Clair
Ngày 2 • 11:49 sáng
Kloz dùng chân phải đẩy nhẹ chiếc ghế đang ngồi, khiến nó xoay tít. “Cái gì cơ? Sam quá “lậm” nghề ấy hả? Điều đó thì có gì lạ đâu.”
Nash ngồi ghé vào mép bàn họp, còn Sophie và Clair ngồi ở đầu bên kia. “Đáng lẽ anh ấy phải nói với chúng ta.”
“Kể cả có nói đi nữa, chúng ta cũng chẳng bao che nổi cho anh ấy đâu.” Clair nói. “Nghe anh kể thì có vẻ Đại úy còn không cho anh cơ hội lên tiếng.”
Nash chỉ tay sang phía đối diện hành lang. “Tất cả chỉ tại mấy thằng hề đáng ghét kia.”
Kloz đẩy cho ghế xoay thêm vòng nữa. “Chuyện này sặc mùi âm mưu.”
“Ý anh là sao?” Nash hỏi.
“Có ông nào đó trên kia đang ráo riết tìm đường cứu thân. Lẽ ra chúng ta phải cộng tác trực tiếp với FBI để điều tra vụ này mới đúng. Nhưng thực tế thì sao, bọn họ vơ hết về mình và thẳng tay gạt chúng ta sang một bên. Ở đâu ra cái lý ấy? Để tôi nói cho mà nghe, ở nơi có một vị tai to mặt lớn không muốn sở cảnh sát này can dự vào.”
“Ai? Dalton á?”
“Có thể là ông khác bự hơn. Thị trưởng và Talbot vốn là chỗ thâm giao. Ông ta phải hứng chịu khá nhiều gạch đá khi toàn bộ sự thật bị phanh phui. Đã thế cánh báo chí còn đưa tin Sam thả cho Bishop chuồn mất…”
Clair cầm bút ném vào người anh ta. “Sam chẳng thả ai đi hết. Anh ấy đã cứu mạng cô bé đó.”
Kloz bắt lấy cây bút và bỏ tọt vào túi. “Ai chả biết, nhưng viết như thế sẽ gây sốc hơn chứ. Bạn chí cốt của thị trưởng là tội phạm, thanh tra cảnh sát đứng đầu cuộc điều tra lại để cho tên giết người hàng loạt trốn mất… thế thì FBI nhảy vào hốt trọn vụ án và cấm cửa tất cả những người khác là đúng quá rồi còn gì.”
Clair quay sang hỏi Nash: “Anh có cho rằng anh ấy giữ liên lạc với Bishop không?”
“Sam á?”
“Ừ.”
Nash nhún vai. “Chẳng biết.”
“Liệu anh ấy có làm thế không? Trao đổi riêng với hắn ấy mà?” Sophie hỏi.
Nash lại nhún vai. “Anh ấy kín tiếng hẳn kể từ khi Heather mất.”
“Heather là ai vậy?” Sophie hỏi.
Clair nghiêng đầu. “Thế ra cô không biết à?”
Sophie lắc đầu.
“Vợ Sam qua đời trong một vụ cướp có vũ trang ở cửa hàng tiện ích chỉ vài tuần trước khi vụ Bishop lên đến đỉnh điểm. Trong hoàn cảnh đó có lẽ anh ấy không nên đi làm, nhưng anh ấy đã theo chuyên án 4MK ngay từ đầu, vì thế khi chúng tôi cho rằng hắn đã chết, chúng tôi buộc phải gọi anh ấy quay lại. 4MK là vụ của anh ấy. Cảnh sát bắt được tên cướp đã giết Heather, nhưng hắn lại trốn khỏi buồng giam. Bishop giết Talbot, Porter cứu được Emory, sau đó anh ấy phải nằm viện một thời gian để dưỡng thương. Khi ra viện về nhà, anh ấy thấy trên giường của mình có đặt một chiếc hộp. Trong hộp là tờ giấy nhắn của Bishop kèm theo cái tai của kẻ giết vợ anh ấy. Bishop đã tóm được hắn.” Clair giải thích.
“Tờ giấy đó viết gì?”
“Bishop nhờ Sam giúp hắn tìm tung tích mẹ mình.” Nash nói.
“Mẹ hắn? Bà ta thì liên quan gì đến việc này?”
Clair đảo tròn mắt. “Giờ chúng ta không có thời gian để nói về chuyện đó. Trong lúc lái xe tôi sẽ kể cho cô. Chúng ta cần phải tiếp tục điều tra, tìm cách tự xoay xở khi không có Sam.” Cô lại quay sang hỏi Nash. “Đã xảy ra chuyện gì ở nhà Reynolds?”
