Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Larissa

Ngày 3 • 11:21 sáng

Larissa Biel trở mình trên sàn bê tông lạnh ngắt, đôi chân co lên trước ngực. Qua khóe mắt, cô nhác thấy bãi nôn bên cạnh đầu, lấm tấm những vệt đỏ. Cô không đếm nổi mình đã nôn đến lần thứ bao nhiêu trong vòng mấy giờ vừa qua. Họng cô đau vô cùng. Cô không sao nuốt được, không sao nói được.

Cô đã nôn ra một ít vụn thủy tinh. Cô có thể nhìn thấy chúng, những mẩu thủy tinh lấp lánh trong đống chất nôn màu đỏ lẫn vàng. Nhưng dạ dày cô quặn lên dữ dội nên cô biết mình chưa nôn ra hết.

Sau khi cô nuốt chỗ thủy tinh, tên giáo viên túm tóc lôi cô đến bên cái tủ đông lạnh rồi ấn đầu cô vào. Cô không hề chuẩn bị để hít thở trong nước, nước ộc vào mũi và họng cô, càng ho càng hít vào nhiều hơn.

“Uống đi!” Hắn quát.

Cô không tài nào thở nổi.

Hắn không cho cô thở.

Nước làm mắt cô cay xè, có vị như nước biển. Cô cố nhổ chỗ nước mặn ấy ra, nhưng hắn bịt chặt lấy miệng cô và bóp mũi cô cho đến khi cô phải nuốt. Hắn lặp lại như vậy ba lần, rồi cô bắt đầu nôn. Khi đó hắn mới quẳng cô xuống sàn bên trong chuồng rồi khóa cửa.

Lúc nuốt chỗ thủy tinh, Larissa không có cảm giác gì, nhưng khi ói ra, những mảnh vỡ sắc như dao lam cứa vào họng cô, cô kêu lên thì thậm chí còn đau hơn.

Lúc này đây, tên giáo viên đang quan sát cô.

Hắn ngồi trên sàn bê tông bên ngoài, cách cái chuồng nhốt cô khoảng hơn một mét, cặp mắt u tối nhìn xoáy vào cô. Cô nghe thấy tiếng hắn thở, nhịp thở sâu kèm theo tiếng khò khè. Tay trái của hắn nắm lấy tay phải, các ngón khẽ co giật.

Môi Larissa bật ra một tiếng rên, và cô lại trở mình. Cô không thể đối diện với cặp mắt kia.

“Chớ sợ kẻ giết được thân xác mà không giết được linh hồn, hãy sợ kẻ giết được cả thân xác lẫn linh hồn nơi địa ngục.” Tên giáo viên thì thầm phía sau cô bằng giọng khẽ khàng đến nỗi ban đầu cô không chắc có đúng là mình vừa nghe thấy hắn nói không. Sau vài giây im lặng, hắn nhắc lại câu vừa rồi, chữ s trong từ sợ kéo dài như tiếng rít của loài rắn độc.

Dạ dày Larissa quặn thắt, cô cố kêu lên, nhưng con đau nơi cổ họng đã ghìm lại âm thanh ấy, biến nó thành tiếng khò khè nghèn nghẹn.

Larissa tập trung nghĩ đến những mảnh thủy tinh.

Cô không muốn chúng trào ngược lên cổ. Cô muốn chúng rạch thủng dạ dày và cứa vào các cơ quan nội tạng khác. Cô muốn chúng kết thúc chuyện này đi. Cô sẵn lòng nuốt thêm nếu có thể.

Đau đớn chứng tỏ cô vẫn còn sống. Khi cơn đau qua đi, cô sẽ được thanh thản. Nhưng nó vẫn còn đây. Cảm giác bỏng rát dậy lên nơi bụng cô, chẳng khác nào lưỡi dao nóng bừng cắm vào. Larissa khép chặt hai đầu gối, cất tiếng gào thét trong câm lặng.

Phía sau cô chợt vang lên tiếng chuông điện thoại đi động.

Một giọng nói xa xăm cất lên ở đầu dây bên kia, tuy không qua loa ngoài nhưng vẫn có thể nghe thấy được. “Nuốt thủy tinh chưa chắc đã nguy hiểm đến tính mạng. Cô ta vẫn có thể thấy mà.”

Tên giáo viên thở dài nghe như thể trong phổi có nước. “Người này hỏng rồi, cô ta đã bị hủy hoại. Cô ta không thấy được đâu. Không bao giờ có thể thấy.”

“Anh cần phải thử đã.”

“Tôi cần đứa khác.”

Căn hầm một lần nữa chìm vào im lặng khi cuộc gọi kết thúc.

Tên giáo viên bật ra tiếng gầm gừ tức tối.

Lặng thinh.

Tĩnh mịch.

Tăm tối.

“Số kiếp đã định, loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét.” Tên giáo viên thì thầm bên tai cô.

Larissa giật bắn mình, cơn đau bùng lên nơi dạ dày.

Hắn đang ở ngay phía sau cô. Cô không hề nghe thấy tiếng hắn bước vào trong chuồng.

Lẽ nào cô vừa ngất đi?

Trong bao lâu?

Cô cảm thấy hơi thở nóng ran của hắn phả lên cổ mình. Ngửi thấy mùi hôi hám từ đó bốc ra.

Hẳn là vừa rồi cô lại nôn tiếp, nhưng cô không nhớ gì cả. Tóc cô dính bết lại.

Larissa quay người đối mặt với hắn, cơn đau dậy lên khiến cô không sao chịu nổi.

Trong chuồng không có ai. Căn hầm không có ai.

Chỉ có sự cô độc.

Một góc của chiếc chăn xanh đã được dồn lại, kê dưới đầu cô.

Ngôi nhà phát ra tiếng cót két xung quanh cô. Ngoài âm thanh đó ra, bốn bề tĩnh lặng như dưới mồ.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.