Poole
Ngày 3 • 8:07 tối
Frank Poole bước vào phòng làm việc ở tầng hầm của Sở Cảnh sát Chicago và gạt công tắc. Những chiếc đèn huỳnh quang bật sáng, ánh đèn vàng lan tỏa khắp phòng. Anh nhăn mũi khi ngửi thấy thứ mùi kỳ quặc bốc ra từ trong góc phía xa. Họ chưa xác định được đó là mùi gì nhưng đã phát hiện nó bắt nguồn từ vết bẩn hình ôvan trên tấm thảm bên dưới một cái bàn cũ.
Poole cởi áo khoác, khăn quàng và mũ rồi đặt lên chiếc bàn cạnh cửa. Anh bước tới giữa phòng và ngồi ghé vào mép bàn, đăm đăm nhìn lên mấy tấm bảng trắng phía trước.
Anh nên về nhà mới phải.
Anh cần ngủ một giấc.
Nhưng anh không thể.
Poole biết, ngay khi nhắm mắt, anh sẽ thấy Libby McInley đang chờ sẵn, cố gắng đến cùng cực để nói cho anh biết những gì xảy ra nhưng đành bất lực, cô ta đã bị diệt khẩu.
Diener bỏ lại chiếc khăn quàng cổ trên sàn, gần cửa chính.
Stewart, tên anh ta là Stewart.
Poole không biết nhiều về anh ta. Anh nhớ có trông thấy anh ta mấy lần ở văn phòng chi nhánh của FBI tại Chicago, nhưng đây là lần đầu tiên hai người cùng tham gia phá án. Anh ta chưa kết hôn, cũng không có bạn gái. Hay ít ra là anh không thấy anh ta nhắc đến. Poole chẳng biết gì về thân thế của người cộng sự. Anh không biết anh ta sinh ra và lớn lên ở đâu, học trường nào, có anh chị em gì không. Đặc vụ Toàn quyền Hurless nói ông ta sẽ đích thân báo tin cho gia đình Diener, nhưng không nói rõ là ai.
Poole biết mình là người cuối cùng trông thấy anh ta còn sống, nên sớm muộn gì anh cũng sẽ phải liên lạc với họ, những người quan trọng đối với Stewart Diener. Anh chỉ ước giá như trước đây mình quan tâm hỏi thăm để biết đó là người nào.
“Chết tiệt, Diener.” Anh lẩm bẩm và lắc đầu.
Anh bước tới đứng trước mấy tấm bảng trắng, lau sạch một góc ở phía trên bên phải rồi viết:
Nhà xanh - số 518 đường 41
Bishop - ẩn náu tại đó bấy lâu nay?
Đã xóa sạch - không để lại vật chứng - có kế hoạch tẩu thoát nhanh chóng
Nhà tập kết thư - số 519 đường 41
Giấy tờ giả của Libby McInley được gửi tới đó - Bishop sắp xếp?
Tại sao Bishop giúp Libby McInley? Tại sao Libby lại đồng ý giúp hắn? Kẻ đã giết em gái cô ta, Barbara McInley?
Tại sao hắn giết Libby McInley?
Viết đến đây, Poole dừng lại. Thật vô lý. Nếu Bishop quả thực đã giúp Libby McInley thì sao hắn lại giết cô ta? Hay là bọn chúng nảy sinh bất đồng? Nhưng muốn thế thì trước đó hai bên phải qua lại với nhau đã. Giữa hai kẻ này có thể có mối quan hệ kiểu gì được? Hắn đã giết em gái cô ta. Đúng hơn là hắn tra tấn rồi giết em gái cô ta. Liệu có thể nào chúng có quen biết nhau? Nếu vậy, chúng quen nhau trước khi Barbara bị giết hay là hai bên đã tìm cách liên lạc trong thời gian Libby ngồi tù? Việc đó chắc chắn sẽ bị ghi lại. Không thể có chuyện hai bên thư từ, gọi điện thoại hay gặp gỡ mà trại giam lại không biết gì.
Anh viết lên bảng mấy chữ TRUNG TÂM CẢI HUẤN STATEVILLE.
Anh cần phải kiểm tra toàn bộ hồ sơ thi hành án của cô ta. Bishop đã dùng cách nào đó để trao đổi thư từ với cô ta. Tìm ra những lá thư đó chính là mấu chốt để phá án.
Tìm ra phương thức.
Poole lau sạch một chỗ khác trên bảng rồi chép lại ba bài thơ và một câu mà Bishop viết trên bức tường của ngôi nhà tập kết thư.
Bishop lấy điện thoại di động của họ phải chăng vì họ đã chụp ảnh, đã lưu lại những dòng chữ ấy? Lúc đầu Poole cứ nghĩ hắn làm thế là để cầm chân họ, để hắn có thời gian tẩu thoát trước khi Poole có thể đi tìm người giúp đỡ. Nhưng bây giờ anh lại không dám chắc.
Bishop đã kỳ vọng Thanh tra Sam Porter tìm thấy ngôi nhà chứ không phải đặc vụ liên bang. Điều đó có nghĩa hắn muốn Porter đọc được những dòng chữ đó. Hắn muốn Porter phải suy luận để hiểu ra ý nghĩa của chúng. Anh và Diener khiến kế hoạch của hắn phá sản khi đến trước một bước, làm đảo lộn mọi việc Bishop có thể đã sắp đặt. Poole lấy điện thoại ra định chụp ảnh bức tường thì Diener chen vào, ngăn anh lại trước khi anh kịp chụp dù chỉ một tấm.
Có thể nào hắn giết Diener vì anh ta trông thấy chữ viết trên tường? Vì anh ta chụp ảnh lại? Liệu hắn có xem những tấm ảnh trong máy của Diener không? Bishop không tìm thấy tấm ảnh nào trong máy của anh, phải chăng vì thế hắn mới để anh sống? Vì hắn nghĩ anh chưa nhìn thấy chữ viết trên tường?
Có thể lắm.
Nhưng Poole đã trông thấy những dòng chữ ấy. Anh nhớ như in từng từ trong đó.
Anh ngước nhìn ba bài thơ trên bảng, đặc biệt là những chữ được gạch chân.
Băng
nước
Sống chết
Nhà
sợ
Chết
“Anh không thể đóng vai Chúa Trời nếu không chịu kết giao cùng quỷ dữ.” Poole lẩm nhẩm đọc.
Chết là từ duy nhất lặp lại. Anh khoanh tròn cả hai chỗ rồi viết Chết x2 bên dưới.
Vết sưng ở gáy anh dậy lên nhức nhối. Nhân viên y tế nói anh có thể bị chấn động não nhẹ. Anh cần phải ngủ một giấc, nhưng có lẽ làm vậy không nên. Anh không thực sự muốn ngủ. Anh muốn tiếp tục giải bài toán này.
Giấc ngủ sẽ giúp anh tỉnh táo, sáng suốt hơn.
Anh quay lại bàn, lục trong ca táp và tìm thấy một lọ Advil. Anh dốc ra ba viên rồi cứ thế nuốt chửng.
Đống giấy tờ có trong mấy chiếc hộp lúc trước anh lấy ra xem qua vẫn đang nằm đó. Ảnh Polaroid và những trang giấy thống kê la liệt trên cái bàn bên cạnh anh.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bảng.
Poole chưa bao giờ tin trên đời có sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tất cả những thứ này chắc chắn đều có liên quan đến nhau.