Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 • 6:23 tối

Clair đưa cho Nash cốc cà phê rồi ngồi phịch xuống ghế bên cạnh. “Thằng cha này cứ như ma ấy. Phòng tranh yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy, vậy mà không hiểu làm thế nào hắn phá được khóa ở cửa hậu - những hai ổ khóa đấy nhé - vào kho chứa đồ, treo Lili lên, trong lúc ấy không gây ra nhiều tiếng động khiến người quản lý phải để ý, dù cô ta chỉ ở cách đó một đoạn hành lang chừng ba, bốn mét chứ mấy.”

Nash uống một ngụm cà phê, sau đó chun mũi. “Kinh quá.”

“Chắc là ngâm trong ấm hơi lâu. Thấy viền xung quanh có vẻ cũng hơi khô lại rồi.”

Anh nhìn xuống cốc của mình, nhún vai và uống thêm chút nữa.

Eisley đã đồng ý tiến hành khám nghiệm gấp thi thể của Lili Davies, họ ngồi chờ trong phòng làm việc của anh ta tại Phòng Giám định Pháp y đã được hơn một giờ. Ngoài cái xác, cảnh sát không thu được vật chứng gì ở phòng tranh. Không một dấu vân tay hoặc dấu giày. Hung thủ hẳn đã xóa sạch mọi thứ trên đường rút lui. Chỉ để lại mỗi xác cô bé mà thôi.

Eisley đã yêu cầu chuyển ngay cô bé tới đây để anh ta có thể bắt tay vào việc.

Clair và Nash đồng ý ngồi chờ kết quả, trong thời gian đó Klozowski cập nhật tình hình của đội IT. Sophie Rodriguez tới thẳng nhà Davies. Họ không muốn gia đình cô bé biết tin thông qua chương trình thời sự như trường hợp của nhà Reynolds.

“Vậy ra Ella Reynolds tìm mua xe ư?” Clair hỏi.

Nash đã kể với cô những gì họ phát hiện được trong phần lịch sử duyệt web của cô bé tại cửa hàng Starbucks.

Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, nhắm mắt nhắm mũi nuốt. “Tiệm Cars R Us trên đường Pulaski. Trong khoảng hai tuần, gần như ngày nào cô bé cũng tìm kiếm xe trong bãi của họ. Thế rồi có vẻ cô bé đã tìm được thứ mình thích, một chiếc Mazda2 Sport đời 2012 có giá 7.495 đô la, màu xanh lục sáng, nội thất bọc vải, động cơ 1,5 lít, hộp số tự động, đã chạy hơn một trăm hai mươi ngàn cây số.”

“Chỉ số công-tơ-mét như thế là cao đấy.”

“Ừ.” Nash gượng cười. “Đó cũng là điều đầu tiên tôi nghĩ đến.”

“Anh nói những nội dung tìm kiếm đều được mã hóa phải không? Sao cô bé lại phải giấu bố mẹ việc đó?” Clair hỏi.

Nash nhún vai. “Có thể họ chưa muốn cho con gái mua xe. Cô bé mới mười lăm tuổi. Có thể họ cho rằng cô bé còn nhỏ quá.”

“Tìm mua xe trong khi còn chưa đủ tuổi cầm lái thì kể cũng lạ.”

“Lạ gì, tôi muốn mua xe từ hồi lên tám kìa.” Nash đáp.

“Nhưng ở tuổi mười lăm, tụi con gái thường quan tâm đến những gã trai có xe hơn là tìm mua xe riêng.”

“Đâu phải đứa nào cũng thế.”

“Có lẽ vậy.”

“Kloz và tôi đang định tiếp theo sẽ ghé qua cửa hàng đó thì cô gọi điện báo tin tìm thấy Lili.” Anh nói. “Đành để xong việc ở đây rồi đi vậy.”

