Poole
Ngày 2 • 7:12 tối
Poole đứng im như tượng, hơi thở phả ra lơ lửng trước mặt anh, những bụm khói trắng mỏng manh cuộn lên từng vòng trong không trung.
Nơi này im ắng quá.
Khi đặt chân vào một căn phòng có người, chúng ta có thể nhận biết được sự hiện diện của người đó. Cơ thể chúng ta vô thức cảm nhận được sự tồn tại của họ. Bản năng cảnh giác và tự bảo vệ sẽ trở nên nhạy bén hơn. Lượng adrenaline tăng nhẹ khi cơ thể ta nắm bắt những hành động và âm thanh xuất phát từ phía đối phương, ngôn ngữ cử chỉ và phong thái của họ. Não bộ gần như lập tức đưa ra đánh giá: Người đó khiến ta bị hấp dẫn hay ghê sợ? Thờ ơ lãnh đạm hay ngỡ ngàng sửng sốt? Cơ thể ta, trí não ta rút ra kết luận cho những câu hỏi ấy chỉ trong vòng chưa đầy một cái chớp mắt.
Đấy là với trường hợp người trong căn phòng kia là người sống.
Còn khi ta bước vào căn phòng chỉ có sự hiện diện của người chết, tất cả những điều trên đều không xảy ra. Vắng đi linh hồn, cơ thể chỉ còn là cái xác vô tri, vỏ bọc trống rỗng, trí não ta bằng cách nào đó cũng nhận thức được điều này. Những tín hiệu gửi đi sẽ khác hẳn: Người kia chết thế nào? Chết từ bao giờ? Kẻ nào hay thứ gì đã giết người đó liệu có còn ở đây nữa không? Có làm hại đến mình không?
Poole cúi nhìn thi thể của Libby McInley, trong anh lúc này chỉ tồn tại một cảm xúc duy nhất, ấy là nỗi mất mát vô bờ, khiến trái tim anh đau nhói.
Anh tiến lại gần chiếc giường, luồng sáng đèn pin lướt trên cái xác.
Ngón tay và ngón chân cô ta đã bị cắt cụt. Anh thấy chúng được xếp ngay ngắn trên tủ đầu giường, cạnh đó là một cây kéo cắt cua dính máu.
Bishop chưa bao giờ giết người theo cách này. Hắn đang tăng dần mức độ tàn độc.
Poole thử bật chiếc đèn cạnh giường. Bóng đèn đã bị tháo bỏ.
Với những nạn nhân trước đây của 4MK, địa điểm gây án luôn là một ẩn số. Hắn đặt những cái xác ở nơi hắn muốn chúng được tìm thấy. Cảnh sát chưa bao giờ tìm ra nơi hắn thực sự ra tay. Đặc vụ Toàn quyền Hurless nghi ngờ hắn giết người trong những đường hầm chạy dưới lòng thành phố, nhưng Poole không nghĩ vậy. Anh tin rằng Bishop có một căn phòng dành riêng cho việc giết chóc, nằm ở nơi nào đó hẻo lánh, mang ý nghĩa đặc biệt đối với hắn, một nơi hắn có thể tự do hành động mà không sợ bị làm phiền, nơi những tiếng la hét bị nuốt trọn trước khi kịp thoát ra ngoài.
Libby McInley đã phải chết trong đau đớn cùng cực. Chết dần chết mòn. Và tại đây, trong cô độc.
Khắp nơi toàn là máu. Ánh đèn pin của Poole lần theo dấu máu trên bức tường phía sau giường, trên tấm ga, trên cả cái thảm lông xù màu xanh lục dưới chân anh. Lẽ ra anh không nên vào đây như thế này. Rất có thể anh đang làm vấy bẩn những chứng cứ tiềm ẩn, nhưng có điều gì đó mách bảo anh rằng họ sẽ không tìm được gì ở đây, chí ít là những thứ có ích. Họ sẽ chỉ tìm thấy thứ Bishop muốn họ tìm thấy mà thôi.
Poole cúi xuống gần thi thể, ánh đèn rọi lên da thịt rách nát, chi chít vết cứa nhỏ.
Gây ra bởi dao lam.
Mỗi vết chỉ dài tối đa nửa inch. Nhiều đến nỗi toàn thân cô ta bám đầy máu khô.
Poole cởi găng, vươn tay về phía cô ta, vuốt nhẹ lên cẳng tay.
Cái xác tuy lạnh nhưng chưa đóng băng. Máy sưởi trong nhà đã tắt từ lâu trước khi cô ta chết, có lẽ là nhiều ngày, thậm chí một tuần. Cô ta mới chết cách đây khoảng một, hai ngày.
Đúng lúc này, anh phát hiện ra điểm bất thường trong những vết cứa. Mới đầu anh không thấy, có lẽ là do anh nhìn từ hướng khác. Chỉ đến khi cúi xuống quan sát cánh tay cô ta từ đầu giường, anh mới thấy.
Đó là những chữ viết.
Hắn không chỉ dùng dao lam cứa khắp người cô ta, mà hắn khắc chữ lên đó, cơ thể cô ta giống như tấm toan để hắn tha hồ múa cọ. Những chữ bé xíu khó mà thấy được dưới lớp máu. Hai cánh tay buộc vào cột giường chảy máu ít hơn. Chúng ở vị trí cao hơn so với tim.
Mi là kẻ ác - Mi là kẻ ác - MI là kẻ ác – mi
Chỉ duy nhất câu ấy, lặp đi lặp lại, từng centimet trên da trần.
Hắn ra tay trong lúc McInley vẫn còn sống. Máu đọng trên mỗi vết cứa đã cho anh biết điều đó. Hắn bắt đầu từ hai bàn chân và tiến dần lên trên. Anh cũng biết được điều này dựa vào lượng máu ở mỗi vết thương. Cuối cùng, cô ta chết khi hắn cứa đến khoảng gần lồng ngực. Sau đó hắn vẫn tiếp tục, nhưng với tốc độ mau chóng hơn.
Cô ta chết làm hắn mất vui. Nhưng hắn vẫn cần hoàn thành nốt công việc còn dang dở.
Điều này quả là tàn bạo, một hình thức báo thù.
“Franklin Kirby có quan hệ gì với các người?” Poole cất tiếng hỏi cả Libby McInley lẫn Anson Bishop. Không ai trả lời anh.
Mười phút sau, anh rời khỏi ngôi nhà theo lối cũ, quay lại chỗ chiếc Jeep Cherokee. Anh vào xe, nổ máy rồi gọi điện cho Đặc vụ Toàn quyền Hurless. Anh định gọi cho cả Thanh tra Porter, nhưng rồi lại đổi ý. Anh muốn nhìn thấy vẻ mặt anh ta khi nghe anh thông báo tin này. Anh muốn biết cụ thể Porter biết được những gì.