Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 • 9:10 tối

Ngôi nhà là thứ đầu tiên hai người trông thấy.

Đúng hơn là những gì còn lại của ngôi nhà.

Porter và Sarah dùng bước trên lối đi, ánh đèn pin loang loáng rọi lên những tấm ván ốp bị dây leo và cỏ dại lấp kín.

Nơi này từng xảy ra hỏa hoạn, điều đó thì không thể lẫn vào đâu được. Mái nhà đã mất, những mảng tường còn sót lại đầy vết cháy đen. Ngôi nhà đã sập gần hết, nếu không phải trong trận hỏa hoạn thì cũng là sau này.

Porter lấy máy ảnh ra, đưa cho Sarah. “Cô làm chân phó nháy nhé.”

“Có cần chụp kĩ ở đâu không?”

“Cái máy đó lưu được một ngàn tấm cơ, nên cứ chụp thoải mái. Tôi muốn ghi lại tất cả. Chúng ta chưa biết chi tiết nào có thể là manh mối quan trọng.”

Sarah giơ máy ảnh lên và quan sát ngôi nhà qua kính ngắm.

Nhà này khá nhỏ.

Porter biết được điều đó nhờ đếm bước chân. Diện tích chỉ vào khoảng bảy mươi đến tám mươi mét vuông là cùng. Trong nhật ký có nhắc đến hiên nhà, nhưng thực tế hoàn toàn không như những gì Porter trông đợi. Từ những mô tả trong đó, anh hình dung ra một hàng hiên rộng bao quanh ngôi nhà tương đối lớn. Nơi này chẳng có gì giống thế cả. Hiên nhà chỉ rộng chừng mét tám, sâu mét hai, đặt chênh vênh trên nền gạch không nung cũ kĩ. Có hai bậc tam cấp bằng gỗ, nhưng anh không tin chúng chịu được sức nặng cơ thể anh. Cả hai đều đã mục nát từ lâu.

“Tôi cứ tưởng ngôi nhà phải lớn hơn cơ.” Sarah lên tiếng bên cạnh anh. “Theo như những gì viết trong nhật ký.”

Cái máy ảnh phát ra tiếng tanh tách rất khẽ mỗi khi Sarah chụp một tấm. Thật buồn cười, con người ta lại cứ thích níu giữ quá khứ như vậy đấy, Porter thầm nghĩ. Máy ảnh kỹ thuật số thì cần gì phát ra tiếng động khi chụp như máy cơ, ấy thế mà có người cất công thêm âm thanh đó vào.

“Tôi nghĩ là do mắt nhìn của trẻ nhỏ. Mọi thứ qua con mắt trẻ thơ đều trở nên to lớn hơn mà.”

“Có lẽ vậy.”

Porter rón rén đặt một chân lên hiên nhà, bước qua chỗ ván mục. Luồng sáng đèn pin của anh tìm thấy nơi từng có cánh cửa, giờ chỉ còn là một khoảng trống hoác.

“Anh không định vào đó đấy chứ?” Sarah hỏi.

“Tôi cần phải xem tầng hầm.”

Ánh đèn của Sarah hắt lên hai bức tường còn sót lại và khoảng trống từng là mái nhà, cuối cùng dừng lại ở tàn tích của sàn nhà. “Đi trên đó chắc chắn là không an toàn đâu.”

Porter tiến thêm một bước nữa. Ván sàn phát ra tiếng rên rỉ như phản kháng dưới chân anh.

“Anh mà rơi xuống thì có thể bị thương nặng đấy. Chúng ta đang ở nơi đồng không mông quạnh thế này.”

Ánh đèn của Porter chiếu vào đống sắt vụn là chiếc tủ lạnh cũ và cái bếp nằm trong đống đổ nát, cách cửa chính khoảng ba mét sáu. Một ổ khóa han gỉ treo lủng lẳng trên cánh tủ.

Đúng chín giờ sáng, mẹ sẽ cài then tủ lạnh rồi khóa chặt cánh cửa tủ bằng ổ khóa Stanley mới tinh sáng bóng. Nó sẽ bị khóa cho đến giờ ăn trưa, và quy trình sẽ lặp lại cho tới khi bữa tối được dọn ra. Tuy tôi hoàn toàn có thể nhịn đến tận trưa, nhưng có điều gì đó nói với tôi rằng kiếm chút đồ ăn bỏ bụng sẽ xua đi dư âm của cơn say tối qua và có thể giúp tôi cầm cự cho tới hết ngày.