Nash mở loạt ảnh lưu trong điện thoại rồi đẩy máy sang bên kia bàn cho Clair và Sophie.
Kloz nhoài người sang để nhìn được rõ hơn. “Cái gã giết Ella Reynolds cũng làm ra chuyện này á?”
“Tôi không tin trên đời có sự trùng hợp ngẫu nhiên.” Nash đáp.
“Vậy lý do là gì?”
“Biết chết liền.”
Sophie vuốt qua những bức ảnh. “Thật vô lý. Nếu quả thực hung thủ đang nhắm vào gia đình Reynolds, vậy thì hắn bắt Lili Davies để làm gì chứ? Họ đâu có quen biết nhau. Giữa họ không có mối liên hệ nào cả.”
“Chắc chắn là có, chẳng qua chúng ta chưa tìm ra thôi. Ta biết được những thông tin gì về người bố rồi?” Clair hỏi.
Nash đứng dậy, bước tới trước tấm bảng. Anh ghi tên FLOYD REYNOLDS lên đó rồi gạch chân, bên dưới viết VỢ: LEE ANN REYNOLDS. “Ông ta làm việc cho công ty UniMed America Healthcare đã mười hai năm, kinh doanh các gói bảo hiểm tổng quát và bảo hiểm sức khỏe. Vợ ông ta cho biết mức thu nhập hằng năm của ông ta rơi vào khoảng hai trăm ngàn đô, chưa bao gồm thưởng. Gia đình họ không có khoản nợ nào ngoài một thẻ tín dụng American Express được trả hết mỗi tháng.”
Klozowski huýt sáo. “Ngon. Xem ra tôi đã chọn nhầm nghề rồi.”
“Chúng ta cũng đang dùng bảo hiểm của UniMed.” Sophie nhắc.
“Họ là công ty có quy mô lớn thứ ba trên cả nước.” Nash nói, sau đó viết lên bảng dòng chữ TÌM THẤY DẤU BỐT BẢO HỘ CỠ 11 bên dưới mục ĐỐI TƯỢNG TÌNH NGHI.
“Tìm thấy ở đâu?” Sophie hỏi.
“Trên lưng ghế lái trong ô tô của gia đình Reynolds. Một chiếc Lexus LS. Có vẻ hung thủ đã cố tìm cách xóa nó đi nhưng không đủ thời gian. Sam cho rằng hắn đã đặt chân lên đó để lấy điểm tựa trong lúc siết cổ ông bố.”
Kloz đưa mắt nhìn lên trần nhà. “Cỡ mười một thì chiều cao tương ứng sẽ vào khoảng 71,5 inch*, tầm một mét tám mươi mốt.”
*Chú Thích:
1 inch tương đương với 2,54cm.
“Sao anh biết?” Sophie hỏi.
“Chiều cao trung bình của một người được tính bằng cách lấy cỡ giày nhân với 6,5. Lớn hơn hoặc nhỏ hơn con số đó thì bàn chân sẽ không hài hòa với kích thước cơ thể, gây khó khăn khi đi đứng và giữ thăng bằng.” Kloz đáp.
“Hừm.”
“Chịu khó chơi với tôi, rồi tôi chỉ cho khối thứ hay ho.”
“Thôi, cho tôi xin.” Sophie đáp.
Clair nói: “Tôi chưa tin nhà này không có nợ nần gì. Có thể không phải nợ kiểu thông thường mà là loại khác, như cờ bạc hoặc điều gì đó bất minh mà ông ta giấu vợ chẳng hạn? Nếu Reynolds nợ tiền kẻ xấu thì cũng có thể bọn chúng trừng phạt con gái ông ta để dằn mặt.”
“Nhưng nếu thế, đời nào chúng lại giết ông ta.” Kloz nói. “Ông ta mà chết thì làm gì có ai trả nợ.”
“Vậy còn bà vợ? Biết đâu bà ta nợ ai đó, bọn chúng giết cả chồng lẫn con bà ta để đe dọa.” Sophie nói. “Nhiều phụ nữ cũng thích cá cược đua ngựa lắm đấy.”
“Các bà cả ngày cắm mặt vào bếp, cong mông dọn nhà và tạo ra em bé mà vẫn còn thời gian cho mấy trò đó sao?” Kloz nói rồi giơ sổ lên che mặt trước cơn mưa bút bay về phía mình.
