Clair
Ngày 3 • 8:15 tối
Clair nhác thấy ánh đèn chớp xanh đỏ khi xe chạy trên đại lộ Ashland. Cô chỉ tay về phía trước qua kính chắn gió. “Kia kìa.”
“Tôi thấy rồi.” Nash đáp và rẽ vào bãi đỗ xe của siêu thị Walmart.
Hai người đi theo biển chỉ dẫn bên hông tòa nhà dài để tới sân bốc dỡ ở phía sau. Khi vòng qua ngã rẽ, họ bắt gặp hai chiếc xe tuần tra cùng với một rào chắn dựng lên ở giữa để chặn đường. Sĩ quan bên trái nhấc một đầu rào chắn và ra hiệu mời họ đi qua rồi lại hạ rào xuống. Nash tấp xe vào chỗ trống giữa một trong mấy chiếc xe van của Đội Khám nghiệm Hiện trường và một xe cứu thương. Hai nhân viên y tế đang đứng hút thuốc phía cuối xe, không có việc gì để làm ngoài chờ đợi.
“Anh có ngửi thấy mùi xăng không?” Clair hỏi.
“Do Connie đây mà.” Nash giải thích. “Khi ở chế độ đỗ, mùi xăng bốc lên từ đâu đó phía bên dưới. Tôi phải đưa nàng đi kiểm tra mới được.”
“Con xe này đích thị là cái bẫy chết người đấy, anh biết chứ?”
“Đừng dìm hàng em yêu của tôi khi nàng đang suy sụp. Rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi mà. Phải không, Connie cưng?” Anh đưa tay vuốt ve bảng điều khiển rồi gửi một cái hôn gió về phía ấy.
“Bishop tuổi gì so với ông. Ông khùng thấy bà cố.” Clair xuống xe, bước ra ngoài trời lạnh buốt rồi đóng sầm cửa, đút hai tay vào túi. Nash theo sau, suýt trượt chân khi giẫm phải lớp băng trên mặt đất.
Chiếc xe bán tải Toyota Tundra màu xám kéo theo cái bồn chứa nước đang đỗ trên cầu dẫn nối với cửa bốc dỡ. Đội Khám nghiệm Hiện trường đã bố trí dàn đèn pha halogen cỡ lớn xung quanh cái xe. Khu vực cách ly được quây lại bằng dải băng vàng chóe. Có ít nhất nửa tá sĩ quan tuần tra mặc cảnh phục đứng dàn hàng ngang, ngăn đám người đang kéo đến mỗi lúc một đông. Phần lớn trong số đó là nhân viên Walmart, siêu thị này mở cửa 24/24. Nhưng họ hẳn là đã gọi điện cho bạn bè, vì trong số những người quan sát có vài người không mặc đồng phục, một chiếc ô tô đang tiến lại từ phía bên kia bãi xe, hướng thẳng tới nơi có ánh đèn và đông người tụ tập. Clair biết rằng một khi tin tức lọt ra ngoài thì chẳng mấy chốc, đám người này sẽ tăng lên gấp đôi, thậm chí gấp ba. Tình hình sẽ càng thêm tồi tệ khi báo giới kéo đến.
Clair đếm được ba sĩ quan khám nghiệm hiện trường. Cả ba đang đứng trong khu vực cách ly để đợi lệnh.
Trông thấy họ từ xa, Trung úy Belkin rời khỏi đám đông và chậm rãi tiến tới. Ông ta mặc áo phao màu xanh hải quân, phù hiệu gắn trên ve áo, lưng áo in mấy chữ SỞ CẢNH SÁT CHICAGO màu trắng to tướng. “Chúng tôi cho phong tỏa hiện trường ngay khi đến nơi.” Ông ta chỉ về phía cái xe đầu kéo đỗ cách đó khoảng mười lăm mét. “Cái xe kia vào đây lúc gần tám giờ, tài xế phải gọi điện cho người của siêu thị vì con xe bán tải đỗ chình ình trên cầu dẫn đã chặn đường của anh ta. Nhân viên quản lý kho đi ra, thấy trong cabin có người nên đến yêu cầu người đó di chuyển đi chỗ khác, rồi ông ta lùi lại và gọi điện đến tổng đài 911 khi phát hiện… ừm, phát hiện cái gì thì anh chị sẽ biết ngay thôi. Ông ta có chạm vào khung cửa xe. Chúng tôi đã lấy dấu vân tay của ông ta để loại trừ, đồng thời lấy cả khuôn đế giày để xác định dấu giày của ông ta xung quanh cái xe. Có dấu giày của một người thứ hai in trên tuyết, nhưng thời tiết này đã làm xáo trộn khá nhiều. Đội Khám nghiệm Hiện trường cũng lấy khuôn rồi, có thể là dấu giày của hung thủ. Họ đã kiểm tra xung quanh cái xe vài lần. Hy vọng tìm được manh mối nào đó. Nhân viên quản lý kho tên là Willis Cortese, chúng tôi giữ ông ta lại bên trong kho. Anh chị có thể thẩm vấn ông ta nếu cần, nhưng tôi nghĩ ông ta cũng chẳng cung cấp thêm được gì nhiều đâu.”