Những gì còn lại của mấy vách tường ghép bằng ván gỗ cỡ 2x4 dựng đứng đó đây, hệt như những cái tăm xỉa răng to tướng, đen sì đâm lên từ dưới sàn. Một cái bồn tắm cũ bị vùi dưới đống tan hoang ở sâu bên trong.

Porter thận trọng đi thêm một bước rồi khuỵu gối xuống bên cạnh một lỗ hổng lớn trên sàn của căn phòng có lẽ từng là phòng khách. Ánh đèn rọi lên đống gạch vụn rơi từ trên xuống cách đây đã lâu lắm rồi, ngoài ra chẳng thể thấy được gì mấy. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh cứ tưởng mình vừa tìm thấy đường ống bằng kim loại mà hai vợ chồng Carter từng bị xích vào, nhưng hóa ra đó chỉ là một cái cây không hiểu bằng cách nào đã bám rễ dưới sàn bê tông nứt nẻ rồi mọc cao đến nỗi gần vươn được ra ngoài để đón nắng.

“Anh có thấy gì không?” Sarah hỏi.

“Phải dùng máy xúc xới tung nơi này lên mới thấy. Ngôi nhà sụp xuống từ nhiều năm nay.”

“Nhưng không có xác người, đúng không?”

“Chắc họ được đưa đi từ lâu rồi.” Porter tự nhủ điều đó là sự thật, vậy mà tâm trí anh chẳng gặp khó khăn gì khi hình dung ra hàng chục xác chết nằm rải rác bên dưới tàn tích của ngôi nhà, da thịt cháy đen. Nơi này nồng nặc mùi chết chóc.

“Ê, ném cho tôi cái máy ảnh được không? Đừng lại gần quá, tôi không muốn cô chạy mất dép.”

Sarah ngần ngừ giây lát, sau đó cô vung tay lấy đà và tung chiếc máy ảnh cho anh.

Porter bắt lấy nó bằng đầu ngón tay. “Cảm ơn nhé.”

Cầm chắc chiếc máy ảnh cho khỏi rơi, anh hạ nó xuống khoảng trống trên sàn, ngón tay đặt ở nút chụp. Anh chụp khoảng hơn chục tấm theo các hướng, ánh đèn flash lóe lên, soi sáng mọi ngóc ngách.

“Này, tôi thấy ở đây có một cái ô tô!” Sarah gọi to từ đâu đó sau lưng anh.

Porter quan sát những tàn tích của tầng hầm một lần cuối rồi quay lại theo lối cũ cho tới khi đặt chân lên mặt đất vững chãi. Sarah đứng cách ngôi nhà khoảng sáu mét, ánh đèn chiếu vào một đám cỏ dại um tùm.

Lúc đầu anh không trông thấy cái xe, chỉ khi tiến lại gần đến nỗi tưởng như đang đứng ngay phía trên nó thì mới thấy. Sarah còn đang mải giẫm đạp lên đống cỏ mọc cao. “Hình như là xe Volkswagen. Khó mà nói chắc được.”

“Volkswagen ư? Nhưng thế thì thật vô lý.” Lúc này Porter mới nhìn thấy đống sắt vụn với những ô cửa sổ rạn nứt. Cái xe đã trở thành nơi trú ẩn của loài động vật hoang dã nào đó, trên ghế đầy những nùi cỏ ngả rạp. Anh đi quanh cái xe, cẩn thận kiểm tra khung xe. Khi ánh đèn rọi lên thanh cản sau, anh dừng lại và rướn người tới gần. “Quỷ thần thiên địa ơi.”

“Gì thế?”

Khi Sarah khuỵu gối xuống cạnh anh, anh chỉ vào miếng đề can dán ở thanh cản, chữ viết trên đó đã phai màu, khó mà thấy rõ được. Cô đọc to: “PORSCHE CỦA NGƯỜI NGHÈO.”

