Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 86

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 3 • 9:52 tối

Đặc vụ Frank Poole, hai thanh tra Clair Norton và Brian Nash của Sở Cảnh sát Chicago, Sophie Rodriguez thuộc Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích, và Edwin Klozowski phòng IT, tất cả quây quần bên bàn họp trong phòng tác chiến, mọi cặp mắt đều dồn vào sáu tấm bảng trắng kê ở đầu phòng.

Cái máy pha cà phê sau lưng họ phát ra tiếng “bíp”. Không ai đứng dậy.

“Thật là choáng ngợp.” Cuối cùng Klozowski nói, người đầu tiên lên tiếng sau gần năm phút im lặng.

Quả đúng thế thật, Poole thầm nghĩ. Mười sáu năm trời làm ở Cục, bốn năm trực thuộc Ban Khoa học Hành vi tại Quantico trước khi điều chuyển đến Chicago, anh chưa bao giờ chứng kiến điều gì giống thế này, một điều chưa từng có trong những cuộc điều tra thông thường, hay trong bất cứ vụ nào anh từng nghiên cứu. Những vụ án xảy ra không rõ lý do, không theo mô thức rõ ràng. Sát nhân hàng loạt luôn tuân theo một mô thức nhất định, một thủ pháp đặc trưng. Mô thức đó có thể được cải biến trong quá trình tên sát nhân học hỏi, rút kinh nghiệm sau những lần ra tay giết người và ngày càng trở nên tự tin, nhưng cách thức gây án không bao giờ ngẫu nhiên. Chúng luôn đi theo một khuôn mẫu.

Vậy tại sao anh lại không thể nhìn ra khuôn mẫu ấy cơ chứ?

Có quá nhiều tạp âm.” Poole khẽ nói.

Nash nhíu mày quay sang nhìn anh. “Nghĩa là sao?”

“Chúng ta cần loại bỏ tạp âm.”

Poole đứng dậy và bước tới đầu phòng, mắt dán chặt vào mấy cái bảng.

“Hình như anh ta lú lẫn rồi.” Klozowski nói.

Poole đứng đó một lúc, quan sát thật kĩ những gì viết trên bảng, nắm bắt từng câu từ, từng con chữ, từng nét bút uốn lượn mềm mại, khắc ghi tất cả vào trí nhớ. Xong xuôi, anh lật tấm bảng thứ nhất từ sau ra trước, chữ viết biến mất, thay vào đó là mặt sau trắng tinh. Sau đó anh lật tấm bảng thứ hai, rồi thứ ba, và cứ tiếp tục như thế, cho đến khi mặt có chữ của cả sáu cái bảng đều úp vào tường, mọi thứ trước mắt họ bỗng trống trơn.

Kloz hinh hích cười, ngả ra lưng ghế. “Giờ thì chắc chắn là lú thật rồi.”

Poole đi vòng ra đằng sau mấy cái bảng, gỡ hết ảnh trên đó xuống, cầm một chiếc bút dạ đen ở khay rồi trở ra phía trước. “Mấy ngày vừa qua chúng ta đã thu được nhiều thông tin, quá nhiều là đằng khác. Cần phải lọc bớt tạp âm và tập trung vào chi tiết cốt yếu nhất, tìm ra bằng chứng đích thực, xâu chuỗi lại như thể mọi thứ đều còn rất mới.”

“Động não suy nghĩ.” Kloz nói.

Nash và Clair quay sang lườm anh ta. Anh ta chỉ nhún vai.

Poole cầm lấy ảnh Anson Bishop và dán lên chính giữa mép trên cùng của cái bảng. Sau đó anh xem qua những tấm ảnh còn lại trong tay và dán chúng vào bên dưới ảnh Bishop, lần lượt như sau:

Ella Reynolds

Lili Davies

Floyd Reynolds

Randal Davies

Libby McInley

Larissa Biel

Darlene Biel

John DoeXe tải

“Đây là những người có liên quan trực tiếp đến chuyên án này.” Poole nói. “Họ là nạn nhân hoặc nạn nhân trong tầm ngắm.”

Clair hỏi: “Còn lại những ai?”

Poole giơ lên mấy tấm ảnh mà anh vẫn đang cầm. “Ba người phối ngẫu - Leeann Reynolds, Grace Davies, Larry Biel, cùng những người con khác trong mỗi gia đình.” Anh đặt úp xấp ảnh xuống bàn họp. “Nếu tìm được lý do cho thấy họ có liên quan tới chuyên án, ngoài mối quan hệ ruột thịt với các nạn nhân, thì khi đó ta sẽ lại dán ảnh họ lên. Còn tạm thời cứ tập trung vào mấy người kia đã.”

Nash nhịp ngón tay lên mặt bàn. “Nếu tất cả những vụ này theo một cách nào đó đều do Bishop gây ra, và hắn vẫn đi theo cách thức cũ như đã làm với các nạn nhân trước kia, như vậy có nghĩa là con cái bị sát hại để trả giá cho tội ác do cha mẹ gây ra. Thế thì mục tiêu thực sự ở đây không phải là những đứa con.”

“Nhưng lần này, hắn giết cả cha mẹ đấy thôi.” Sophie chen vào.

“Và hãy xem cách hắn giết hại con cái họ.” Clair nói. “Hai cô bé chết đuối trong nước mặn. Cậu bé vô danh kia thì đóng băng trong xe tải. Tất cả đều bị hành hạ dã man.”

“Hắn không lấy đi mắt, tai và lưỡi của bất cứ ai trong số những người con, đây là sự thay đổi lớn.” Nash nhận xét. “Khác hoàn toàn với thủ pháp của hắn trước đây.”

