Poole
Ngày 4 • 4:38 sáng
Poole đặt chân xuống sân bay quốc tế Greenville-Spartanburg lúc hơn một giờ sáng. Một chiếc Subaru Forester đen gắn biển số liên bang đã chờ sẵn trên sân, ngồi sau tay lái là Đặc vụ Toàn quyền Robert Granger. Cặp mắt ông ta đỏ quạch, trĩu xuống.
Ông ta chìa tay ra và nói lớn để át tiếng động cơ gầm rú đang dần lắng xuống của chiếc máy bay phản lực. “Chắc anh là Frank. Chào mừng đến với Nam Carolina.”
Poole đồ rằng ông ta khoảng trên dưới năm mươi lăm tuổi, chỉ vì một lý do là Đặc vụ Toàn quyền Hurless năm mươi tư tuổi và ông ấy nói bọn họ quen nhau từ hồi ở học viện. Granger trông già hơn nhiều so với tuổi năm mươi tư. Nếu Poole mà gặp người đàn ông này trên phố, không khéo anh sẽ cộng cho ông ta thêm chục tuổi nữa. Ông ta có vóc người lực lưỡng, mái tóc hói trọi, đeo cặp kính dày sụ và nuôi chòm râu dê rậm rì. Poole thấy thật lạ, vì nguyên tắc trang phục của FBI đâu có cho phép để râu, cùng lắm là ria mép thôi. Quy định ở miền Nam chắc là thoáng hơn.
Granger ra hiệu về phía cửa bên ghế phụ, hai người bước lên xe. Poole còn chưa kịp thắt dây an toàn thì xe đã bắt đầu lăn bánh xa dần chiếc máy bay. Granger vẫy tay với trạm kiểm tra an ninh trước khi phóng qua và chạy ra đường cao tốc. “Vậy là, 4MK hở? Tận dưới này sao?”
“Chúng tôi nghĩ hắn vẫn đang ở Chicago, nhưng cái hồ đó hình như có liên quan đến hắn.” Poole nói.
“Tuy phải mất công một tí nhưng cuối cùng tôi cũng liên lạc được với Cảnh sát trưởng Banister lúc hơn mười hai giờ đêm. Chính xác là Cảnh sát trưởng Hana Banister. Anh sẽ thích bà ấy cho xem, bà ấy khá là “bá đạo” đấy. Giữ chức cảnh sát trưởng Simpsonville đã gần hai chục năm, không có bất cứ đối thủ nào, điều đó với dân địa phương cũng chẳng thành vấn đề. Nơi này ít người sinh sống, mà họ cũng không khoái thay đổi cho lắm. Bà ấy nói trong thị trấn có hai thợ lặn chuyên nghiệp. Tôi có ba người ở Charlotte, vậy là bọn tôi lùa tất cả lại rồi lập tức đưa họ đến cái hồ của anh. Bà ấy biết khu đất đó, bảo là nó bị bỏ hoang từ sau khi trận hỏa hoạn phá hủy ngôi nhà chính. Ngoài sân còn có một cái nhà xe di động ngày trước chủ nhà cho thuê. Còn bây giờ, nó bị đám choai choai chiếm dụng để làm những việc tụi nó vẫn thường làm. Theo như những gì bà ấy nói với tôi thì chẳng còn lại gì nhiều.”
“Thợ lặn có làm việc được trong đêm tối không?”
Granger nhoài người trên vô lăng, khéo léo vượt lên một chiếc bán tải lết chậm như rùa. “Các chàng trai của tôi xem ra chẳng ngán. Cứ có việc để làm là nhảy vào thôi.”
“Chỗ đó cách đây bao xa?”
Granger liếc nhìn ứng dụng GPS trên điện thoại. “Chắc khoảng ba mươi phút. Có vẻ xa xôi hẻo lánh đây.”
Hai tiếng sau, Poole đã đứng bên bờ hồ, quan sát nhóm thợ lặn làm việc trong lúc Granger và Cảnh sát trưởng Banister (quả nhiên là nhân vật “bá đạo”) chỉ huy nhân viên dưới trướng.
Phía xa, một cái máy phát điện đang chạy ì ì, đống dây nhợ loằng ngoằng bò khắp nơi. Những chiếc đèn pha cỡ lớn được dựng sát mép hồ, ánh đèn chói lóa soi sáng vùng hồ tối đen.
Một thợ lặn ngoi lên và giơ tay. “Tôi tìm được một cái nữa! Sâu khoảng sáu mét, thẳng dưới chỗ tôi. Tôi đã buộc dây vào nó, bây giờ sẽ gắn bóng.” Cô rút một cái ống nhỏ giắt ở đai lưng và gạt công tắc. Cái ống kêu tách rồi nhả ra một quả bóng tự phồng màu cam chóe. Cô buộc đầu dây đang cầm ở tay kia vào miệng quả bóng, sau đó thả ra cho nó nổi dập dềnh trên mặt nước.
