Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 • 6:51 tối

Clair và Nash chật vật luồn lách phía cuối dòng phương tiện đông đúc trong giờ cao điểm và quành xe vào lối đi trước khoa Cấp cứu của Bệnh viện John H. Stroger Jr. khoảng ba mươi phút sau. Họ thấy Sophie Rodriguez đang ngồi ở góc phòng chờ cùng với Grace Davies, mẹ của Lili.

Khi thấy hai người đi vào qua cửa tự động, Sophie vội vã bước về phía họ. “Lúc đó chúng tôi đang ở trong bếp. Tôi báo cho vợ chồng họ biết tin về Lili, họ phản ứng nói chung khá bình tĩnh, xét trong hoàn cảnh ấy. Ông ta đang ôm vợ thì đột nhiên lịm đi. Bà ta cố đỡ lấy chồng, nhưng ông ta to khỏe nên không đỡ nổi. Ông ta ngã xuống và lên cơn co giật. Tôi lập tức gọi 911, khoảng bốn phút sau thì nhân viên y tế đến. Khi ấy ông ta đã ngừng co giật, nhưng hơi thở nặng nhọc, nhịp tim rất chậm. Khó khăn lắm tôi mới bắt được mạch, có điều tôi đếm thấy chỉ khoảng bốn mươi nhịp một phút thôi.”

“Ông ta có tiền sử bệnh tật gì không?” Clair hỏi.

Sophie lắc đầu. “Theo như vợ ông ta nói thì không. Ông ta tập thể dục thường xuyên. Dù tình hình đang rối ren như thế, lúc tôi đến vẫn thấy ông ta chuẩn bị đi chạy, ông ta bảo việc đó giúp đầu óc tỉnh táo, sáng suốt.”

“Con gái đang mất tích mà ông ta vẫn đi chạy được ư?” Nash hỏi.

“Người ta có nhiều cách lạ lùng để vượt qua những thời điểm khó khăn.” Sophie liếc về phía Grace Davies. “Con gái vừa mất, giờ lại đến lượt chồng đang nguy kịch. Thật tôi không hình dung nổi những gì bà ta đang phải trải qua.”

Một vị bác sĩ bước ra ngoài qua cửa cánh đôi ở phía cuối phòng cấp cứu, đưa mắt nhìn quanh và tiến về phía Grace Davies. Clair, Nash và Sophie vội chạy lại.

“Tôi rất tiếc, Grace.” Vị bác sĩ nói. “Thực sự lúc này chị không đáng phải chịu thêm gánh nặng nào nữa.”

“Hai người quen nhau sao?” Clair hỏi.

Ông ta nheo mắt. “Các vị là…?”

“Tôi là Thanh tra Clair Norton, còn đây là Thanh tra Nash, và Sophie Rodriguez thuộc Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích.”

Nét mặt ông bác sĩ dịu xuống. “Các vị đang giúp tìm Lili.” Ông ta gật đầu rồi nói thêm: “Con bé rất dễ thương. Tôi biết nó từ khi nó mới lọt lòng. Kẻ nào có thể làm ra một việc như thế được chứ?”

Mặt Grace bỗng trắng bệch đi, cặp mắt đỏ hoe sưng mọng lại ứa lệ. Sophie vòng tay quanh người bà ta.

Clair nói cho ông ta biết chuyện thi thể Lili đã được tìm thấy. Trong lúc lắng nghe, ánh mắt ông ta dán chặt vào Grace Davies. Khi Clair kể xong, ông ta hít một hơi dài. “Khủng khiếp quá.” Ông ta bước tới ôm lấy Grace và thì thầm gì đó vào tai bà ta.

“Ông và gia đình Davies quen biết nhau như thế nào?” Clair hỏi.

“Randal làm ở khoa Ung bướu tại bệnh viện này. Còn tôi là trưởng khoa cấp cứu đã được sáu năm, chúng tôi ở đây thân thiết như người một nhà.” Vị bác sĩ nói. “Randal và tôi hoàn tất chương trình đào tạo bác sĩ nội trú tại McGaw.”

Nash bước tới gần. “Tình hình bác sĩ Davies thế nào rồi? Liệu có qua được không?”

“Tạm thời ông ấy đã ổn định, nhưng cơn đột quỵ có thể gây ra những tổn thương vĩnh viễn. Tôi đang chờ kết quả chụp CT.” Ông ta buông bà Davies ra và lùi lại. “Grace này, Randal uống lisinopril bao lâu rồi?”

Trán bà ta nhăn tít. “Lisinopril là gì?”