“Nhưng hắn lại làm thế với Libby McInley.” Poole nhắc nhở họ. “Hắn giết cô ta, hệt như với các nạn nhân trong quá khứ.”

“Không hoàn toàn giống hệt đâu.” Clair nói. “Ngón chân và ngón tay cô ta bị cắt cụt. Hắn chưa làm thế bao giờ.”

“Bị tra tấn dã man hơn.” Nash nói. “Phải chăng hắn tăng mức độ tàn độc lên?”

“Một hình thức tra tấn khác hẳn, không giống bất kỳ vụ nào trước đó.” Poole nói. Anh gom mấy cốc cà phê trên bàn, bước tới bên cái máy và rót cà phê vào các cốc. “Ngón tay, ngón chân bị cắt thường nhằm mục đích khai thác thông tin. Đây là một sự thay đổi lớn trong thủ pháp của hắn. Với các nạn nhân trước, hẳn lấy đi mắt, tai, và lưỡi của họ là để gửi gắm một thông điệp đến cho bất cứ ai tìm thấy thi thể, để giễu cợt cơ quan hành pháp, tạo sự giật gân cho những vụ án mạng. Hắn nhắm vào họ là nhờ các thông tin đã thu thập từ trước, những gì hắn biết được khi tìm hiểu hoạt động kinh doanh của Talbot. Hắn không cần bất cứ điều gì ở các nạn nhân đó. Hắn đã nắm được hết rồi.”

Poole quay lại bàn và đưa cốc cho mọi người.

Clair với lấy cốc của mình rồi nhấp một ngụm. “Vậy tức là Libby McInley khác với các nạn nhân còn lại, cô ta nắm được thông tin nào đó, một điều hắn cần phải biết, điều mà vì nó, hắn sẵn sàng dùng nhục hình để có được.”

Poole trở lại đứng trước mấy tấm bảng. “Hắn tra tấn Libby dã man hơn bất cứ ai hòng có được thông tin nào đó.”

Anh gỡ ảnh Libby McInley khỏi trung tâm của tấm bảng và dán vào góc trên bên phải. “Vụ sát hại cô ta không giống các vụ khác. Tạm thời cũng cứ tách riêng nhân vật này ra đã.”

“Chúng ta biết được những gì về Libby McInley? Điều gì khiến cô ta trở thành mục tiêu đặc biệt đến thế?” Nash hỏi.

Poole đọc to các thông tin có trong hồ sơ của cô ta. “Bị khởi tố vào tháng Ba năm 2007 và bị kết án vào tháng Bảy vì tội vô ý đâm xe làm chết một người tên là Franklin Kirby, lĩnh án mười năm tù nhưng chỉ thụ án hơn bảy năm rồi được tha có điều kiện cách đây sáu tuần.”

“Nạn nhân bị cô ta đâm chết tên là gì cơ?” Nash hỏi.

“Franklin Kirby.” Poole tiến lại gần bàn họp. “Cái tên này Porter cũng nhận ra, nhưng anh ấy không chịu tiết lộ những gì mình biết. Ông ta rốt cuộc là ai?”

“Quái quỷ thật, sao chúng ta lại bỏ lỡ chi tiết đó được nhỉ?” Kloz buột miệng nói.

Clair lắc đầu. “Trong cuốn nhật ký của Bishop có nhắc đến ông ta. Kirby làm việc cho Talbot. Ông ta lấy trộm một số tiền lớn của Talbot và cuối cùng đã bỏ trốn cùng với mẹ Bishop hồi hắn còn nhỏ. Ông ta cũng chính là người bắn chết bố của hắn.”

“Lại là cuốn nhật ký.” Poole cau mày. “Tôi cần phải xem nội dung của nó.”

“Cho phép tôi tóm tắt lại cho rõ nhé.” Nash lên tiếng. “Vì tôi đã đọc cuốn nhật ký đó rồi. Kirby giết bố Bishop. Kirby bỏ trốn cùng mẹ Bishop. Libby McInley vô ý đâm chết Kirby. Bishop giết Barbara McInley, em gái Libby, để trả thù cho việc Libby làm chết Kirby, cuối cùng, hắn giết cả Libby, dù hắn và cô ta đã hợp tác với nhau theo một cách nào đó? Thế thì thật vô lý. Kirby mà chết, Bishop lại chẳng sướng rơn ấy chứ.”

Kloz đằng hắng. “Nếu Bishop không giết Libby thì sao? Biết đâu người khác giết cô ta rồi dàn dựng như thế Bishop làm. Điều đó có thể lý giải cho việc ngón tay và ngón chân cô ta bị cắt. Hung thủ không phải Bishop mà là kẻ khác. Một kẻ theo đuổi mục tiêu nào đó.”

“Là ai mới được?”

Klozowski cựa mình trên ghế và nói tiếp. “Nếu Bishop cũng không giết Barbara McInley thì sao?”

Clair đưa tay gãi phía sau đầu. “Chúng ta đều biết vụ đó là do hắn làm.”

“Có thật thế không?”

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Kloz ấp hai tay lên chiếc cốc. Anh ta cúi nhìn cà phê cuộn xoáy trong cốc. “Mỗi người trong số những nạn nhân đầu tiên của Bishop bị giết là vì người thân của họ dính vào một tội ác, ai cũng thế, chỉ trừ nạn nhân thứ năm, Barbara McInley. Cô ta bị giết là bởi chị gái cô ta đâm xe làm chết người rồi bỏ trốn. Một vụ tai nạn.” Anh ta quay sang Nash. “Như anh vừa nói đấy, Bishop không có lý do gì để giết Libby, chắc chắn không phải vì cô ta khiến Kirby mất mạng.”

“Vậy hung thủ là ai?” Poole hỏi.

Kloz đáp bằng giọng rất khẽ. “Mẹ của Bishop.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.