Clair nhớ lại một điều Gabrielle Deegan từng nói. “Này, Gabby bạn thân của Lili Davies có kể rằng Lili cũng đang tìm mua xe. Mấy tuần trở lại đây, cô bé gửi tin nhắn chỉ toàn ảnh chụp ô tô, cố nghĩ xem mình thích loại nào. Bố Lili nói ông ấy sẽ mua xe cho cô bé khi nào cô bé tốt nghiệp.”

Cô nhìn Nash nhấp thêm một ngụm cà phê trong lúc trầm ngâm suy nghĩ.

“Có thể nào cô bé cũng ghé qua cửa hàng kia không? Biết đâu đấy chính là mối liên hệ mà ta đang tìm.”

“Hung thủ là nhân viên kinh doanh ô tô cũ ư?”

Nash đứng dậy, chậm rãi đi quanh phòng. “Như thế hắn có thể dễ dàng tiếp cận nạn nhân. Cô thử hình dung mà xem. Khi có người tìm được chiếc xe mình thích, như Ella hoặc Lili chẳng hạn, họ sẽ tới cửa hàng và được hung thủ tiếp đón. Việc này không có gì nguy hiểm cả, họ đích thân tới tìm hắn thay vì ngược lại. Hắn đưa họ đến chỗ chiếc xe họ cần, hoặc dẫn họ đi xem các xe khác trong bãi. Hai bên trao đổi khá lâu. Có bao giờ cô rời khỏi bãi xe khi mới đến chưa đầy một tiếng không? Nhân viên bán hàng sẽ tìm cách lôi kéo, mồi chài cô. Nạn nhân sẽ loanh quanh ở đó cùng hắn, hai bên làm quen với nhau, lái thử vài vòng chẳng hạn. Tất cả những điều đó mang lại cảm giác yên tâm. Những cô gái như Lili và Ella có thể sẽ cảnh giác khi bị đàn ông lạ tiếp cận trên phố, nhưng còn tình huống này thì sao? Họ lại chẳng cố tìm cách lấy lòng hắn, nhờ hắn nói khéo với bộ phận tài chính để có giá hời hơn ấy chứ.”

Mắt Clair mở to. “Khi anh lái thử xe, họ sẽ photo bằng lái của anh, các thông tin cá nhân của anh. Lúc các cô gái ra về, hung thủ đã có được thông tin này trong tay.”

Nash lắc đầu. “Nhưng chưa ai trong hai cô bé có bằng lái mà, nhớ không?”

“Biết đâu họ phải điền vào tờ khai hay gì đó.”

“Cũng có thể.”

“Chắc chắn là đáng để chúng ta kiểm tra.”

“Ừ.”

Eisley đẩy cửa cánh đôi và bước vào, vừa đi vừa lau tay bằng khăn giấy. Anh ta nghiêng đầu về phía phòng giải phẫu. “Đi thôi.”

Clair đứng dậy theo anh ta trở vào trong, Nash đi sau cô. Cô bỏ viên kẹo cao su vào miệng và đưa cho Nash một viên.

Anh lắc đầu. “Chắc tôi bắt đầu quen với mùi ở đây rồi.”

“Ở phòng này, đến lúc quen được mùi thì cũng xác định về hưu là vừa, nhé.” Eisley nói với Nash.

Thi thể trần trụi của Lili Davies nằm trên bàn, lồng ngực vẫn đang phanh ra theo vết rạch lớn hình chữ Y, bắt đầu từ hai vai và kết thúc ở phía trên xương chậu. Khi cô bé hiện ra, mặt Nash chuyển sang xám ngoét, tay chìa về phía Clair. “Cho xin viên kẹo kia đi vậy.”

Clair nhếch mép cười và đưa cho anh. Cô cúi nhìn cái xác. Nét mặt Lili thanh thản biết bao.

Eisley nghiêng cái đèn phẫu thuật lớn phía trên bàn, tập trung ánh sáng vào lồng ngực đang mở. “Thông thường, sau khi xong việc tôi sẽ khâu vết mổ lại, nhưng hôm nay tôi muốn để hai người chứng kiến điều này.” Anh ta đưa tay vào trong, chỉ vào bên dưới xương sườn. “Có thấy những dấu vết trên phổi không?”

