Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Kati

Ngày 3 • 5:20 chiều

Kati Quigley giật mình bừng tỉnh. Quá trình thức giấc bắt đầu một cách từ từ, nhưng khoảnh khắc cuối cùng - khi ý thức của cô leo lên đến miệng giếng sâu của giấc ngủ và thoát ra ngoài - khoảnh khắc ấy lại kéo đến rất nhanh, khiến cô giật thót.

Hai tay cô bị buộc chặt sau lưng. Hai cổ chân cũng chịu chung số phận. Mắt cô bị bịt lại bằng thứ gì đó giống như một dải băng. Mặt đất ẩm ướt. Xung quanh bốc mùi xú uế của phân, nước tiểu, và một mùi khác nữa.

“Có ai không?”

Giọng cô nghe thật mỏng manh, như thể giọng của một người xa lạ. Thái dương cô dậy lên nhức nhối, cô nhất thời không nhớ được cơn đau ấy là do đâu. Thế rồi, ký ức về chuyện xảy ra đột ngột ùa về, những hình ảnh dồn dập kéo đến như thác lũ, kết thúc bằng việc người đàn ông có vết thương gớm ghiếc trên đầu đuổi theo cô ở hành lang, xô mạnh cô vào cánh cửa.

Lạy Chúa.

“Wesley?”

Một tiếng sột soạt vang lên bên cạnh, cách cô một quãng ngắn.

Ánh sáng yếu ớt lọt vào qua dải băng bịt mắt nhưng không thể giúp cô nhìn rõ, cô chỉ thấy những hình bóng lờ mờ, những con quái vật kỳ dị đang nhảy nhót đằng xa.

“Wesley? Cậu đấy à? Cậu có sao không?”

Cô còn nhớ gã đàn ông xấu xí đã nhoài người qua bàn rồi đập cái cốc đựng ca cao vào đầu Wesley, sau tiếng cốc vỡ nghe mà sởn gai ốc, Wesley ngã lăn xuống sàn. Lúc đó cô đã bỏ chạy. Lẽ ra cô phải giúp cậu ấy, nhưng không, thay vào đó cô vùng chạy, chẳng nghĩ đến điều gì khác ngoài bản thân mình khi gã dị hợm ấy đuổi theo cô.

“Tớ xin lỗi, Wesley.” Cô khẽ nói, những tiếng nấc khiến cô gần như không thốt nên lời.

Tiếng rên rỉ lại vang lên, chỉ cách cô chừng hơn một mét, nhưng không phải Wesley. Đó là giọng con gái. Âm thanh ấy tuy nghèn nghẹn, yếu ớt, nhưng cô vẫn phân biệt được.

“Ai vậy? Cô là ai?” Kati co chân cao lên, cố dùng đầu gối đẩy băng bịt mắt ra. Nhưng không ăn thua. Dải băng buộc rất chặt.

Cô cố trườn như con sâu đo về phía phát ra tiếng nói, lấy chân đẩy người tiến lên. Cơn đau ở bên đầu bùng lên dữ dội theo từng cử động, khiến những đợt sóng nôn nao trỗi dậy. Nhưng cô không dừng lại. Cô ép mình phải tiếp tục nhích theo hướng phát ra âm thanh ấy, cho tới khi cánh tay cô quệt phải thứ gì đó mềm mại, ấm áp.

Cô gái kia giật mình khi làn da họ chạm nhau, cô ta kéo một vật giống như tấm chăn hoặc tấm phủ đệm lên ngăn cách giữa hai người.

“Cô là ai?” Kati hỏi lại, cảm nhận được cô gái co rúm bên cạnh mình.

“Cô ta không thuần khiết, cô ta sẽ không bao giờ thấy. Thay vì vậy, cô ta tự đâm đầu vào hồ lửa để rồi chết trong vũng máu của chính mình.”

Giọng nói ấy làm Kati giật bắn, cơn run rẩy lan khắp châu thân chẳng khác nào những ngón tay lướt trên nắp một chiếc quan tài.