Cha lái chiếc Porsche 1969. Đó là một cỗ máy phi thường. Một tuyệt tác nghệ thuật sẽ cất lên tiếng gầm khàn khàn, khô giòn chỉ với một cú vặn chìa khóa, và tiếng gầm sẽ còn lớn hơn nữa khi chiếc xe lăn bánh ra đường, lướt trên vỉa hè trong niềm hứng khởi vô cùng.

Ôi, cha mới yêu chiếc xe đó làm sao!

“Một chiếc Volkswagen Bug. Tôi nghĩ đây là xe của bố Bishop.” Porter đứng dậy, chiếu đèn lên các bộ phận nhìn thấy được của chiếc xe. “Cô có thấy nắp ca-pô và cốp sau đều đang mở không? Rồi cửa sổ và đèn xe bị đập vỡ nữa? Tất cả những hư hại này đều giống với mô tả trong cuốn nhật ký, chỉ có điều nó không phải xe Porsche thật.”

“Mà là Porsche của người nghèo.”

“Ừ.”

Porter đi vòng qua phía sau xe, chụp lại biển số lem luốc, bẩn thỉu: hết hạn từ tháng Mười năm 1995.

Sarah đứng dậy và chỉ tay sang bên phải. “Ở kia còn một ngôi nhà nữa kìa.”

Porter nhìn về nơi ánh mắt cô đang hướng tới, rồi tiến lên phía trước vài bước. “Không phải nhà đâu, nó là nhà xe đầu kéo*.”

*Chú Thích:

Nguyên văn: Trailer, đây là loại nhà xe di động với đầy đủ các thiết bị và đồ dùng gia đình, nhưng không giống như các loại nhà xe di động thông thường là một chiếc ô tô có động cơ tự chạy, trailer cần được kéo đi bằng đầu kéo tách rời hoặc một chiếc xe khác.

Anh đưa lại chiếc máy ảnh cho cô.

“Tôi nghĩ thuật ngữ chính xác ở đây là “nhà xe di động”.” Sarah nói.

Anh gạt đám cỏ dại mọc cao, băng qua khoảnh đất từng là sân trước của gia đình Bishop, Sarah theo sau. Tới chỗ cái nhà xe, anh chậm rãi xoay một vòng, chiếu đèn khắp các hướng. Khi quay lại đối diện với cái xe, anh đứng im như tượng, suy nghĩ rất lung. “Đây chắc chắn là nơi ở của vợ chồng Carter. Vì xung quanh chẳng còn nhà nào khác.”

Cánh cửa lưới đằng sau nhà Carter đang để mở. Gió mặc sức thổi, làm cho cánh cửa đập vào khung cửa với lớp sơn trắng bong tróc. Tôi vươn ra cầm lấy tay nắm và giữ cửa mở để cô Carter đi vào. Cô ấy lướt ngang qua tôi, tiến vào căn bếp tối tăm. Cô ấy chẳng nói một lời trong suốt quãng đường trở về. Không ai trong chúng tôi nói gì hết. Nếu không vì tiếng khịt mũi của cô ấy, có lẽ tôi còn chẳng biết cô ấy đang ở sau lưng tôi.

Sarah bước lên bậc tam cấp bằng bê tông và thử mở cửa, một cái bản lề kêu cót két, rụng ra khỏi khung bằng kim loại. “Cửa mở này.”

Các cửa sổ, hay ít ra là hai ô cửa sổ nhìn ra phía trước, đã bị vỡ. Những mảnh rèm xơ xác lay động theo làn gió, phất phơ bay trong không gian tối tăm của chiếc xe.

“Để tôi vào trước.” Porter nói và đi lướt qua cô. “Cô đi sát phía sau.”

Bước qua ngưỡng cửa, anh đặt chân vào một gian bếp nhỏ, gồm một bộ bàn kèm theo băng ghế Formica bé tẹo gắn vào một bên tường, bên kia là các vật dụng gỉ sét. Sàn xe dính đầy bùn đất, mưa gió đã khiến mọi thứ xuống cấp. Tủ lạnh đang để ngỏ, bên trong rỗng không. Cửa tủ chén bát đã mất gần hết. Các cửa sổ trong bếp nếu không bị phá thì cũng mở toang, mặc cho gió lùa. Sau gian bếp là đến phòng khách chật chội với một chiếc xô pha cũ mèm, mục nát đến nỗi chẳng thể nhận ra được hình dáng trước đây. Nhìn đâu cũng thấy graffiti với các hình vẽ sặc sỡ xen với những cụm chữ, những cái tên ngẫu nhiên, và đủ loại biểu tượng.

