Clair
Ngày 3 • 6:04 tối
Larry là người đầu tiên chạy tới phòng tắm. Ông ta lắc lắc tay nắm cửa - đã bị khóa. “Darlene?”
“Tránh ra!” Clair la lên, chỉ chút nữa thôi là ông ta dính đòn khi cô tung chân đá vào cánh cửa, ngay dưới ổ khóa. Cái cửa oằn mình hứng trọn cú đá nhưng không chịu long ra.
Larry lao người vào cửa, dùng vai đẩy mạnh, và Clair nghe tiếng gỗ vỡ răng rắc khi khung cửa nứt toác.
Darlene đang nằm trên sàn phòng tắm, người co giật, bọt trắng trào ra trên miệng rồi chảy xuống má và cằm. Mắt bà ta trợn ngược, trắng dã.
Larry ngồi thụp xuống cạnh vợ, đỡ lấy đầu bà ta trên sàn gạch. Một tay ông ta đầy máu, mặt sàn bên dưới đầu bà ta cũng vậy.
Toàn thân Darlene rung lên bần bật. Chiếc bàn chải đánh răng bị những ngón tay co quắp bẻ gãy làm đôi với một tiếng “rắc” giòn tan.
“Cho bà ấy nằm nghiêng đi! Đừng để bà ấy cắn vào lưỡi, cũng đừng để bị sặc!” Clair nói lớn, đưa mắt nhìn bao quát khắp phòng.
Bàn chải gãy đôi.
Tuýp kem đánh răng đang mở nắp trên kệ.
Nước súc miệng.
Bọt trắng từ miệng Darlene chảy thành vũng trên sàn khi Larry xoay người cho bà ta nằm nghiêng.
Clair chộp lấy chai xà phòng rửa tay trên tường rồi giật mạnh ra khỏi giá đựng bằng nhựa, sau đó cô ngồi xuống cạnh Darlene. “Cần phải cho bà ấy uống cái này!”
Mắt Larry trợn tròn, ông ta đây cô ra. “Không được, uống vào để chết à!”
Clair cố kháng cự, cô xoay đầu Darlene lại. “Bà ấy bị đầu độc, một loại có tác dụng nhanh, như xyanua chẳng hạn. Các chất độc hầu hết có tính axit. Xà phòng có tính kiềm. Kiềm giúp trung hòa độc tố và gây nôn.”
Không để Larry kịp phản đối, Clair vặn nắp chai xà phòng rửa tay rồi đổ dung dịch màu hồng đặc sệt vào miệng Darlene đang há ra. Sau đó cô ép hàm để bà ta ngậm lại, tay kia cô bóp mũi, bắt bà ta phải nuốt.
Cơ thể Darlene giật đùng đùng với sức mạnh thật khủng khiếp, khiến Clair không sao giữ nổi nữa. Đầu bà ta ngoặt sang bên, tay vung loạn xạ, chân đạp túi bụi.
“Cô chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ!” Larry hét lớn.
Clair cố đổ thêm xà phòng vào và bắt bà ta uống. Chẳng bao lâu sau, chỗ xà phòng trào ngược ra khỏi miệng cùng một tràng ho sặc sụa, khiến dịch lỏng bắn cả lên tường và chảy ra sàn. Clair tiếp tục đổ. Bà ta nôn lần thứ hai, rồi thứ ba. Cuối cùng Darlene cũng ngừng co giật, Clair kiểm tra mạch cho bà ta.
Bên cạnh cô, khuôn mặt Larry thuỗn ra, tái nhợt. “Cô giết cô ấy rồi! Chúa ơi, cô giết vợ tôi rồi!”
Clair cố hít một hơi, nhưng mọi cơ bắp trên người cô đều không chịu tuân theo. “Gọi 911 đi.”