Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 2 • 12:20 trưa

“Ông nghĩ mà xem, tôi sao có thể phát huy tài nghệ của mình ở một nơi thơm nức mùi cà phê rang xay mới ra lò nếu không được trang bị một ly caramel macchiato venti*, đúng không?” Kloz vừa nói vừa ngồi xuống bàn của nhân viên quản lý tại phòng làm việc nằm ở sâu bên trong cửa hàng Starbucks trên đại lộ Kedzie.

*Chú Thích:

Venti là một trong những kích cỡ ly đồ uống ở Starbucks. Ly venti có dung tích khoảng 600ml.

Căn phòng hết sức bừa bộn, diện tích chỉ nhỉnh hơn chín mét vuông, bàn bị đẩy sát vào bức tường đằng xa, những hộp đồ chẳng ra đâu vào đâu nằm la liệt trên sàn, không chừa lại chỗ nào. Kloz ngồi sau bàn, Nash đứng bên phải anh ta, vậy là người quản lý chỉ còn nước đứng ngoài hành lang.

“Vậy còn anh? Anh muốn uống gì không?” Người quản lý hỏi Nash. Ông ta có mái tóc nâu thưa thớt, đeo kính, vóc người bẩm sinh không phù hợp với việc phải mang thêm mười ba cân thịt. Ông ta liên tục đổi chân trụ, hai tay chẳng chịu yên. Nash không thể không tự hỏi, lẽ nào phải ngửi mùi cà phê suốt mười tiếng đồng hồ mỗi ngày đã khiến người ta ra nông nỗi ấy. “Vậy cho tôi cà phê đen thường, cỡ lớn nhé?”

“Loại nào? Chúng tôi có blond, dark, decaf* Pike Place, Caffé Misto, Clover…”

*Chú Thích:

Blond (vàng), Dark (sẫm màu) là các từ chỉ mức độ rang cà phê. Decaf là đồ uống không chứa caffeine.

“Cà phê đen thường, cỡ lớn.” Nash nhắc lại.

Hai vai ông ta chùng xuống. “Để tôi xem.”

Nash nhìn theo ông ta đi xa dần trên hành lang để ra cửa hàng, sau đó anh quay sang Kloz. “Thế nào?”

Kloz đang mở ba cửa sổ trên màn hình máy tính. Anh ta nheo mắt đọc chữ ở cửa sổ thứ ba. “Con máy này cổ rồi, ít nhất cũng phải năm năm tuổi. Ổ cứng có dung lượng chỉ tầm nửa gig, thế mà lại đặt chế độ camera HD 1080p.”

“Đừng bắt tôi phải động thủ. Dùng ngôn ngữ toàn dân xem nào.”

Kloz đảo tròn mắt. “Camera ghi lại hình ảnh có độ sắc nét cao nên sẽ tốn rất nhiều không gian lưu trữ. Trong khi đó, dung lượng lưu trữ của máy tính này lại ít. Khi ổ cứng sắp đầy, chương trình sẽ tự động ghi đè lên dữ liệu cũ nhất.”

“Băng ghi hình cũ nhất anh có thể tìm được là từ hôm nào?”

Kloz phóng to một cửa sổ và chăm chú đọc. “Tình hình không đến nỗi tệ như Sophie nói. Tôi có thể khôi phục được toàn bộ băng ghi hình trong vòng hai ngày rưỡi trở lại đây. Đầy đủ từ đầu đến cuối, không mất đoạn nào. Khi máy tính ghi đè dữ liệu, chúng không ghi tuần tự theo ngày như chúng ta vẫn làm, mà ghi theo byte. Điều đó có nghĩa, khi những video cũ bị ghi đè, nhiều phân mảnh của video đầy đủ vẫn còn lưu lại trong ổ cứng.”

Nash rướn người lại gần. “Tức là anh có thể khôi phục một số hình ảnh rời rạc của video được ghi lại cách đây hơn hai ngày rưỡi, chứ không lấy được toàn bộ?”

Kloz toét miệng cười. “Giờ thì anh bắt đầu hiểu rồi đây.”

“Vậy có gặp may trong vụ cô bé mất tích không?”

“Tôi nghĩ chúng ta đến quá muộn rồi. Tôi đang cho chạy một chương trình để ghép những mảnh rời rạc đó lại, nhưng đến giờ, hình ảnh cũ nhất mà chúng ta tìm thấy được ghi lại cách đây chưa đầy hai tuần.”