Clair nhìn theo ngón tay anh ta và thấy những vệt đen trên bề mặt phổi màu hồng. Có đến hàng tá dấu vết như thế ở cả hai lá phổi. “Chúng là gì vậy?”

“Khi dịch lỏng tràn vào làm cho phổi căng cứng dưới áp lực, đôi lúc điều đó có thể để lại vết bầm.” Eisley nói.

“Vậy là cô bé chết đuối? Giống Ella?” Nash hỏi.

Eisley gật đầu. “Trong nước mặn, hệt như Ella.”

Clair cúi xuống gần hơn nữa. “Tôi tưởng những vết bầm tím sẽ không xuất hiện trên cơ thể sau khi tim ngừng bơm máu. Nếu cô bé chết đuối thì liệu có bị bầm được không?”

“Vết bầm trên phổi do đuối nước có thể xuất hiện cả trước và sau khi chết.” Eisley giải thích.

“Nếu vậy, anh chỉ cho chúng tôi điều này để làm gì?”

Eisley lại cúi xuống, di ngón tay trên phổi cô bé. “Cô có nhận thấy một số vết đậm màu hơn nhiều so với những vết còn lại không, như ở đây chẳng hạn?”

Clair gật đầu.

“Đó là dấu hiệu đa chấn thương. Một số chấn thương có trước, và một số có sau.”

“Ý anh là, cô bé đuối nước không chỉ một lần?” Nash hỏi.

“Theo như những gì tôi thấy, cô bé này đã bị đuối nước sáu lần, có thể là bảy lần, trong vòng hai mươi tư giờ qua.”

Clair nhíu mày. “Sao lại có thể như thế được?”

“Tôi nghĩ hung thủ của các cô đã dìm chết sau đó hồi sinh cô bé.” Anh ta nói. “Nếu quan sát kĩ xương sườn, cô sẽ thấy những vết rạn cực kỳ nhỏ. Tôi cho rằng hắn đã thực hiện kỹ thuật hồi sức tim phổi với cô bé. Ngoài ra, tôi còn tìm thấy nhiều vết bỏng do kìm chích điện, chứng tỏ hắn dùng nó để khống chế hoặc hồi sinh cô bé.”

“Liệu có tác dụng không?”

Eisley lắc đầu. “Không. Điện sẽ lan tỏa khắp trên da. Cần phải tập trung luồng điện vào tim. Nếu hắn chích điện trong khi đặt cô bé lên một tấm kim loại thì may ra, nhưng tôi không mấy tin tưởng việc đó sẽ có tác dụng. Tuy nhiên, nếu thực hiện hồi sức tim phổi thì hắn có thể làm cô bé sống lại.”

“Nhiều lần.” Clair nói.

“Ít nhất cũng phải sáu, bảy lần.”

“Lạy Chúa tôi.”

Nash cúi đầu, đưa tay gãi lông mày. “Vậy là hắn dìm chết cô bé nhiều lần, cho tới khi không thể hồi sinh cô bé được nữa.

“Đó cũng là kết luận của tôi.” Eisley nói.

Clair lùi ra xa khỏi cái bàn. “Tại sao… tại sao lại…” Cô lắp bắp, chủ yếu là với chính mình.

Eisley nhíu mày. “Tôi e là vẫn chưa hết đâu.”

Clair nhìn theo anh ta đi sang bên kia phòng, lật tấm vải phủ lên thi thể đặt sát tường.

Ella Reynolds.

“Tôi đã kiểm tra lại thi thể 14982F và tìm thấy những dấu vết tương tự. Việc cơ thể gần chạm ngưỡng đóng băng rồi lại được làm ấm đã phá hủy tế bào, khiến cho dấu hiệu trở nên không mấy rõ ràng. Nhưng dù thế nào đi nữa, đáng lẽ tôi vẫn phải phát hiện ra. Tôi không có gì để biện minh, đó là sơ suất của tôi. Tôi chủ yếu tập trung vào các đặc điểm của người chết đuối và cố gắng giảm thiểu những hư hại xảy ra đối với thi thể được tìm thấy trong hoàn cảnh này.”

