Porter
Ngày 3 • 8:07 tối
Porter nhìn chằm chằm vào cái hòm thư.
Anh cảm thấy có điều gì đó quen quen, từ cái tên Bishop nguệch ngoạc trên thân hòm bằng nét chữ ngây ngô như trẻ con cho tới chính cái hòm thư, và cả nơi này nữa. Anh nhớ trong cuốn nhật ký không nhắc cụ thể đến nó, vậy mà anh vẫn có cảm giác mình từng đến đây rồi.
“Sam? Anh không sao chứ?”
Porter đã nhắm mắt lại. Anh không hề có chút ý niệm nào về việc đó. Khi mở mắt ra, anh thấy Sarah đang chăm chú nhìn mình, khuôn mặt toát lên vẻ âu lo, khó lòng thấy rõ dưới ánh trăng bàng bạc.
Cô đặt tay lên vai anh. “Vừa rồi anh lại như người mất hồn, giống hệt lúc ở trong trại giam. Thực sự tôi nghĩ chúng ta nên tìm một khách sạn nghỉ qua đêm, chờ đến sáng rồi quay lại. Cả anh và tôi đều cần ngủ một giấc, với lại, đằng nào bây giờ cũng có nhìn thấy gì ở đây đâu.”
Tim Porter đập liên hồi kỳ trận trong lồng ngực. Anh không thể ngủ được, không phải lúc này. “Tôi không sao… Tôi… tôi có mang đèn pin.”
Anh quay người tiến về phía chiếc xe, loạng choạng suýt ngã khi bước trên con đường rải sỏi. Anh phải bám vào thành xe để đứng vững.
Sarah lại chạy đến bên anh. “Anh có sao đấy, Sam ạ. Trông anh như sắp ngất ấy. Vào xe ngồi nghỉ một lúc đi. Mặt mũi anh trắng bệch như tờ giấy kìa.”
Sam đưa một tay lên xoa phía sau đầu, chỗ có vết sẹo, tay kia vẫn vịn vào ô tô. “Tôi không sao mà.”
Lời nói thốt ra gay gắt hơn so với chủ ý của anh. Sarah lùi lại.
Anh hít một hơi. “Xin lỗi cô, tôi không cố ý ăn nói như…”
“Như một tên khốn?” Cô nói nốt giùm anh.
“Tôi đâu ngờ những gì viết trong đó là thật.” Anh hất hàm về phía cuốn nhật ký vẫn nằm trên ghế trước. “Tôi đâu ngờ thứ kia là thật. Tôi… tôi không thể bỏ đi bây giờ được. Tôi cần phải ngó qua. Tôi cần phải xem có gì ở đây. Tôi sợ nếu tôi về thì sáng mai nơi này sẽ không còn nữa. Tôi biết điều đó nghe có vẻ ngớ ngẩn, có lẽ đúng là ngớ ngẩn thật, nhưng tôi cần ở lại. Cô không cần phải làm thế nếu không muốn, nhưng tôi thì khác. Tôi không nghĩ mình có quyền lựa chọn.”
Cô đưa tay lên, ôm lấy khuôn mặt anh.
Anh thầm biết ơn cô vì điều đó. Anh cần cô chạm vào anh.
“Tôi sẽ không để anh mò mẫm một mình trong bóng tối. Chuyện này dù có ra sao đi nữa, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Nhưng tôi phải nói rõ với anh một điều. Khi nào chúng ta quay lại thế giới văn minh, anh nợ bà cô này một bữa tối ra trò đấy nhé.”
“Đồng ý.” Nụ cười thấp thoáng nở trên môi Porter. “Hình như tôi có thấy mấy phiếu giảm giá cũ của quán Arby trên ghế sau thì phải.”
Hai người cứ đứng như vậy gần mười phút, chờ cho Porter lấy lại sức và tỉnh táo hơn. Sarah đã nắm lấy tay anh tự bao giờ. Anh không nhớ chuyện xảy ra lúc nào, ước gì anh nhớ được. Đó mới là những khoảnh khắc đáng để khắc ghi, chứ không phải một vài ý nghĩ đang quay cuồng trong tâm trí anh. Anh siết nhẹ tay cô. “Có lẽ tôi bình tâm lại rồi. Chắc là vừa nãy tôi bị choáng ngợp một chút.”
Porter buông tay cô ra và nhoài người vào trong xe, với lấy túi đồ mua ở cửa hàng tiện ích. Anh đặt túi lên nóc xe, tháo vỏ của hai cái đèn pin, lắp pin vào rồi đưa cho Sarah một cái. Cuốn nhật ký thì anh nhét vào túi.
Sarah bật đèn, chiếu luồng sáng lên xuống dọc theo con đường hoang vắng trong lúc Porter đọc hướng dẫn sử dụng của chiếc máy ảnh kỹ thuật số.
“Ở đây có một lối đi rải sỏi, hoặc cũng có thế là một con đường cũ. Tôi không dám chắc, vì cỏ dại chiếm cứ hết rồi.” Cô đứng gần cái hòm thư, cách anh chừng mét rưỡi. “Còn nữa. Hình như bên cạnh hòm thư Bishop từng có một hòm thư khác thì phải. Tôi tìm thấy cái cột chống, nhưng nó gãy rồi, chỉ còn một đoạn khoảng sáu mươi centimet cắm trên đất.”
“Nếu hòm thư vẫn còn thì trên đó chắc sẽ đề tên Carter. Gia đình Carter là hàng xóm sát vách với nhà Bishop mà.”
“À, phải rồi, theo như trong nhật ký.”
Sau khi hài lòng vì đã nắm được cách sử dụng máy ảnh, Porter lại cất hộp găng tay, túi Ziploc và cái máy ảnh vào túi, đóng cửa xe rồi bước tới bên cô. Ánh đèn của cô vẫn đang chiếu vào phần còn lại của cái cột chống. Khi thấy anh đứng cạnh, cô rọi đèn lên lối đi rải sỏi mới được phát hiện. “Ý tôi là vậy đấy. Tôi nghĩ nơi này lâu lắm rồi không có người lui tới.”
Porter dõi mắt theo luồng sáng, nhìn nó loang loáng chiếu lên con đường rải sỏi gồ ghề, đầy rác rến và cỏ dại. Nhìn nó nhảy nhót trên những tàng cây, lặng lẽ thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh trăng. Anh nhìn bóng tối dần dần nuốt trọn ánh sáng ở nơi xa nhất chiếc đèn có thể chiếu tới. Rồi anh nắm lấy bàn tay không vướng bận của Sarah và bắt đầu tiến về phía bóng tối ấy, không ai nói thêm dù chỉ một lời.