“Trong khi cô bé mất tích cách đây ba tuần.”

“Phải.”

Người quản lý quay lại với hai chiếc ly lớn trên tay và đưa cho hai vị thanh tra. Nash đưa ly lên ngửi rồi nhấp thử. “Đây là cà phê à?”

“Anh yêu cầu thế mà, đúng không?” Người quản lý hỏi.

Nash gật. “Vâng. Chỉ là tôi tưởng ông sẽ quay lại với ly đồ uống nhẹ hều nào đó.”

Kloz hớp đánh soạp một cái. Uống xong, lớp kem trắng dính đầy trên môi anh ta. “Tôi luôn thích đồ uống nhẹ. Ly này là cả bầu trời mỹ vị thu bé lại bằng ba trăm calo.”

“Có đùa không vậy?” Nash nhíu mày. “Những ba trăm cơ á?”

Người quản lý nhún vai. “Nó là ly venti, dung tích sáu trăm mililít, mỗi ba trăm mililít chứa một trăm năm mươi calo, nên là đúng thế. Ba trăm đấy.”

Nash đặt ly của mình xuống rồi nhìn chòng chọc. “Của tôi thì bao nhiêu?”

“Không có calo nào, trừ phi cho thêm đường. Ly này chỉ là cà phê đen thôi.”

Kloz làm thêm ngụm nữa. “Đừng kỳ thị tôi.”

Người quản lý liếc nhìn màn hình máy tính. “Có tiến triển gì không?”

“Cái máy này lởm quá.”

Ông ta gật đầu. “Lần trước có thanh tra cảnh sát đến đây tôi cũng bảo thế. Công ty sẽ không cho nâng cấp máy đâu, trừ khi hỏng hẳn. Mà tin tôi đi, tôi đã phá thử rồi nhưng con máy này “trâu bò” lắm. Người ta không mấy quan tâm đến việc lưu trữ dài hạn. Trong trường hợp xảy ra cướp thì công ty cũng muốn ghi lại sự việc, nhưng nhìn chung, chẳng có lý do gì để lưu giữ băng ghi hình quá một, hai ngày cả.”

Điện thoại di động của người quản lý kêu “ting” một tiếng, ông ta thò tay vào túi lấy máy ra đọc tin nhắn, sau đó lại cất chiếc điện thoại Samsung siêu bự đi.

Kloz nhìn ông ta chăm chăm. “Cửa hàng có Wi-Fi chứ?”

“Tất nhiên.”

“Chuẩn gì?”

“A, B, G, N, AC, với băng tần 2,4GHz và 5GHz.” Ông ta đáp.

“Toàn loại tốt nhất đúng không? Chắc là để thỏa mãn nhu cầu của khách hàng.”

Ông ta gật. “Cái đó thì đúng là công ty luôn xài đồ xịn. Những khách hàng chịu chi nhất thường cắm rễ ở đây đến hàng tiếng.”

“Anh định làm gì thế?” Nash hỏi.

Kloz đứng dậy và bắt đầu lần theo bó dây cáp, đặc biệt chú ý đến sợi dây to bản màu xanh dương. Anh ta đi theo sợi cáp chạy phía sau ba thùng đựng ly chất ở góc phòng. Đằng sau chúng là mấy dãy kệ. Kloz kéo các hộp đồ sang một bên, để lộ ra một mớ thiết bị có đèn nhấp nháy, toàn những thứ Nash mù tịt. Anh ta dừng lại ở một thiết bị có dạng hộp màu đen, bên trên thò ra hai cái ăng-ten. Kloz lật nó lại.

“Đây là router* Wi-Fi và access point* của cửa hàng. Hãng Ruckus ZoneFlex, hiện đại nhất luôn. Anh có thấy những người cắm mặt vào laptop và điện thoại ở ngoài kia không? Bọn họ kết nối Internet thông qua thiết bị này.” Kloz nói với Nash. Anh ta mở chiếc MacBook của mình ra. “Thấy không? Tôi từng vào mạng Wi-Fi của Starbucks rồi, nên máy tính của tôi tự động kết nối. Giờ tôi đang truy cập cùng một mạng với những người ngoài kia.” Anh ta chỉ vào một biểu tượng ở góc màn hình, gần chỗ đồng hồ.

*Chú Thích:

Router (bộ định tuyến) là thiết bị dùng để chuyển đổi đường truyền Internet có dây từ modem thành mạng không dây.

Access point (điểm truy cập) là thiết bị dùng để kết nối nhiều người dùng vào mạng không dây cục bộ (WLAN).