Đó là giọng đàn ông, kẻ có vết thương trên đầu. Hắn phát âm chữ s không chuẩn. Lời hắn nói chỉ lớn hơn tiếng thì thầm một chút, vang lên cách đó chừng một mét, ở hướng cô vừa rời đi.

Kati xích lại gần thân người ấm áp bên cạnh mình. Cô cảm thấy tấm thân ấy khẽ co giật dưới lớp chăn. “Đây là đâu? Wesley đâu rồi?”

Gã đàn ông ho khù khụ, hơi thở nặng nhọc, nghe như trong phổi có nước. “Wesley bạn cô đang ở cùng với cô đó. Cậu ta không được khỏe.”

Kati nghĩ đến những mùi bốc lên xung quanh, mùi phân, nước tiểu, và còn một mùi nữa. Cô không muốn biết nó là mùi gì. “Các đồng đạo ở Hội đường Vương quốc biết hai chúng tôi đi đâu. Họ biết chúng tôi đến phố này, ghé qua những nhà nào. Nếu ông thả chúng tôi ra, tôi sẽ nói với họ rằng tất cả chỉ là tai nạn. Rằng Wesley bị ngã và ông đã cố giúp cậu ấy.”

“Tôi không quan tâm họ có đi tìm cô hay không. Tôi không quan tâm họ có tới nhà tôi hay không. Đến lúc đó thì chúng ta đã xong việc rồi.”

Giọng hắn cứ mỗi lúc một gần hơn. Kati nghe thấy hắn bước đi, một bên chân hơi kéo lê trên mặt đất. Từ tiếng chân, cô nghe ra được dáng đi của hắn có vấn đề.

Có tiếng lanh canh của kim loại va vào nhau. Một cánh cửa mở ra.

“Cô sẽ thấy vì tôi chứ?”

Giờ hắn đang đứng cạnh cô. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn phả lên cổ mình.

“Cô sẽ nói cho tôi biết những gì cô nhìn thấy chứ?”

Kati hét lên, tiếng hét vừa thốt ra, hắn lập tức tống một thứ vào miệng cô, có lẽ là miếng giẻ hoặc mảnh vải. Cô cảm nhận được vị đất bẩn, lại còn chua chua. Thế rồi hắn đỡ người cô, bế cô lên và mang đi. Một bàn tay vươn ra từ bên dưới tấm chăn cạnh cô, níu lấy cánh tay cô trong một giây rồi lại để vuột mất.

“Cô là một tín đồ, một con chiên. Nhất định cô sẽ thấy.”

Nói xong, hắn buông tay.

Gã đàn ông thả cô ra hay từ từ hạ cô xuống, cô không biết. Điều đầu tiên cô cảm nhận được là nước, sau đó cánh tay hắn biến mất, và cô chìm sâu hơn vào bên trong nó, dù chẳng rõ là thứ gì. Cô chìm dần cho đến khi gần như ngập hẳn, chỉ chừa lại khuôn mặt, khuôn mặt bị bịt mắt vẫn với lên để hít thở. Bàn tay, bàn chân cô chạm tới đáy, và nếu ngửa đầu ra sau, cô có thể giữ cho mặt mình nhô lên khỏi nước.

Nước rất ấm, gần chạm ngưỡng nóng.

Nếu không bị bịt mắt thì có lẽ Kati đã thấy gã đàn ông đội mũ len đen kéo tấm vải bạt đang phủ trên dàn ắc quy ô tô nối với nhau, cạnh cái tủ đông lạnh được dùng làm bồn chứa nước. Có lẽ cô đã thấy hắn cầm hai đầu của sợi cáp mồi nối với bình ắc quy cuối cùng, thấy hắn thòng chúng xuống nước.

Những điều đó, Kati đều chẳng hề hay biết.

Cô không nhìn thấy gì khi luồng điện truyền vào cơ thể khiến toàn thân cô co giật mạnh tới nỗi hai sợi dây thít nhựa buộc ở cổ tay và cổ chân cô đứt tung.

Cô không thấy gì ngoài một làn ánh sáng bừng lên chói lòa.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.