Clair
Ngày 3 • 4:56 sáng
Tiếng chuông điện thoại reo vang.
Clair bừng mở mắt. Căn phòng trước mặt cô đang xoay ngang. Đầu cô áp lên mặt bàn làm việc bằng kim loại lạnh lẽo, nước miếng chảy thành vũng bên dưới.
“Bố khỉ!” Cô lầm bầm, ngước nhìn đồng hồ treo tường. Trời sắp sáng rồi. Sau khi chia tay ở bệnh viện, Nash đến nhà Davies giám sát tình hình, còn cô quay lại phòng tác chiến để cập nhật thông tin lên bảng.
Cô với lấy điện thoại và nhấn nút nghe. “A lô?”
“Thanh tra Norton phải không?”
“Tôi đây.”
“Tôi là Lindsy Rolfes ở Đội Khám nghiệm Hiện trường. Tôi gọi cho cô mấy lần rồi nhưng cuộc gọi toàn bị chuyển sang hộp thư thoại.”
“Tại tôi thiếp đi trong lúc làm việc đấy.” Clair nói. “Có chuyện gì vậy?”
“Tôi đã gửi báo cáo chứng cứ sơ bộ thu thập được tại nhà Davies cho cô và Thanh tra Porter qua e-mail cách đây khoảng hai mươi phút. Chúng tôi phát hiện một lượng lớn lisinopril trong chỗ cà phê còn sót lại. Ngoài ra, chúng tôi còn tìm thấy mấy vết xước trên ổ khóa của cánh cửa tại tiền sảnh. Chúng không giống với dấu vết gây ra do chìa khóa hoặc do quá trình sử dụng hằng ngày.” Rolfes nói.
“Vậy là có người đã đột nhập vào nhà?”
“Chúng tôi nghĩ vậy. Hung thủ phá khóa rồi vào qua cửa đó, nhiều khả năng hắn đã đổ dung dịch thuốc vào bình chứa nước của ấm pha cà phê. Với lượng thuốc quá lớn, ông Davies dù có lấy nước đầy bình đi nữa cũng không thể hạ nồng độ xuống mức an toàn được.” Cô ta do dự giây lát, giọng nói có phần lạc đi. “Tôi gọi điện đến bệnh viện để trao đổi với bác sĩ điều trị về kết quả xét nghiệm độc chất của Randal Davies thì được biết ông Davies đã qua đời lúc mười giờ ba mươi tư phút đêm qua. Ông ta bị một cơn đột quỵ nghiêm trọng, các bác sĩ không cứu được.”
Clair hít một hơi thật sâu. Đầu tiên là hai cô bé, giờ lại đến hai ông bố.
“Còn nữa.” Tiếng Rolfes vang lên ở đầu dây bên kia. “Chúng tôi đã xác định bộ quần áo Lili Davies mặc trên người khi được phát hiện chính là quần áo của Ella Reynolds. Trên vải còn lưu lại dấu vết tế bào da và tóc của cả hai cô bé. Chúng tôi còn tìm thấy một lượng nhỏ chất nôn dính ở ống tay áo, kết quả cũng khớp với ADN của Lili Davies. Tôi có đề cập đến những điều này trong e-mail rồi.”
“Có chi tiết nào cho biết thời điểm hung thủ lẻn vào nhà không?”
“Không gì cả. Chúng tôi không tìm được chứng cứ nào cho thấy hung thủ đi sâu hơn vào bên trong, mà chỉ đến nhà bếp là cùng. Tôi có cảm giác tên này đã chuẩn bị cực kỳ kĩ lưỡng trước khi đột nhập, hắn đến và đi nhanh như một cơn gió.”
“Cảm ơn vì đã liên lạc với tôi. Nếu phát hiện được thêm điều gì thì cô báo cho tôi biết nhé.” Clair nói.
“Tranh thủ nghỉ ngơi một lát đi, Thanh tra.”
Cuộc gọi kết thúc, Clair đặt điện thoại xuống bàn.
Lúc này cô sao có thể nghỉ ngơi được.
Cô đứng dậy, vươn vai rồi bước tới chỗ mấy tấm bảng trắng. Bên dưới cái tên LILI DAVIES, cô viết:
Mặc quần áo của Ella Reynolds khi được tìm thấy
Bị đuối nước rồi lại được hồi sinh nhiều lần - trong nước mặn
Sau đó, cô thêm vào một cột dữ liệu về Randal Davies như sau:
Bác sĩ tại Bệnh viện John H. Stroger Jr.
Bố của Lili Davies
Vợ = Grace Davies
Dùng thuốc quá liều - lisinopril (điều trị cao huyết áp)
Cô nhìn sang danh sách phân công nhiệm vụ và gạch đi những việc đã hoàn thành. Việc cần làm không còn nhiều nữa. Họ phải nhanh chóng tìm ra manh mối mới.
Đã có bốn người chết rồi.
Cô tự hỏi không biết tình hình Kloz kiểm tra danh sách bể bơi nước mặn, cửa hàng thủy sinh và đầu mối cung cấp trang thiết bị thủy sinh trong vùng đến đâu rồi.
Clair chợt liếc nhìn về phía máy pha cà phê ở góc phòng, nhưng cô nhanh chóng đổi ý. Cô sẽ ra máy bán hàng tự động mua món khác, một món được đóng gói kĩ càng trong bao bì chống lisinopril là tốt nhất.