“Cái đó thì giúp được gì cho chúng ta?” Nash hỏi.

Kloz gõ bàn phím. Một cửa sổ mới mở ra, dữ liệu bắt đầu chạy vèo vèo, nhanh đến mức Nash không kịp đọc. “Đây là lượng truy cập qua router theo thời gian thực.” Anh ta quay sang nói với người quản lý. “Ông không nên ghi tên truy cập và mật khẩu vào mảnh giấy rồi dán lên router như thế. Nó sẽ là nơi đầu tiên tin tặc tìm đến nếu chúng có cơ hội xâm nhập.”

Ông ta giơ cả hai tay lên. “Đấy là yêu cầu của công ty chứ tôi không động vào.”

Kloz quay lại với chiếc MacBook. “Tôi có thể thấy mọi e-mail, trang web, tranh ảnh, bài hát đang được những người ngoài kia truy cập, ngay tại đây, ngay bây giờ, bằng cách xem file nhật trình này.”

“Tôi vẫn chưa hiểu nó giúp gì được cho chúng ta.” Nash nói.

Kloz mỉm cười. “Nếu tôi là một em nữ chính nóng bỏng và anh là Tom Cruise, thì đến đoạn này anh sẽ muốn cưỡng hôn tôi đây.”

“Tôi thèm vào hôn anh, Kloz.”

“Cũng đừng hòng tôi cho phép anh.”

“Tất cả những điều này nghĩa là sao?”

Kloz giơ ngón trỏ ra hiệu yên lặng rồi lại bắt đầu gõ bàn phím. Nash quan sát anh ta cắt vài dữ liệu trong một e-mail rồi dán vào chương trình đang chạy. Sau đó anh ta vỗ tay và toét miệng cười. “Chúng ta không thể xem băng ghi hình có Ella Reynolds vì đoạn băng đó đã bị xóa từ lâu, nhưng ta có thể biết được mọi việc cô bé đã làm trong lúc ngồi đây, bắt đầu từ cách đây hơn một năm và kết thúc vào ngày 21 tháng Một vừa qua. Trên cả điện thoại và máy tính của cô bé.”

Nash ngẫm nghĩ giây lát. “Ngày 21 sao? Một ngày trước khi cô bé được trình báo mất tích. Như vậy nghĩa là cô bé không tới đây vào hôm cô bé biến mất. Điều đó giúp thu hẹp khoảng thời gian xảy ra sự việc một chút. Anh còn tìm được gì nữa?”

Kloz không chú ý đến anh. Anh ta lại gõ bàn phím thoăn thoắt, không nói năng gì đến gần ba phút, sau đó mới bảo: “Đám choai choai luôn đi trước các bậc phụ huynh một bước.”

“Ý anh là sao?”

Kloz đang mở hai cửa sổ trên màn hình máy tính. Anh ta nhấp chuột vào cửa sổ phía bên trái. “Ô này đại diện cho toàn bộ dữ liệu chúng tôi lấy được từ máy tính và các tài khoản online của Ella. Điện thoại biến mất cùng với cô bé, nhưng chúng ta vẫn còn chiếc laptop. Phần lịch sử duyệt web của cô bé gần như trống trơn. Như vậy hoặc là cô bé dùng trình duyệt bảo mật, hoặc là đã mã hóa truy cập của mình. Tụi nhóc hầu hết đều rành trò này, chúng không muốn bị bố mẹ nhòm ngó. Vì thế, tôi đã lấy địa chỉ Mac của Ella - nó là một mã định danh độc nhất vô nhị được gán cho máy tính của cô bé - và cho chạy qua router của Starbucks. Chính là cửa sổ này.” Anh ta nhấp chuột vào ô bên phải. “Router ghi lại toàn bộ hoạt động của cô bé, bất kể có được mã hóa hay không. Khi so sánh hai cửa sổ và lọc các thông tin trong đó, tôi có thể biết được cô bé đã xem gì trong lúc dùng chức năng mã hóa. Về cơ bản là tất cả những thứ cô bé không muốn bị bố mẹ phát hiện.”

“Phim con heo à?” Người quản lý hỏi. Nash quên mất là ông ta vẫn còn đứng đây.

“Đáng tiếc là không phải.” Kloz nói. Anh ta mở một cửa sổ khác rồi xoay máy lại cho Nash xem.

Nash chắt lưỡi. “Hừm. Không ngờ lại là như thế.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.