Lát sau, anh ta hạ sổ xuống và thấy Clair trừng mắt với mình. “Đúng là đồ não đặt giữa hai chân.”
Sophie lắc đầu nhìn anh ta. “Không thể chấp nhận được.”
Nash chăm chú nhìn lên bảng. “Thực ra, ý kiến đó hay đấy.”
“Cảm ơn.” Kloz nói, mỉm cười đắc thắng.
“Ai nói ông. Tôi đang bảo Sophie cơ mà.” Nash đáp. “Clair này, cô nhắn Hosman tìm hiểu kĩ hơn về tài chính của gia đình này nhé, biết đâu lại phát hiện ra chi tiết nào đó khuất tất.”
“Được.”
“Hiện có ai đang giám sát bà mẹ không?” Klozowski hỏi.
Nash gật đầu. “Bọn tôi đã cử hai sĩ quan tuần tra ở lại để canh chừng bà mẹ và cậu con trai nhỏ. Lúc tôi ra về thì vẫn còn ba cái xe van săn tin đang đỗ bên ngoài nhà. Tôi nghĩ những ngày sắp tới có lẽ họ sẽ khó mà được yên ổn một mình. Biết đâu như thế lại hay.”
Clair xem lại những bức ảnh chụp Reynolds trong điện thoại của Nash. “Trông có vẻ không giống cách thức ra tay của bọn đòi nợ thuê. Bọn chúng thường hành động nhanh gọn lẹ, chỉ cần hai phát vào đầu là xong, không lằng nhằng. Chúng chẳng hơi đâu đắp người tuyết hoặc dành hàng tiếng đồng hồ để sắp đặt thi thể dưới lớp băng sao cho tử tế. Kẻ gây ra vụ này, dù là ai đi nữa, đang muốn gửi gắm thông điệp nào đó.”
“Hắn cũng không sợ bị bắt quả tang.” Sophie nói. “Hắn lưu lại rất lâu ở những nơi dễ bị trông thấy.”
Clair gật đầu. “Những kẻ chẳng còn gì để mất thường không biết sợ, không biết ăn năn, hối cải. Chúng nghĩ là làm. Điều đó khiến cho tên này trở nên cực kỳ nguy hiểm.”
Nash vẽ một đoạn thẳng nối Ella Reynolds với Lili Davies. “Giữa hai cô bé có mối liên hệ nào đó.”
Điện thoại của Klozowski rung lên, anh ta liếc xuống màn hình. “Đã tìm ra nhãn hiệu và dòng xe của chiếc ô tô bán tải xuất hiện trong đoạn băng ghi hình ở công viên. Đó là chiếc Toyota Tundra đời 2011.”
“Anh thử xem có tra ra được danh sách loại xe này trong bán kính một trăm dặm quanh thành phố không nhé.”
Klozowski đã nhanh nhẹn gõ điện thoại. “Được.”
“Việc chỉnh rõ ảnh chụp tên tài xế có kết quả gì không?”
“Không.” Klozowski đáp. “Trước khi xuống đây tôi đã thử rồi. Cái camera đó đã cũ, không có độ phân giải.”
Nash bước tới chỗ tấm bảng, gạch đi những việc đã hoàn thành rồi chăm chú đọc danh sách các nhiệm vụ còn lại. “Càng lúc càng nhiều việc, thế mà quân số lại giảm mất một người.”
Kloz đặt điện thoại xuống rồi giơ tay.
“Gì vậy, Kloz?” Nash chỉ vào anh ta.
Klozowski toét miệng cười. “Thấy tôi vừa làm gì không? Có nhớ hồi trước Bishop cũng giơ tay như thế không? Đấy gọi là “ôn lại kỷ niệm cũ”.”
“Anh còn điều gì muốn nói nữa không?”
Kloz gật. “Còn, thưa sếp. Tôi có thể trực tiếp đi điều tra. Đằng nào tôi cũng phải ghé qua cửa hàng Starbucks kia để xử lý băng ghi hình của họ.”
Nash ngước nhìn bảng thống kê bằng chứng. “Thế còn những nhiệm vụ khác của anh thì sao?”
“Ở trên kia đâu chỉ có mình tôi độc diễn. Còn nhiều nhân viên nữa mà. Tôi sẽ mang theo laptop, tìm được thông tin gì họ sẽ gửi ngay.” Kloz nói.
