Kati
Ngày 3 • 9:52 tối
Gã đàn ông đội mũ len đen ngồi đối diện với cô bên cái bàn nhỏ trong bếp, cặp mắt hắn đỏ hoe, vằn tia máu, mắt trái đỏ hơn mắt phải. Hắn có vẻ ưu ái con mắt ấy hơn. Trong lúc quan sát cô, đầu hắn hơi quay sang một bên như thể đang nhìn cô bằng mắt trái, còn mắt phải hướng vào vật gì đó ở đằng xa, phía sau lưng cô.
Hắn đã dùng dây thít nhựa trói tay chân Kati vào chiếc ghế kim loại.
Sợi dây siết chặt.
Vô cùng chặt.
Kati phải liên tục cử động ngón tay để máu huyết lưu thông.
Cô cố tập trung vào hắn, cố nhìn vào mắt hắn theo phép lịch sự thông thường trong giao tiếp. Cô cố không để ý đến vết thương lem nhem vệt máu khô đóng vảy bên đầu hắn. Cô cố không nhìn quá lâu vào cái mũ len đen đang cọ lên da thịt tấy đỏ, không nhìn những vệt ca cao nâu sẫm loang lổ trên bàn và dưới sàn giờ đã khô cứng. Và trên hết, cô không cho phép mình nhìn xuống chỗ máu trên sàn, những giọt máu đặc sệt bắn ra khi Wesley ngã gục, vũng máu tròn chảy thành dòng, lan đi theo các nhánh nhỏ, cuối cùng kết thúc bằng những giọt li ti trên sàn phòng ốp vải sơn và trên tường.
Cô không thể nhìn vào đó được.
Cô sẽ không nhìn.
Tay phải của gã đàn ông đang cầm một lọ thuốc, hắn bóp chặt đến nỗi ngón tay trắng bệch.
Kati cố liếc nhãn thuốc, nhưng bàn tay hắn đã che đi gần hết. Hắn đang run rẩy, chỉ một chút thôi. Lúc trước hắn còn run hơn và phải lấy một viên ra uống mới đỡ.
“Kể lại lần nữa đi.” Hắn nói, rướn người lại gần hơn. Cô ngửi thấy hơi thở của hắn. Cô không muốn thế. Nhưng cô cũng biết, cô chỉ có thể có cơ hội trốn thoát nếu chiếm được lòng tin của hắn. Cô phải cho hắn một lý do để cần đến mình, điều mà cô gái dưới tầng hầm không thể hoặc không muốn làm, điều mà các nạn nhân khác không tự nguyện dâng cho hắn.
“Ông làm ơn nới lỏng dây trói cho tôi được không? Tôi hứa sẽ không chạy trốn. Tay chân tôi đau quá. Tôi vẫn chưa thể tập trung được, đã vậy còn đau nữa nên càng khó.” Cô xoay cổ tay trên ghế để khẳng định lời nói của mình, nhưng rồi nghĩ lại, cô thấy làm thế không hay. Cô không nên để lộ sức mạnh và sự chống đối, chỉ nên cho hắn thấy sự yếu đuối, cam chịu mà thôi.
“Đau đớn khiến đầu óc tỉnh táo hơn. Nếu cô biết cách tận dụng cơn đau, nó sẽ giúp cô tập trung, thay vì làm cô sao nhãng.”
Kể từ lúc uống thuốc vào, hắn nói năng rõ ràng, rành mạch hơn, gần như không còn ngọng. Nhưng giờ hắn đang đổ mồ hôi, một lớp mỏng rịn ra óng ánh trên trán và cổ hắn.
“Tôi muốn Wesley trông thấy.” Kati nói. “Ông có thể giúp Wesley thấy được như tôi không? Để hai chúng tôi nói cho ông nghe. Tôi nghĩ chúng ta sẽ biết được nhiều hơn nếu hai chúng tôi cùng trông thấy một thứ, ông không nghĩ thế sao?”
