Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 • 9:17 sáng

Người bảo vệ dẫn Clair và Sophie sang góc phía bên kia sảnh rồi đi gọi vài cuộc điện thoại. Ở đó có khu vực chờ nhỏ dành cho khách, nội thất bao gồm một chiếc xô pha da màu đen, hai chiếc ghế đồng bộ và tấm biến nhỏ viết: CÓ WI-FI MIỄN PHÍ. LIÊN HỆ BẢO VỆ ĐỂ BIẾT MẬT KHẨU.

Clair ngắm nghía lá của một loại cây cảnh lớn trồng trong chậu. “Làm thế nào họ trồng được cây này trong nhà nhỉ? Ở đây đâu có ánh sáng.”

Sophie nhìn sang. “Cây sung đó hả? Chúng chẳng khác nào cỏ dại trong giới cây thân gỗ. Cho chúng ánh sáng gì chúng cũng chịu hết. Cái cây này chắc là hấp thụ ánh đèn huỳnh quang trên trần và chút ánh sáng tự nhiên hiếm hơi hắt vào từ mấy ô cửa sổ gần cửa chính ở đằng kia.”

“Cây gì mà cứ như Frankenstein ấy. Toàn ăn thức ăn nhân tạo không lành mạnh mà vẫn khỏe như vâm. Ước gì tôi cũng được thế.” Clair đáp.

“Cạnh nó là cây ái mộc. Loại này cũng dễ nuôi, chỉ cần tưới nước khi thấy đất khô là được. Nhà tôi có trồng mấy chậu. Cây này sống dai lắm.”

Clair ngó sang. “Ồ, vào tay tôi thì dai mấy cũng chết. Tình yêu dành cho cây cối của tôi chỉ toàn cho ra cành lá nâu xỉn, hoa quắt queo. Tôi không hợp với việc trồng và chăm sóc cây cối.”

Họ nghe thấy tiếng chân trên cầu thang, ngước lên nhìn thì thấy một cô bé tuổi teen khoác ba lô tím đang đi xuống. Cô bé không cao, chỉ khoảng một mét năm mươi, tóc nâu dài ngang vai điểm những lọn highlight hồng. Trông thấy họ, cô bé bước chậm lại và nhìn họ bằng ánh mắt dè chừng.

“Gabrielle Deegan?” Clair nhìn cô bé và hỏi.

Cô bé gật đầu, đi nốt những bậc thang cuối rồi vòng qua góc sảnh để đến với khu vực chờ. “Các cô đang tìm Lili ạ?”

“Đúng vậy.” Sophie nói và chỉ vào một chiếc ghế trống. Cô bé liếc về phía người bảo vệ, thấy ông ta mỉm cười trấn an rồi mới ngồi xuống. Sophie và Clair ngồi trên xô pha ở phía đối diện. “Cô là Sophie Rodriguez thuộc Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích, còn đây là Thanh tra Clair Norton của Sở Cảnh sát Chicago.”

Clair nhận thấy Sophie không nhắc đến việc cô thuộc Đội Trọng án của Sở Cảnh sát Chicago.

“Các cô cứ gọi cháu là Gabby thôi. Chả ai gọi là Gabrielle ngoài ông kia.” Cô bé hất hàm về phía người bảo vệ. “Đại úy Luật pháp và Trật tự. Đáng lẽ lúc này cháu phải ra ngoài tìm Lili, vậy mà ông ấy khóa cổng còn chặt hơn khóa đai giữ trinh của con gái ông ấy.”

Clair đưa mắt liếc Sophie, cố nín cười.

“Cháu có manh mối nào không?”

Gabby mặc đồng phục kiểu truyền thống, nhưng Clair để ý thấy chiếc áo sơ mi trắng của cô bé không sơ vin, chân váy trông như đã được cắt ngắn đi một đoạn. Cô bé bấm lỗ ở cả tai, lông mày và môi, nhưng chỉ đeo một bộ khuyên tròn nhỏ bằng bạc ở hai tai. Quy định về trang phục hẳn là không cho phép đeo thêm những loại trang sức khác. Ai đó muốn trở nên khác biệt giữa biển người ăn vận giống nhau sẽ chẳng thể được toại nguyện ở đây. Cứ mỗi khi đặt chân vào một trường tư nào đó, Clair luôn nhớ đến phân cảnh của bộ phim The Wall, trong đó những học sinh giống hệt nhau xếp thành hàng lần lượt tiến vào trong chiếc máy xay thịt khổng lồ.

“Lili mất tích đã được một ngày rồi.” Gabby nói tiếp. “Có thể giờ này bạn ấy đang nằm dưới mương, hoặc bị trói chặt vào giường và một tên biến thái nào đó ép bạn ấy gọi hắn bằng bố rồi tự sướng chẳng hạn. Nếu cái gã 4MK kia bắt bạn ấy thật thì ai biết được hắn đã làm gì bạn ấy rồi. Các cô phải tìm bạn ấy ngay đi.”

“Cháu nói chuyện với bạn ấy lần cuối vào hôm nào?” Clair hỏi.

“Tối thứ Tư ạ. Hôm đó bạn ấy đi làm.” Gabby nói. “Bạn ấy nhắn tin cho cháu lúc ở phòng tranh.”

“Bạn ấy đã nói những gì?”

