Porter
Ngày 3 • 10:36 sáng
Sarah Werner đỗ chiếc BMW ở bãi xe bên cạnh trại giam, sau đó Porter theo cô đi qua bãi để đến với một cửa ngách nhỏ, cách dòng người đang xếp hàng ở trung tâm tiếp đón chừng sáu mươi mét. Hai quản giáo kiểm tra ca táp mỏng bằng da cô mang theo, khám người họ sau khi quét qua một lượt bằng máy dò kim loại cầm tay. Porter được yêu cầu xuất trình bằng lái xe, tháo thắt lưng và dây giày. Họ trả lại anh bằng lái và cất hai món kia vào tủ đồ ở đằng sau. Họ đưa cho anh một chiếc chìa khóa có kèm thẻ số. Werner không đeo thắt lưng, cô cũng đã thay đổi giày cao gót sang giày bệt trước khi rời văn phòng. Quản giáo chụp ảnh hai người rồi in lên miếng đề can lớn màu đỏ ghi thông tin cá nhân, bên trên có chữ KHÁCH VIẾNG THĂM.
Một nữ sĩ quan đứng chờ sẵn ở phía bên kia khu vực kiểm tra an ninh, cô ta được điều tới ngay khi Werner thông báo họ đến gặp phạm nhân Jane Doe 2138. Cô ta gật đầu chào họ. “Mời đi lối này.”
Chuông báo vang lên lúc họ dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng trịch, sau đó ba người đặt chân vào không gian bốc mùi hôi hám Porter vẫn còn nhớ đã ngửi thấy khi đến đây lần trước.
Tường ở khu vực này rõ ràng tươi sáng hơn nhiều so với khu văn phòng giám thị nhờ nước sơn màu xanh ngọc trầm, viền màu be, trần trắng sáng. Camera đặt ở tất cả các góc dõi theo từng bước chân họ, những con mắt vô hồn thấu tỏ mọi hành động được lắp trên giá treo, từ từ quay theo các hướng. Viên sĩ quan dẫn họ đi qua ba cửa nữa trước khi bước vào một căn phòng rộng rãi, bàn kê chật kín. Phần lớn các bàn có phạm nhân và khách đến thăm đang ngồi, mặt đối mặt với nhau. Trong này ồn ào khủng khiếp, âm thanh vang vọng khắp bốn bức tường gạch không nung. Dọc theo tường phía tây là các phòng tách biệt. Viên sĩ quan đưa cho Werner một chiếc phong bì rồi mở cửa phòng số hai và dẫn hai người vào, cửa đóng lại sau lưng họ với một tiếng “cạch”.
Werner đặt ca táp lên cái bàn nhôm rồi ngồi xuống một trong bốn chiếc ghế nhựa được gắn chặt xuống sàn. Cô mở phong bì, đọc lướt qua nội dung của tờ giấy duy nhất bên trong. “Trời đất quỷ thần ơi.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Tối qua bà Doe dính vào một vụ ẩu đả. Một tù nhân đã tìm cách đâm bà ta bằng đầu bàn chải đánh răng đã được vót nhọn. Quản giáo chưa kịp tách họ ra thì Jane Doe đã giật được cái bàn chải khỏi tay đối thủ rồi đâm bà kia ba nhát, một nhát vào cổ cộng thêm hai nhát vào đùi. Đâm xong, bà ta vứt bàn chải xuống và lùi ra xa, giơ cả hai tay lên. Bà ta tuy không nhắm vào động mạch chính nhưng vẫn khiến người đàn bà nọ phải vào bệnh xá. Phạm nhân kia đổ lỗi cho bà Jane quý hóa của chúng ta gây sự trước, nhưng hai nhân chứng khác lại khai rằng chính nạn nhân mới là người gây hấn, Jane chỉ tự vệ thôi. Tùy vào kết quả điều tra, bà ta có thể sẽ phải nhận thêm một vài tội danh nữa.” Cô đặt tờ giấy lên ca táp và chửi thề. “Thật không gì vui bằng khởi đầu ngày mới với một vụ cố ý giết người.”
“Tôi đoán Jane Doe vẫn không chịu mở miệng?”
Werner hất hàm về phía cửa. “Tôi đoán một giây nữa chúng ta sẽ biết câu trả lời.”
Một tiếng chuông báo vang lên inh ỏi, cánh cửa bật mở. Với hai quản giáo một trước một sau đi kèm, Jane Doe 2138 chậm rãi lê bước vào phòng.
Hai chân bà ta đeo cùm, cái cùm được nối với còng tay bằng một sợi xích. Vì vậy bà ta buộc phải khom người trong tư thế gò bó, mái tóc nâu dài xõa xượi che đi khuôn mặt, rủ xuống bộ áo liền quần màu đỏ. Quản giáo dẫn bà ta tới chỗ một chiếc ghế rồi móc cái còng vào vòng khuyên gắn trên mặt bàn. Bà ta đưa cả hai tay lên vén mớ tóc xòa xuống mắt. Porter nhác thấy hình xăm số 8 ở mặt trong cổ tay bà ta trước khi ống tay áo che mất.
“Chào Jane.” Werner nói. “Hôm nay tôi dẫn theo một người bạn tới. Đây là Thanh tra Sam Porter của Sở Cảnh sát Chicago.”