“Nó là thuốc điều trị bệnh huyết áp cao.”

“Randal có bị huyết áp cao đâu.”

Vị bác sĩ đặt tay lên vai bà ta. “Hay là anh ấy có bệnh mà giấu chị? Có thể anh ấy không muốn chị lo.”

Bà Davies lắc đầu. Bà ta rút điện thoại trong túi xách và bắt đầu gõ màn hình. “Nhà tôi không hề bị huyết áp cao. Vợ chồng tôi kiểm tra huyết áp đều đặn vài lần mỗi tuần bằng máy đo huyết áp cổ tay kết nối với điện thoại qua Bluetooth mà anh ấy mang về sau khi dự cuộc hội thảo vào năm ngoái.” Bà ta đưa máy cho bác sĩ. “Trong máy có lưu kết quả đây này.”

Vị bác sĩ kéo thanh cuộn xuống để xem số liệu. “Các chỉ số đều bình thường.”

“Ngày nào Randal cũng tập thể dục. Lần kiểm tra sức khỏe gần đây nhất, bác sĩ còn khen anh ấy khỏe mạnh như mới ba mươi.” Bà ta nói.

“Nếu vậy, chúng ta gặp vấn đề lớn rồi.” Vị bác sĩ nói và xoa cằm.

Clair im lặng lắng nghe nãy giờ. Hình như có điều gì đó không ổn. “Có chuyện gì vậy?”

Lúc đầu, vị bác sĩ không đáp ngay mà còn mải suy nghĩ, sau đó mới lên tiếng: “Chúng tôi phát hiện trong máu của ông ấy có chứa một lượng lớn lisinopril. Tôi đoán ông ấy đã dùng liều khá cao, khoảng 300 miligram, có thể là 400.”

“Liều lượng bao nhiêu thì được coi là bình thường?” Nash hỏi.

“Từ 2,5 đến 40 miligram là cùng.”

Clair quay sang Sophie, nhưng cô chưa kịp hỏi thì Sophie đã gật gù. “Tôi đang nghĩ đây, để xem… lúc đó chúng tôi ở trong bếp. Tôi cầm ly nước lọc, bà Davies uống…”

“Tôi uống nước cam.” Bà Davies nói. “Randal thì pha cà phê. Tôi không uống cà phê vì uống vào hay bị mất ngủ.”

“Cô nghĩ có người đã bỏ thuốc vào cà phê ư?” Nash hỏi Clair.

Clair định nói, nhưng sau đó cô kéo anh đi chỗ khác, ngoài tầm nghe của những người còn lại. “Hung thủ chính là kẻ đã giết bố của Ella Reynolds.” Cô thì thầm.

“Nhưng tên kia dùng dây đàn piano siết cổ khiến bố của Ella Reynolds suýt đứt đầu.” Nash nói. “Còn trường hợp này là dùng thuốc quá liều, cách thức đâu có giống nhau. Có thể bác sĩ Davies bị cao huyết áp và tự kê thuốc điều trị mà giấu vợ vì một lý do nào đó. Nếu không, ai hơi đâu đi đo huyết áp tại nhà thường xuyên chứ?”

Clair giơ cổ tay cho anh thấy chiếc đồng hồ Apple Watch cô đang đeo. “Cái này đếm từng bước chân của tôi trong cả một ngày, theo dõi nhịp tim, thậm chí còn nhắc nhở khi tôi ngồi một chỗ quá lâu. Thời nay ai mà chẳng theo dõi các chỉ số sức khỏe của bản thân.” Cô chọc vào cái bụng quá khổ của anh. “Ai cũng nên theo dõi thì đúng hơn.”

“Tướng tôi là tướng đẫy đà phúc hậu nhé, Clair xinh. Tôi chả cần món đồ công nghệ trên cổ tay nhắc tôi về điều đó đến bốn lần mỗi ngày.”

“Nếu liều thông thường là từ 2,5 đến 40 miligram, mà ông ta lại dùng gấp mười lần con số đó, vậy thì không thể là tai nạn. Có người muốn giết ông ta.” Clair nói.

“Có thể ông ta muốn tự sát.” Nash phân trần.

“Chỉ có một cách để biết câu trả lời.” Clair nói. Cô lấy điện thoại ra gọi cho Sở Cảnh sát Chicago. “Tôi sẽ điều Đội Khám nghiệm Hiện trường tới.”

Nash miễn cưỡng gật đầu. “Để tôi hỏi bà Davies xem bà ấy cất chìa khóa dự phòng ở đâu.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.