“Không có gì, bạn ấy chỉ gửi cho cháu xem ảnh của một chiếc Mustang mới. Màu đỏ cherry, siêu đẹp. Bố bạn ấy hứa sẽ mua xe cho bạn ấy sau khi bạn ấy tốt nghiệp vào năm tới, thế nên lâu nay bọn cháu tìm những mẫu xe “chất” rồi gửi cho nhau xem. Bạn ấy chưa biết chọn mẫu nào. Nhưng bố bạn ấy nói nếu bạn ấy tốt nghiệp với bảng điểm toàn A thì muốn xe gì cũng được. Ông ấy là bác sĩ nên chắc không nói chơi. Cháu gạ bạn ấy chọn con Maserati, nhưng bạn ấy bảo không muốn được voi đòi tiên. Bạn ấy định tìm loại nào ngầu mà vẫn vừa tiền. Cháu hay bảo bạn ấy ăn chơi sợ gì mưa rơi, thế là bạn ấy gửi cho cháu xem ảnh chiếc Mustang, cháu gửi lại cho bạn ấy cái này.”

Cô bé giơ điện thoại lên. Clair nhoài người lại gần. “Xe gì vậy?”

“Một con Tesla Roadster. Dòng này bây giờ không ra xe mới nữa nhưng độ ngầu thì vô đối. Vận hành hoàn toàn bằng điện, có thể tăng tốc từ 0 lên 60 chỉ trong 2,7 giây. Mỗi lần sạc có thể chạy được vài trăm dặm. Tuy bị ngừng sản xuất từ năm 2012 nhưng xét về thông số kỹ thuật thì ít có xe nào lại được nó, kể cả những loại xe điện đời mới. Giá bây giờ rơi vào khoảng bảy mươi ngàn, dù hồi mới ra cũng phải vài trăm ngàn là ít.”

Clair nghĩ đến chiếc Honda Civic bảy tuổi của mình đang đỗ trên phố và thầm nhủ phải nhớ gọi điện cho bố đòi mua xe mới được. Cách đó xem chừng hiệu quả hơn nhiều so với việc chắt chiu từng đồng rồi tới đại lý mua trả góp qua dịch vụ cho thuê tài chính. “Cô xem được không?”

Gabby đưa điện thoại cho Clair.

Clair kéo xuống để xem qua những tin nhắn. Mấy tuần vừa qua, hai cô bé không nói với nhau chuyện gì cụ thể mà chỉ trao đổi ảnh chụp ô tô.

Gabby nói tiếp. “Lili đang muốn thi lấy bằng lái sớm và có thể sẽ xin bố cho mua xe trước thời hạn. Bạn ấy luôn đạt điểm A từ hồi mới tập vẽ ở trường tiểu học. Từ giờ đến khi tốt nghiệp, bạn ấy sẽ chẳng kém đi tí nào đâu. Bọn cháu nghĩ hằng ngày lái xe đi học chắc là ngầu phải biết, dù trường chỉ cách nhà có vài khu.”

Clair trả điện thoại cho cô bé. “Cháu có bằng lái xe chưa?”

Gabby lắc đầu. “Cháu không thực sự cần lấy bằng, ít ra là bây giờ thì chưa. Cháu đi xe buýt hoặc tàu cũng vẫn ổn. Tìm được chỗ đỗ xe trong thành phố nhiều khi cũng hết hơi. Chắc cháu chỉ xin đi ké thôi.” Cô bé cười buồn. “Nếu được ngồi trong chiếc Tesla Roadster thì càng hay.”

“Cháu đã bao giờ làm thế chưa?” Sophie hỏi. “Đi nhờ xe người khác đến trường ấy mà?”

Gabby cựa mình trên ghế và gãi khuỷu tay. “Cũng thỉnh thoảng, những hôm thời tiết xấu. Chúng cháu luôn gặp người quen trên phố 69. Hôm nào mưa hoặc tuyết rơi dày thì chúng cháu có thể xin quá giang.”

“Vậy sáng hôm qua thì sao? Cháu nghĩ có thể nào Lili đi nhờ xe ai đó không?” Clair hỏi.

Gabby ngâm nghĩ giây lát rồi nói: “Lúc đó tuyết rơi khá dày, nên chắc là cũng có khả năng ạ.”

“Bọn cô cần một danh sách những người có thể cho bạn ấy đi nhờ. Cháu giúp bọn cô được không?” Sophie hỏi.

Gabby khẽ bật cười. “Các cô nghĩ thằng con trai nào đó trong trường đã bắt bạn ấy ư? Không có đâu. Chúng nó còn chưa kịp khoe hàng thì đã bị bạn ấy táng cho một trận rồi ấy chứ.”

Sophie nghiêng đầu. “Liệu Lili có chịu lên xe của người lạ không?”

“Không ạ.”

“Nếu vậy thì…” Sophie bỏ lửng câu nói.

Gabby rướn người về phía trước, vặn vẹo hai tay. “Trước giờ vào lớp, trên phố 69 rất đông học sinh, cả đi bộ lẫn đi xe. Nếu có kẻ bắt bạn ấy lên ô tô hay gì đó thì thể nào cũng sẽ có người nhìn thấy.”

“Thế nếu bạn ấy lên xe của người quen thì sao? Liệu có ai để ý không?” Clair hỏi.

Gabby thở dài. “Cháu không biết. Cũng có thể.”

“Cháu lên danh sách cho bọn cô nhé? Bất cứ ai cháu nghĩ có thể cho bạn ấy đi nhờ?”

Gabby gật đầu rồi lấy từ trong ba lô ra một cuốn sổ.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.