Porter quan sát đôi mắt bà ta ngước lên và chiếu thẳng vào anh. Anh cố ghìm lại thôi thúc muốn quay đi. Bà ta hơi nghiêng đầu, ngả người ra ghế, đan hai tay vào nhau. Không cười, không cau mày, không gì hết ngoài ánh nhìn u tối như xuyên thấu người đối diện. Porter ngồi xuống cạnh Werner, đối mặt với bà ta. Anh thò tay vào túi, lấy tấm ảnh ra và đặt lên bàn giữa hai bên.
Bà ta liếc xuống tấm ảnh, sau đó lại tiếp tục nhìn anh.
Porter lật mặt sau lên. “Con trai bà gửi lời hỏi thăm đấy.”
Chẳng rõ bà ta có nhìn xuống không, vì Porter không thấy biểu hiện gì cả. Mắt bà ta vẫn dán vào anh. Bà ta chụm hai đầu ngón trỏ và nhoài người về phía trước, tì đôi môi đầy đặn lên đó.
Ống tay áo bà ta tụt xuống. Porter chỉ vào hình xăm nơi cổ tay. “Sao bà không kể cho tôi nghe về Franklin Kirby nhỉ? Ông ta có xăm một hình giống thế kia không?”
Nghe đến tên Kirby, khóe miệng bà ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Bà ta cố xua nó đi bằng cách nghiêng đầu lần nữa.
Werner sốt ruột thở dài. “Bà có muốn nói cho tôi biết chuyện xảy ra tối qua không? Bà gây sự đánh nhau với phạm nhân khác như thế thì đừng hòng có cơ hội ra khỏi đây. Nhân chứng chỉ cần khai sai đi một chút thôi là bà sẽ bị buộc tội cố ý giết người ngay. Móc túi là một chuyện, còn giết người ấy à, cứ xác định ăn cơm tù dài dài.”
Jane Doe vẫn nhìn Porter chòng chọc.
Werner nói tiếp: “Nghe này, bà muốn thì cứ việc im lặng bao lâu cũng được, tôi không quan tâm bà có nói chuyện với tôi hay không, nhưng bà nên nhớ, cứ tiếp tục kiểu này thì bà chẳng giúp gì được cho bản thân đâu mà chỉ khiến mình càng gặp bất lợi thôi. Chúng ta chỉ còn chưa đầy một tuần để nghĩ cách bào chữa, hoặc ít nhất là khơi ra một vài lỗ hổng trong vụ án để có căn cứ giảm tội, nhưng tôi sẽ chẳng thể làm được gì nếu bà không chịu hợp tác.”
Dù bà ta không nói gì, Porter vẫn cảm nhận được sự tinh anh toát lên từ phía sau cặp mắt ấy, một thứ gì đó ẩn chứa nơi khóe mắt lấp lánh. Bà ta vẫn chậm rãi thở đều. Chắc chắn mạch trong người bà ta cũng đập rất nhịp nhàng. Không bất an, không lo lắng, bà ta sẽ không để điều đó xảy ra. Gông cùm, khóa cửa, nơi này, mọi thứ đều là ảo ảnh, vô nghĩa, cùng lắm chỉ như chướng ngại vật trong mắt bà ta mà thôi.
Porter nghĩ đến Emory Connors cùng tất cả những người đã chết dưới tay Bishop. Anh nghĩ đến cậu bé được bà ta nuôi nấng, chăm bẵm, được bà ta nhào nặn thành hình.
Cơn giận đột ngột bùng lên trong anh. Anh nhoài người tới trước. “Calli Tremell, hai mươi tuổi. Elie Borton, hai mươi ba. Missy Lumax, mười tám. Susan Devoro, hai mươi sáu.” Anh kể tên từng người bằng cách đếm đầu ngón tay thật chậm, thật từ tốn. “Allison Crammer, mười chín. Jodi Blumington, hai mươi hai. Gunther Herbert, Arthur Talbot, Hamell Campbell. Tất cả đều đã chết. Vụ sát hại Emory Connors không thành. Tất cả đều do con bà, do đứa con trai của bà gây ra đó. Ngoài họ ra còn những ai nữa? Còn bao nhiêu người khác nữa?”
Porter cố tình không nhắc đến Barbara McInley trong danh sách trên, quan sát thật kĩ nét mặt bà ta khi anh bỏ qua cái tên ấy. Nhưng bà ta không có bất cứ biểu hiện gì. Cứ như thể anh vừa đọc cho bà ta nghe danh sách mua hàng siêu thị.
Jane Doe 2138, mẹ của Bishop, mụ đàn bà quỷ quyệt, ngả ra lưng ghế, từng ngón tay đều đặn gõ nhịp lên mặt bàn, sau đó lại đan vào nhau.
Porter chỉ muốn xông vào bóp cổ mụ.
Anh đứng dậy, rút nhật ký của Bishop từ trong túi ra và đặt cuốn sổ nhỏ lên bàn, gần tay mụ. “Tôi thừa biết bà là ai rồi.” Anh nói. “Tôi thừa biết bà là cái thể loại gì rồi.”
Anh băng qua bên kia căn phòng nhỏ, dộng nắm đấm lên cánh cửa hai lần, cảm nhận được ánh mắt như thiêu đốt của mụ vẫn găm chặt lên lưng mình.