Hắn rời mắt khỏi cô trong giây lát và nhìn xuống sàn, nơi cô không cho phép mình chú ý tới, sau đó ánh mắt lại chiếu thẳng vào cô, cặp môi mím lại. “Chúng ta sẽ không nói về Wesley. Tôi không muốn nhắc tới cậu ta nữa. Tôi muốn cô kể lại cho tôi nghe.”
Kati lại giằng sợi dây trói trên hai cổ tay, nhưng lần này cô hành động một cách kín đáo hơn. Dây bên trái có vẻ lỏng hơn dây bên phải nhưng chưa đủ để có thể rút tay ra, hay chí ít là cô nghĩ vậy. Cô không dám chắc. “Chẳng biết tôi có diễn tả được hết không. Tôi đã chứng kiến một cảnh tượng đẹp đẽ và kỳ diệu. Cảm giác như đang tan vào trong âm nhạc, hay đang nếm trải cảm xúc của một họa sĩ trong lúc anh ta nắm bắt hơi thở của chủ thể bức tranh vậy. Điều đó không lời nào có thể tả xiết, không gì trên đời thực sự sánh được.”
“Cô bảo cô trông thấy khuôn mặt của Chúa cơ mà.”
Tật nói ngọng đã trở lại, nghe không rõ lắm khi hắn thốt ra từ thấy.
“Tôi… tôi nghĩ tất cả những điều ấy đều là Chúa. Tôi nghĩ Người hiện diện ở xung quanh tôi. Tôi cảm thấy một hơi ấm, một thứ gì đó lớn lao bao bọc quanh mình. Ông đã bao giờ ngủ thiếp đi và cảm thấy mình đang rơi xuống trong một giây ngắn ngủi, sau đó lại bồng bềnh trôi nổi, cảm giác thân thể hoàn toàn không trọng lượng, không đau đớn, không áp lực chưa? Bốn bề không một tiếng động, thế mà tôi lại nghe thấy âm thanh êm ái tuyệt vời nhất, không giống bất cứ thứ gì và đồng thời cũng giống như tất cả mọi thứ hòa quyện lại, cảm giác như đang phân thân, cùng lúc xuất hiện ở hai nơi vậy.”
“Cô có trông thấy chính mình không?”
Kati ngẫm nghĩ một giây rồi lắc đầu. Một ngón của bàn tay bên trái đã sắp rút ra được khỏi dây trói. “Không, hoàn toàn không phải như thế. Tôi nghĩ chuyện đó chỉ có trên ti vi hoặc trên phim thôi. Nhưng… đúng là tôi cảm thấy tự do tự tại, được giải thoát khỏi thể xác, không còn phải chịu những trói buộc của thể xác nữa.”
Ngón tay cô suýt chút nữa đã rút được ra, nhưng rồi sợi dây lại bập vào như cũ. Nếu quả thật hắn có nghe thấy tiếng nhựa đập vào khung ghế, hắn cũng không tỏ thái độ gì. Ngón tay hắn gõ lên thân lọ thuốc.
Phải chiếm được lòng tin của hắn, Kati tự nhủ. Phải bình tĩnh. Nếu cô giữ được bình tĩnh thì hắn cũng thế. Cứ nói những điều hắn muốn nghe. Tâm trí cô lại miên man nghĩ đến cô gái dưới tầng hầm, cô gái có lẽ đang chết dần chết mòn sau khi nuốt thủy tinh để con quái vật này không thể làm hại mình. Cô ấy thà tự tìm đến cái chết còn hơn để hắn chạm vào mình. Kati khâm phục ý chí của cô ấy, nhưng cô không muốn chết. Cô phải thoát khỏi nơi này.
Phía trên bồn rửa có một cái cửa sổ, ngoài trời đã tối đen nhưng cô vẫn lờ mờ trông thấy bóng dáng nhà hàng xóm, cách đây cùng lắm chỉ ba mét. Một ô cửa sổ đang sáng đèn, và hình như có bóng người đi lại đằng sau tấm rèm màu trắng.
Kati liếm môi. Môi cô khô khốc, nứt nẻ. “Cho tôi xin chút nước được không?”
