Poole
Ngày 3 . 2:23 chiều
Mí mắt Poole từ từ hé mở. Anh thoáng trông thấy hành lang và cố gượng dậy, để rồi lại ngất đi.
Anh không biết lần đầu tiên mình đã ngất trong bao lâu hoặc tỉnh lại lúc nào. Khi tỉnh lần thứ hai, anh nằm yên tại chỗ. Anh quan sát hành lang qua đôi mắt nhòe nhoẹt nước. Anh cố nghe ngóng xung quanh, nhưng tiếng mạch đập thình thình trong tai không cho anh cơ hội, nó đã át đi gần như tất cả những âm thanh khác.
Anh nằm đó chừng vài phút, hoặc cũng có thể chỉ vài giây. Thời gian và ý thức không còn vận hành một cách trơn tru nữa mà đã hóa thành một chiếc thang bện bằng dây thừng, không có điểm đầu và cũng chẳng có điểm cuối, anh chỉ biết bấu víu vào đó bằng tất cả sức lực.
Tiếng mạch đập dồn bên tai anh dần dịu đi, thay bằng tiếng tích tắc đều đều của cái đồng hồ quả lắc ngoài hành lang. Anh có thể trông thấy phần thân đồng hồ, nhưng mặt thì quay sang hướng khác, mấy cây kim đang chỉ vào con số nào đó.
Anh rút bàn tay phải và lấy khẩu Glock ra khỏi bao đeo vai.
Không thấy bóng dáng Bishop đâu cả.
Poole từ từ ngồi dậy, trước hết anh khuỵu gối, chờ cho con chóng mặt qua đi. Anh đưa tay trái lên sờ vết thương phía sau gáy, chỗ Bishop đánh anh. Trên đó có một cục u to tướng. Có điều không chảy máu. Có thể anh bị chấn động não, nhưng anh không dám chắc. Khi cảm thấy đỡ hơn, anh cố ép mình đứng lên. Mọi thứ trước mắt anh bỗng trắng lóa, anh phải vịn vào tường cho khỏi ngất.
Khẩu súng trở nên nặng trĩu, suýt tuột khỏi tay anh. Anh nắm chặt hơn, cố ý ấn ngón tay vào góc sắc của vòng bảo vệ cò súng, cơn đau nhói lên giúp anh giữ được sự tập trung.
Poole bắt đầu bước trên hành lang, hai tay cầm súng duỗi thẳng, họng súng chĩa xuống sàn trước mặt anh.
Hành lang ở sảnh thông với phòng khách kết hợp phòng ăn, khu bếp nằm trong góc xa, đồ đạc bài trí sơ sài. Anh kiểm tra cả ba khu vực, sau đó hướng sự chú ý vào một hành lang khác nằm ở phía đối diện, bên trái phòng khách. Khác với hành lang ở cửa trước, hành lang thứ hai này hẹp hơn. Một đầu thông với phòng tắm nhỏ, đầu còn lại thông với phòng ngủ đơn. Chăn ga trên chiếc giường đôi được trải phẳng. Bishop đã dọn giường đâu ra đấy.
Một cái tủ ngăn kéo kê sát bức tường phía xa. Ba ngăn đang để ngỏ, bên trong trống không. Quay lại phòng tắm, anh thấy bồn rửa ướt nước nhưng không có đồ dùng vệ sinh cá nhân thông thường.
Anh có cảm giác Bishop đã ở đây một thời gian, ngôi nhà này giống như một nơi ẩn náu. Hắn không ngờ một đặc vụ FBI lại thình lình xuất hiện trước cửa. Hắn hoảng hồn nên vội vàng thu dọn đồ đạc và chuồn thẳng.
Poole thò tay vào túi lấy di động. Không thấy đâu.
Anh quay lại sảnh, chắc mẩm mình đã làm rơi điện thoại lúc bị Bishop tấn công, nhưng ngoài này cũng không có.
Diener.
Poole đi ra cửa, xoay quả nắm.
Cửa bị khóa.
Bishop đã cẩn thận bấm khóa trên đường rút lui.
Poole lóng ngóng vặn chốt khóa, anh vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được những cử chỉ của mình.
Cơn gió đông lạnh lẽo ùa vào.
Bên kia phố, cửa ngôi nhà hoang đang mở.
Poole chạy vụt sang đường, súng vẫn hướng về phía trước, anh phần nào nhận thấy tấm rèm đã buông xuống ở cửa sổ nhà hàng xóm, bóng hình bà ta được soi tỏ nhờ ánh sáng xanh hắt ra từ cái ti vi cỡ lớn đằng sau, khi giải thi đấu golf tạm dừng để chạy quảng cáo xe hơi.
Poole không nhận ra mình đã kêu tên Diener, mãi cho đến khi tiếng gọi của anh dội lại trong ngôi nhà tĩnh lặng, và thoạt tiên anh cũng không nhìn thấy xác người đồng đội đang ngồi dựa vào góc tường ở phòng khách, cả cổ họng, áo khoác lẫn sơ mi bên trong đều ướt đẫm máu.