“Ella.” Nash nói khẽ. “Tên cô bé là Ella.”

Eisley giơ bàn tay trái lên. “À, vâng. Ella. Dĩ nhiên rồi.”

“Hắn cũng dìm chết rồi hồi sinh cô bé ấy hết lần này đến lần khác ư?” Nash hỏi.

Eisley gật đầu, nét mặt u ám. “Ở trường hợp này, việc đó dường như diễn ra trong thời gian lâu hơn nhiều. Một số lần cách nhau vài ngày, trong khi với 149… với Lili, thời gian giãn cách có khi chỉ là một giờ hoặc thậm chí ít hơn. Rõ ràng hung thủ đang gia tăng nhịp độ. Nếu Lili có thêm thời gian để hồi phục thì biết đâu cô bé sẽ qua khỏi. Tiếc rằng sức chịu đựng của cơ thể con người là có hạn. Hắn không cho cô bé cơ hội.”

“Vậy còn bố của Ella?” Clair hỏi. “Anh đã phát hiện được những gì?”

Eisley nhẹ nhàng kéo tấm vải trắng che đi thi thể Ella, sau đó bước tới chỗ mấy ngăn tủ kim loại âm tường. Anh ta kéo một ngăn và ra hiệu bảo họ lại gần. “Tôi đã cố gọi cho Porter nhưng cuộc gọi toàn bị chuyển vào hộp thư thoại.”

“Sam phải rút khỏi cuộc điều tra một thời gian.” Nash nói.

“Mọi chuyện vẫn ổn cả chứ?”

“Chỉ là chút việc riêng thôi.”

Eisley trông như còn muốn hỏi kĩ hơn, nhưng rồi lại thôi. Xác của Floyd Reynolds được đặt trong một cái túi dày cộp màu đen. Eisley kéo phéc-mơ-tuya xuống đến ngang ngực rồi mở ra để hai người nhìn thấy bên trong. Nước da người chết trắng bệch, ngoại trừ vết cắt tím đen to tướng trên cổ. Vết thương sâu nhất ở giữa, phía trên yết hầu, rồi nhỏ lại và nông dần sang hai bên, kết thúc ở khoảng dưới tai.

Eisley rà ngón tay trên vết cắt, cách bề mặt da khoảng một inch. “Đây là vết thương do một sợi dây rất mảnh gây ra, nhiều khả năng là dây đàn piano hoặc ghi-ta điện. Các cửa hàng dụng cụ cơ khí hầu hết đều bán dây cáp mảnh, nhưng tôi cho rằng hung khí còn mảnh hơn những loại đó. Như tôi vừa nói, rất giống dây của một loại nhạc cụ. Porter có nhắc đến dấu giày để lại ở lưng ghế lái. Điều đó cũng ăn nhập với những gì tôi quan sát được. Hung thủ quàng dây vào cổ nạn nhân rồi kéo căng bằng lực cực kỳ mạnh. Lúc đó đầu nạn nhân đang tì vào phần tựa đầu, vì thế hung thủ có được lợi thế rất lớn. Nhìn kĩ vào giữa cổ, mọi người sẽ thấy sợi dây cứa sâu gần chạm tới khí quản, vết thương nông dần ở hai bên, khớp với việc bị siết cổ từ phía sau.”

“Vậy, đó chắc chắn là nguyên nhân tử vong?” Nash hỏi.

Eisley gật đầu. “Tôi tin là thế. Tôi không phát hiện được điều gì khác.”

Điện thoại của Clair rung lên. Cô rút máy giắt ở thắt lưng ra và đọc tin nhắn. “Randal Davies vừa trải qua một cơn đột quỵ nghiêm trọng.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.