Gã đàn ông nhìn cô chằm chằm, lúc đầu cô không biết hắn có nghe thấy cô nói gì không. Cô đang định nhắc lại thì hắn bất ngờ đứng dậy đi ra bồn rửa, lấy một cái ly thủy tinh đục ngầu từ giá hong bát đĩa trên bàn bếp và vặn vòi cho nước chảy vào. Khi hắn quay lại bàn, cô có thể thấy những cặn li ti lơ lửng trong nước, tàn dư của thứ từng chứa trong cốc, để cho cáu lại không rửa, đến là bẩn.
Gã đàn ông đội mũ len đen đứng cạnh cô, kề chiếc cốc lên môi cô. Kati uống. Cô vừa uống vừa cố không nghĩ đến những gì mình trông thấy trong cốc. Mãn nguyện, ngoan ngoãn, vô ưu. Mấy từ ấy hiện lên trong đầu cô, đó là tất cả những gì cô biết mình cần phải thể hiện để có cơ hội được sống. Nước có vị chua. Cô mỉm cười khi hắn bỏ cái cốc ra. Cô sẽ tuyệt đối tránh tỏ thái độ khó chịu với hắn.
Tay hắn run run khi hắn đặt cái cốc lên bàn rồi trở lại chỗ ngồi. Cô không rõ hắn run rẩy như vậy là do hồi hộp hay là vì có gì đó không ổn. Nhưng cô biết chắc một điều, nó không phải biểu hiện của sợ hãi hay yếu đuối. Cô sẽ không dại dột tin vào điều đó.
“Lúc ông thả tôi vào bồn nước,” cô nói tiếp, “mắt tôi bị băng kín. Tôi tỉnh dậy trong bóng tối, không biết mình đang ở đâu. Thế rồi tôi thấy tôi chìm vào một vùng nước ấm áp như chính cơ thể mình, rồi tôi rơi xuống và bốn bề lặng thinh, sau đó…” Giọng cô nhỏ dần, cô nhìn vào mắt hắn. “Sau đó tôi cảm thấy thật hoàn hảo, mọi thứ đều hoàn hảo. Không còn sợ hãi. Không còn ước vọng. Không còn mong muốn. Thanh tịnh. An yên. Toàn thiện.”
Gã đàn ông chăm chú quan sát cô, miệng hơi hé mở, để một dòng nước dãi rỉ xuống khóe môi bên trái. Hắn không buồn lau đi. Ngón trỏ của bàn tay đang cầm lọ thuốc khẽ co giật, đều đều gõ lên lớp vỏ nhựa. Ngón trỏ và ngón cái bàn tay bên kia xoa vào nhau theo vòng tròn nhỏ. “Tại sao tôi phải tin cô?” Cuối cùng hắn nói.
“Tôi không có lý do gì để nói dối cả.”
“Không ư?”
“Lúc đó tôi đã chết. Cô gái dưới tầng hầm kể với tôi là tôi đã chết rồi. Ông đã hồi sinh tôi, ông cứu sống tôi.”
“Tim cô ngừng đập. Cô đã chết trong khoảng hơn ba phút. Rồi tôi hồi sinh cô. Có thể chừng đó thời gian là chưa đủ. Có thể cô chẳng trông thấy gì hết. Cô chỉ đang nói những điều cô nghĩ là tôi muốn nghe mà thôi.”
“Tôi không đời nào làm vậy đâu.”
“Tôi nghĩ chúng ta cần phải làm lại. Lần này lâu hơn. Năm hoặc sáu phút gì đó. Sau năm phút, não người sẽ chết, đáng lẽ tôi phải để trên năm phút.” Hắn bảo cô. Ngón tay đặt trên lọ thuốc co giật càng lúc càng mạnh theo từng từ thốt ra, hắn nói càng lúc càng nhanh, càng khẩn thiết. “Dưới năm phút có thể là chưa đủ.”
Kati giằng dây trói, kéo mạnh ở bên trái. Nhưng cô không sao rút ra được. “Maybelle… là ai?”
Hắn hít một hơi thật sâu và ngả người ra lưng ghế.
“Maybelle Markel?” Kati nói. “Đúng, Markel, chính thế.”