“Cô chụp lại tất cả nhé? Chúng ta sẽ xem lại sau.”

“Đây chắc chắn là chỗ tụ tập của đám thanh niên trong vùng.” Sarah nói và giơ máy ảnh lên. “Đứa nào cũng muốn có một nơi tử tế để giấu bia rượu và chim chuột nhau mà không sợ bị làm phiền.”

Porter đi qua gian bếp và phòng khách chật chội, qua một phòng tắm bé tẹo với cái bồn cầu cạn khô, đầy vết ố và tấm rèm tắm vo viên bị vứt vào góc bồn tắm. Khi ánh đèn pin rọi lên tấm gương rạn nứt, Porter trông thấy hình bóng phản chiếu của mình đang chằm chằm nhìn đáp lại. Tâm trí anh trở lại với cuốn nhật ký, với cậu bé đã từng bước đi trên chính hành lang nhỏ hẹp này.

Tôi bắt đầu đi ra hành lang, bàn tay cầm dao áp sát trước ngực, mũi dao chĩa về phía trước. Cha đã dạy tôi cách cầm dao đặc biệt này. Nếu cần, tôi sẽ đâm thẳng dao ra đằng trước bằng tất cả sức lực mà cơ bắp trên cánh tay có được, với sự chính xác của một khẩu súng đã lên nòng. Khác với việc đâm từ trên xuống, một cú thọc như thế sẽ rất khó ngăn cản. Cầm dao theo cách đó, tôi có thể đâm trực tiếp vào tim hoặc dạ dày của đối phương, tương ứng với việc hướng mũi dao đâm lên và đâm xuống. Nếu cầm dao cao hẳn lên thì chỉ có thể đâm từ trên xuống - tấn công như thế nhiều khả năng lưỡi dao sẽ chỉ sượt qua người nạn nhân chứ không thể đâm sâu được.

Cha cực kỳ nhiều kinh nghiệm.

Anh ngỡ như đang thấy Bishop đứng ngay sau lưng mình, cảm thấy ánh mắt hắn nhìn xoáy vào gáy anh. Lần cuối cùng hắn tới đây là bao giờ? Khi hắn còn nhỏ ư? Từng ấy năm về trước ư? Hay sau này hắn đã trở lại? Hắn có trở lại và bước trên hành lang này một lần nữa không?

“Phía cuối nhà xe có hai cánh cửa. Chắc là dẫn vào hai phòng ngủ.” Sarah nói vọng lên từ phía sau anh.

Cả hai cửa đều đóng im ỉm.

Cha từng có lần nói với tôi rằng nếu bạn lén áp sát ai đó từ phía sau, bạn sẽ có một hoặc vài giây để tấn công trước khi hắn kịp phản ứng. Bộ não của con người phân tích hành động này khá chậm chạp; nạn nhân của bạn sẽ đơ cứng mất vài giây trong lúc cố gắng hiểu ra sự thật là bạn đang đứng đó, nhất là ở trong một căn phòng mà họ vốn tin rằng chỉ có mình họ. Cha nói một số nạn nhân vẫn sẽ tiếp tục đơ ra như thế, họ chỉ nhìn bạn như thể đang xem chương trình ti vi. Họ đứng đó, chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đôi lúc, không biết điều gì xảy ra tiếp theo lại tốt hơn.

Porter thầm nghĩ giá mà anh có súng bên mình. Tại sao lúc trước anh lại không mua một khẩu hoa cải khi tới đây chứ? Loại ấy không cần mất thời gian chờ đợi*.

*Chú Thích:

Theo luật kiểm soát vũ khí của một số bang tại Mỹ, người mua súng bắt buộc phải chờ một vài ngày sau khi mua để chính quyền kiểm tra lý lịch trước khi được nhận súng.

Anh thò tay vào túi, nắm lấy cán con dao của Bishop.

Anh đưa tay ra cầm vào quả nắm trên cánh cửa bên trái.

Phía sau anh vang lên tiếng hét của Sarah.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.