“Trời đất quỷ thần ơi, đến giờ là mấy cái rồi?” Banister nói vọng lên từ đâu đó phía sau Poole.
Anh liếc sang phải, nhìn đống túi đựng xác màu đen xếp bên bờ hồ. “Bốn. Vừa rồi là cái thứ tư.”
“Nguyên vẹn hay một phần?” Granger hét hỏi người thợ lặn.
“Nguyên vẹn.” Người thợ lặn lại gắn bộ điều áp vào rồi mất hút dưới lòng hồ, luồng sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn cô cầm nhanh chóng tan đi.
Nhóm thợ lặn cũng tìm được một số túi đựng rác cỡ nhỏ có chứa hài cốt, tính đến thời điểm hiện tại là sáu túi. Họ mới chỉ mở một túi, trong đó là một cái xương chân của người. Những túi còn lại đều được cho vào túi nhựa trong một cách hết sức cẩn thận ngay từ dưới nước, sau đó mới đưa lên và cất vào mấy thùng nhựa để không làm ảnh hưởng đến hài cốt bên trong và giữ gìn nguyên trạng những gì tìm được. Sau khi đưa về phòng pháp y tại tòa nhà liên bang ở Charlotte, họ mới mở ra. Cảnh sát trưởng Banister chẳng buồn cự cãi khi trao lại thẩm quyền cho Poole và Granger. Việc này rõ ràng đã nằm ngoài khả năng xử lý của đồn cảnh sát địa phương.
Poole áp hai tay vào nhau. Mùa đông ở đây tuy không rét như ở Chicago, nhưng không khí bên hồ vẫn phảng phất hơi lạnh buốt giá. Cảnh sát trưởng Banister đứng phía sau anh, luồng sáng đèn pin chiếu vào gốc của một cái cây cao lớn. “Đặc vụ Poole? Có lẽ tôi tìm thấy con mèo của anh rồi.”
Khi anh đến hồ, hãy tìm con mèo.
Anh bước tới chỗ bà và nhìn theo hướng luồng sáng đang rọi tới.
Một cái hộp đựng đồ ăn trưa gỉ sét bị vùi dưới một gốc sồi. Anh đã đi trọn một vòng quanh hồ lúc mới đến đây, kiểm tra kĩ mặt đất xem có dấu hiệu nào của con mèo hay không. Anh cứ nghĩ sẽ tìm thấy thứ bí hiểm mà Porter nhắc đến ở gần bờ hồ, thế rồi họ phát hiện ra cái xác đầu tiên, và anh quên tiệt luôn con mèo. Vật này nằm cách hồ khoảng ba mét, ẩn trong rừng cây.
Poole cúi xuống, phủi đi lớp đất trên mặt hộp.
Mèo Hello Kitty.
“Xinh đấy.” Anh ngước nhìn Cảnh sát trưởng. “Chị có găng tay không?”
“Có, đây.” Bà rút từ trong túi áo khoác ra đôi găng cao su và cúi xuống đưa cho anh. Mấy lọn tóc vàng hoe điếm bạc xổ ra khỏi mái tóc đuôi ngựa. Bà kéo chiếc chun đang buộc ra, xoắn chặt tóc rồi buộc lại như cũ. Tất cả chỉ cần một tay, tay kia bà vẫn cầm đèn pin chiếu xuống cái hộp, không mảy may xê dịch.
Poole không thể không tự hỏi phải chăng khi dùng súng bà cũng khéo léo, tài tình như vậy, nếu có khi nào bà phải vận đến vũ khí ở vùng này.
“Tôi tìm được một túi!” Một tiếng kêu nữa vọng lại từ dưới hồ.
Vậy là năm túi rồi.
Granger tiến lại chỗ họ, ánh đèn pin hòa với ánh đèn của Banister. “Nó đấy ư? Thứ anh cất công tìm kiếm nãy giờ?”
Poole kéo chốt kim loại han gỉ ở đằng trước cái hộp và mở nắp ra. Cuốn nhật ký chằm chằm nhìn lại anh từ bên trong. “Tôi cần kiểm tra hồ sơ bất động sản, hồ sơ đất, mọi thứ chị có về nơi này, và cả hai cái nhà chúng ta đi qua trên đường tới đây nữa.”
Banister cúi xuống, hơi thở phả ra thành làn khói trắng trong tiết trời giá lạnh. “Hồ sơ được lưu ở tòa thị chính. Để tôi đi gọi điện, đánh thức vài người dậy.”