“Cô nghe thấy cái tên đó ở đâu?”
“Nó xuất hiện lúc tôi đang ở đó, ở nơi đó. Tôi… nghe thấy. Như thể có người thì thầm vào tai tôi, hoặc là hét lên từ xa, tôi không chắc. Cô ấy là ai?”
Hắn lấy một viên thuốc nữa. Loay hoay mãi mới mở được nắp lọ, hắn dốc ra một viên rồi nuốt chửng.
“Ông nói ông có một cô con gái. Ông nói quần áo tôi đang mặc là của cô ấy. Đấy có phải tên cô ấy không? Con gái ông tên là Maybelle Markel à?”
“Chắc chắn là tôi đã nói cho cô biết.”
“Không đúng.”
Hắn tỏ ra bối rối trong lúc lục lại trí nhớ để xem mình có nói ra cái tên này không, mấy viên thuốc đã xua đi vẻ đờ đẫn trong mắt hắn.
Kati lại kéo bàn tay trái, lần này mạnh hơn, chỉ một chút nữa thôi là được, nhưng cuối cùng đâu lại vào đấy. Có lẽ lần này cô đã làm rách da rồi. Cổ tay không chỉ đau mà cô còn cảm thấy ươn ướt, ấm nóng. Cô băn khoăn tự hỏi liệu dòng máu trơn nhẫy có giúp cô rút tay ra được không. “Tôi nghĩ Maybelle muốn ông biết rằng cô ấy vẫn ổn. Cô ấy rất thanh thản.”
“Vậy sao? Nó bảo cô thế à?” Giọng hắn ẩn chứa niềm khắc khoải chưa từng thấy trước đây. “Cô có chắc là thế không?” Hắn lại phát âm sai từ thế.
Kati gật đầu. “Vâng, tôi nghĩ vậy.”
Cặp mắt đỏ ngầu chớp một cái rồi dán chặt nơi cô, nhìn như xoáy vào cô, xuyên thấu tâm can cô. Thình lình, hắn đứng phắt dậy, hành động nhanh và mạnh đến nỗi hất tung cả cái bàn, khiến nó chao đi và đổ nhào, tấm kính văng ra, vỡ tan tành. Góc bàn đập vào mạng sườn Kati chẳng khác nào khúc gỗ công thành, đẩy cô ngã ngửa. Chiếc ghế vướng vào tủ chén bát sau lưng cô và đứng im trong một giây trước khi lật nghiêng, đè nghiến tay Kati xuống sàn đầy đau đớn, cánh tay bị chính sức nặng cơ thể cô ghim chặt.
Hai từ “Nói láo!” rống lên từ miệng hắn, tiếng gào chất chứa giận dữ và cảm xúc đầy hoang dại.
Kati cũng thét lên. Cô thét lên khi ngã xuống sàn. Nhưng giờ cô im bặt, mắt dán vào nơi Wesley đã ngã, chỉ cách mặt cô vài ba centimet. Cô cảm thấy vũng máu nhớp nháp của cậu dính lên tóc mình, trông thấy giữa vũng máu có một khoảng nhạt màu hơn, nơi đầu cậu từng đặt trên sàn.
Tuy không quan sát được gì mấy do nằm nghiêng hẳn về một bên, qua khóe mắt, Kati vẫn có thể nhác thấy bức tranh cô từng bắt gặp khi gã đàn ông dẫn cô vào bếp cùng với Wesley. Gắn trên cánh cửa tủ lạnh bằng một cục nam châm có logo của tiệm pizza Domino là bức tranh vẽ một ngôi nhà, một chú chó, một ông bố cùng với cô con gái - hai người que, tay trong tay đứng phía trước nhà. Góc dưới cùng bên phải ký tên Maybelle Markel với nét chữ to đậm màu tím.
Đúng lúc đó, có người bước vào. Cửa chính mở ra rồi đóng lại. Tiếng chân hối hả chạy trên hành lang. “Anh đã làm gì vậy?”
“Cô ta nói dối. Cô ta không thấy. Không đứa nào thấy. Không một ai.”
“Tất cả rồi sẽ sớm thấy thôi.”