đang nhắc đến?”
“Tôi không được phép đưa ra bình luận gì về cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn.”
“Phóng viên nói cổ ông ta bị cứa sâu đến nỗi cái đầu gần như đứt lìa.”
“Ở đây ông bà được an toàn. Chúng tôi sẽ không để chuyện gì xảy ra với ông bà.”
Larry vuốt tay lên mặt tủ đầu giường làm bằng ván sợi ép, sốt ruột gõ từng ngón. Clair bắt đầu nghĩ rằng thà ông ta cứ đi lại như vừa rồi còn hơn.
Chợt có tiếng gõ cửa vang lên, Larry đứng bật dậy.
Clair giơ tay ngăn lại. “Để tôi, ông bà cứ ở yên đây.”
Một tay đặt lên khẩu súng, cô nhìn qua mắt thần, sau đó thả lỏng và mở cửa ra. Ban nãy cô đã nhờ một sĩ quan tuần tra đi lấy hộ hai hộp pizza.
Anh ta đưa chúng cho cô rồi chìa tay, ngỏ ý xin tiền boa.
Clair sập cửa trước mặt anh ta, vặn chốt khóa và cài then, sau đó đặt hai cái hộp lên bàn. “Có pizza phô mai và pepperoni.”
“Giờ tôi không nuốt nổi món gì đâu.” Larry nói.
“Mong là mọi chuyện sẽ sớm qua, nhưng tốt hơn hết ông bà vẫn nên giữ gìn sức khỏe.” Clair nói với ông ta.
Darlene cầm một lát pizza phô mai rồi ngồi xuống góc giường. Ngoài mặt bà ta vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng tay thì đang run rẩy. Một mẩu phô mai rớt khỏi mép miếng bánh rồi rơi xuống thảm. “Thực sự xin lỗi, lúc này lòng dạ tôi đang rối bời.”
Larry đứng dậy và lại bắt đầu đi quanh phòng. Đến vòng thứ ba, ông ta lấy một miếng pepperoni. “Đáng lẽ lúc này chúng ta phải đi dán poster tìm người, phải báo với các cơ quan truyền thông. Tôi có thể nhờ một nhóm thợ ở công trường nơi tôi làm việc đi tìm quanh khu nhà. Tôi không thể ngồi yên một chỗ như vậy được. Không thể không làm gì trong khi tên tâm thần nào đó đang bắt con gái tôi. Thằng đó không làm gì nổi tôi đâu. Tôi sẽ xé xác nó ra nếu nó định hại tôi. Tôi sẽ tự tay giết nó nếu nó dám đụng vào con tôi.”
Larry có vóc người cao lớn. Công việc đã giúp ông ta giữ được hình thể cân đối, khỏe mạnh. Nhưng Randal Davies cũng cao hơn mét tám và tập thể dục đều đặn đấy thôi. Floyd Reynolds cũng thế. Và cả hai đều đã chết.
Điện thoại của Clair đổ chuông.
“Chào Kloz, anh phát hiện được gì à?”
Darlene đứng dậy khỏi giường, cúi nhìn hai bàn tay. Trên đó dính đầy xốt cà chua. “Tôi xin phép đi rửa tay.”
Clair gật đầu và nhìn bà ta mất hút trong phòng tắm. Larry tiếp tục đi lại quanh phòng.
“Tôi tìm thấy bản cáo phó rồi. Nó được đăng trên tờ Sun Herald cách đây hai hôm.” Giọng Kloz vang lên ở đầu dây bên kia.
“Vậy ra không phải tờ Chicago Examiner?”
“Hoặc là tên này mở rộng phạm vi đăng bài, hoặc là lâu nay hắn gửi cáo phó đến nhiều tòa soạn báo khác nhau, tờ Examiner chỉ là vô tình đăng trúng thôi.”
“Bài cáo phó viết gì?”
“Tôi gửi qua tin nhắn cho cô rồi đây. Nhận được chưa?”
Điện thoại của Clair kêu “ting” một tiếng. “Đây rồi, chờ chút.” Cô cúi nhìn màn hình:
KẺ BUÔN THUỐC
MẸ VÀ VỢ
DARLENE BIEL GIỜ
ĐÃ AN GIẤC NGÀN THU
DƯỚI LƯỠI DAO TỬ THẦN.
Một tiếng “bịch” vang lên trong phòng tắm, nghe như có người vừa ngã xuống.