Nash gật đầu. “Vậy thì nhất trí. Nào các quý cô, chúng ta bắt đầu chia để trị nhé. Các cô sẽ lo việc ở phòng tranh. Giờ này chắc họ mở cửa rồi. Kloz và tôi sẽ tới cửa hàng Starbucks để xử lý một số đầu việc trong danh sách này. Tạm thời phải coi như Lili vẫn còn sống. Chúng ta cần tạo được một bước đột phá.”
Clair đứng dậy vươn vai. “Có nên qua hỏi thăm xem tình hình Sam thế nào không?”
“Không cần đâu.” Nash đáp.
BẢNG THỐNG KÊ BẰNG CHỨNG
ELLA REYNOLDS (15 TUỔI)
Được báo mất tích ngày 22 tháng 1
Được tìm thấy ngày 12 tháng 2 tại đầm nước trong Công viên Jackson
Đầm nước đóng băng từ ngày 2 tháng 1 (20 ngày trước khi mất tích)
Được nhìn thấy lần cuối khi xuống xe buýt gần Quảng trường Logan (cách nhà 2 khucách Công viên Jackson 24 kilômét)
Mặc áo khoác đen lúc được nhìn thấy lần cuối
Chết đuối trong nước mặn (tìm thấy trong nước ngọt)
Mặc trang phục của Lili Davies khi được tìm thấy
Đi bộ từ bến xe buýt về nhà mất bốn phút
Thường đến cửa hàng Starbucks ở đại lộ Kedzie. Đi bộ về nhà mất bảy phút.
LILI DAVIES (17 TUỔI)
Bố mẹ = Bác sĩ Randal Davies và Grace Davies
Bạn thân = Gabrielle Deegan
Học tại Học viện Wilcox (trường tư), không đến lớp ngày 12 tháng 2
Được nhìn thấy lần cuối khi rời nhà đến trường (đi bộ) sáng ngày 12 tháng 2 lúc 7:15, mặc áo parka có mũ hiệu Perro, chất vải nylon màu đỏ chần quả trám, mũ len trắng, găng tay trắng, quần jeans tối màu, giày tennis hồng (tất cả đều được tìm thấy trên thi thể Ella Reynolds)
Nhiều khả năng bị bắt vào sáng ngày 12 tháng 2 (khi đang trên đường đi học)
Thời gian gây án ngắn = 35 phút (đi học lúc 7:15 sáng, vào học lúc 7:50)
Trường chỉ cách đó bốn khu nhà
Mãi đến hơn 12 giờ đêm (tức sáng ngày 13 tháng 2) mới được trình báo mất tích
Bố mẹ tưởng con gái làm thêm (tại phòng tranh) sau khi đi học về (cả hai việc đều không xảy ra)
FLOYD REYNOLDS
Vợ: Leeann Reynolds
Bán bảo hiểm, làm việc cho UniMed America Healthcare
Không nợ nần? Theo như lời khai của bà vợ. Hosman kiểm tra
ĐỐI TƯỢNG TÌNH NGHI
Có thể lái một chiếc xe bán tải màu xám kéo theo một bồn chứa nước: Toyota Tundra 2011
Có thể làm công việc liên quan đến bể bơi (vệ sinh hoặc bảo trì)
Tìm thấy dấu bốt bảo hộ cỡ 11 ở đằng sau ghế lái ô tô nhà Reynolds (Lexus LS). Dùng để làm điểm tựa?
PHÂN CÔNG NHIỆM VỤ
Băng ghi hình tại Starbucks (xóa mỗi ngày?) - Kloz
Máy tính, điện thoại, e-mail của Ella - Kloz
Tài khoản mạng xã hội, lịch sử cuộc gọi và tin nhắn điện thoại, e-mail của Lili (không tìm thấy điện thoại và laptop) - Kloz
Chỉnh rõ- ảnh chụp đối tượng trong diện tình nghi”lúc lái xevào công viên -Kloz
Camera của công viên bị nới lỏng? Kiểm tra băng ghi hình cũ - Kloz
Tìm ra hãng xe và dòng xe của-chiếc ô-tô bán tảitrong băng ghi hình? - Kloz
Clair và-Sophie đi theo lộtrình đến trường của Lilithẩm vấn Gabrielle Deegan
Clair và Sophie tới phòng tranh (quản lý = cô Edwins)
Lên danh sách các bể bơi nước mặn ở Chicago thông qua văn phòng cấp phép xây dựng - Kloz
Kiểm tra các cửa hàng thủy sinh và đầu mối cung cấp trang thiết bị thủy sinh trong vùng
Hosman kiểm tra các khoản nợ của nhà Reynolds