Nash chỉ vào camera giám sát phía trên sân bốc dỡ. “Có ghi lại được gì không?”
Belkin lắc đầu. “Ngoài này có ba camera. Ai đó đã phá chúng hôm thứ Ba tuần trước. Đội bảo trì chưa kịp lắp cái mới.”
“Phá thế nào được nhỉ? Chúng ở tít trên cao mà.”
“Cắt dây truyền tín hiệu video rồi dùng vật cứng, nặng để đập camera. Họ không biết chính xác hung thủ đã làm như thế nào, chỉ biết là mấy cái camera nát bét. Kẻ gây án dù là ai đi nữa cũng khá rành về camera. Chúng tiếp cận camera từ điểm mù. Bộ phận An ninh siêu thị cho biết, hình ảnh đang truyền trực tiếp thì đột nhiên tối thui, không ghi lại được mặt mũi hung thủ. Tôi đã cử người kiểm tra phần cứng và băng ghi hình, phòng khi họ bỏ sót chi tiết nào đó.”
Nash và Clair trao đổi ánh mắt thật nhanh. Cả hai đang nghĩ đến cùng một điều: Bishop.
Belkin ngoắc ngón tay cái về phía chiếc xe bán tải ở đằng sau. “Trông gớm lắm. Tôi chưa thấy thứ gì giống thế bao giờ.”
“Dẫn chúng tôi tới đó đi.” Clair nói.
Belkin gật đầu rồi quay lại, đi về phía chiếc xe tải. Ông ta khom người chui qua dải băng vàng và vén nó lên cho Clair và Nash. Ông ta tiến tới bên ghế lái. Cửa sổ xe đang mở. “Chúng tôi cho rằng, nhiều khả năng hung thủ của các vị đã dùng ống dẫn nước nối với cái bồn chứa để đưa nước vào trong buồng lái, tổng thể tích lên đến gần hai mét khối. Việc này mất kha khá thời gian đấy. Hai mươi, ba mươi phút, cũng có thể lâu hơn. Khi tôi tới đây, nhiệt độ ngoài trời là khoảng âm mười ba độ C, nhiệt độ có hiệu ứng phong hàn là âm mười chín độ. Bên Hiện trường vẫn đang tiếp tục điều tra, nhưng họ cho rằng kẻ nào làm việc này hẳn phải xịt nước vào trong buồng lái vài phút, sau đó nghỉ khoảng năm đến mười phút, rồi lại xịt tiếp. Họ nói hắn đắp theo từng lớp. Thời tiết tuy rất lạnh nhưng để được như thế kia thì phải làm từ từ. Nếu dẫn hết nước vào cùng một lúc thì kết quả sẽ không được như vậy đâu. Cần phải hết sức kiên nhẫn kèm theo lá gan cỡ bự, nhất là khi dám ra tay ở nơi lộ thiên như thế này.”
Clair cố gắng căng tai ra nghe Trung úy Belkin giải thích cho hai người hiểu những gì họ đang chứng kiến. Sau đó, ông ta phân tích kĩ hơn về độ dày và kết cấu của băng. Cô nghe thấy Nash hỏi nước này có phải là nước mặn không. Cô nghe thấy Belkin đáp rằng không. Nước mặn không đóng băng ở nhiệt độ này được. Cô lắng nghe tất cả những điều ấy trong lúc não bộ vẫn đang cố gắng định hình thứ đang đập vào mắt cô.
Trong buồng lái của chiếc xe bán tải có một người đang ngồi. Người đó thắt dây an toàn, hai tay đặt trên vô lăng. Mắt nhìn thẳng về phía trước, dán chặt vào vật thể vô hình nào đó ở đằng xa.
Cái xác được bọc trong một khối băng thô dày, kết thành từng mảng - mỏng hơn ở quanh đầu và mặt, dày hơn ở ghế và sàn xe.
Khuôn mặt hướng thẳng về phía trước với ánh nhìn đông cứng, vô hồn.
Đó là một cậu bé. Một cậu bé tuổi thiếu niên.