Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Lili

Ngày 2 • 9:15 sáng

Đau.

Đau đến thấu xương.

Toàn thân Lili co giật mạnh khi hai lá phổi tìm cách đẩy nước ra ngoài, cố gắng ho ra bằng hết. Cô gấp gáp hít một hơi dù không muốn thế, không muốn có thêm nước vào, không muốn chết. Nhưng cuối cùng cô vẫn phải hít, một phản xạ vô thức cũng giống như đôi tai luôn nghe thấy mọi âm thanh xung quanh, và lần này không khí ùa vào phổi. Cô ho một chặp nữa, đẩy thêm nước ra khỏi cổ và phổi. Sau đó lại hít mạnh.

Lạnh quá.

Lạnh ghê gớm.

Cô không còn đầm mình dưới nước mà đang nằm trên sàn bê tông.

Cô bừng mở mắt.

Gã đàn ông đang cúi người, hai tay ấn mạnh lên lồng ngực cô.

Khi bốn mắt giao nhau, hắn dừng lại. Mắt hắn mở lớn, hắn cúi thấp xuống, hơi thở hôi hám phả lên mặt cô. “Vừa rồi cô thấy được những gì?”

Lili hít thêm một hơi và nuốt khan, rồi lặp lại lần nữa.

“Từ từ thôi, cô đang thở dốc đấy.” Hắn cầm lấy tay phải của cô và ấn ngón cái lên mặt trong cổ tay. “Mạch vẫn còn hơi loạn nhịp, nhưng rồi cô sẽ ổn thôi. Nằm yên. Hít vào bằng mũi rồi thở ra đằng miệng, lấy lại bình tĩnh.”

Lili cố ghìm lại nhịp thở theo hướng dẫn của hắn. Đầu ngón tay và ngón chân cô đã tìm lại được cảm giác. Cô lạnh quá. Toàn thân bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.

Gã đàn ông với lấy cái chăn và đắp thứ hôi rình đó lên người cô. “Thân nhiệt bắt đầu giảm đi ngay khi cô chết. Một lúc nữa cơ thể cô sẽ trở về nhiệt độ bình thường. Vừa rồi cô thấy được những gì?”

Cô cố chớp cho mắt hết mờ, nhưng làm vậy cũng đau nên cô đành giữ cho mắt mở. Ánh sáng tù mù như bỗng hóa chói gắt, nóng rực. Khi nhắm mắt lại, cô cảm thấy hắn vỗ lên má mình.

Chết ư?

“Ban nãy cô thấy gì?” Hắn hỏi lại. Hắn xoa bóp hai cánh tay cô qua tấm chăn, lực ma sát giúp cơ thể cô ấm dần lên.

“Tôi… tôi vừa chết ư?” Cô lại ho, từng từ thốt ra như cào vào họng, đẩy nốt chút nước còn lại ra ngoài.

“Cô đuối nước. Tim cô ngừng đập hẳn hai phút trước khi tôi đưa cô từ cõi chết trở về. Cô đã trông thấy gì?”

Lili nghe thấy những lời hắn nói nhưng phải vài giây sau cô mới nhận thức được. Đầu óc cô trì trệ, suy nghĩ cũng chậm chạp, thiếu minh mẫn.

Ngực cô đau quá. Cơn đau dậy lên từ sâu bên trong. Cô hiểu ra có lẽ hắn đã thực hiện kỹ thuật hồi sức tim phổi để ép nước ra và khiến cho tim cô đập trở lại. “Hình như ông làm gãy xương sườn tôi rồi.”

Hắn chộp lấy vai cô và lay tấm thân mềm oặt. “Nói xem cô đã thấy gì! Nói ngay đi trước khi cô quên mất! Trước khi ký ức đó tan biến!”

Ngực cô đau nhói như có con dao nóng rẫy đang xoáy vào, Lili thét lên.

Gã đàn ông vội buông tay và lùi ra. “Tôi xin lỗi, thành thực xin lỗi. Chỉ cần cô nói cho tôi biết, sau đó tất cả sẽ chấm dứt ngay, nói đi mà.”

Lili ngẫm nghĩ, tâm trí cô hồi tưởng lại giây phút cô chìm xuống nước, giây phút cô… cô thực sự đã chết ư? Cô nhớ mình bị sặc nước, dần mất đi ý thức. Cô nhớ mọi thứ tối đen trước mắt.

Và không còn gì nữa.

“Tôi không trông thấy gì. Hình như tôi ngất đi thì phải.”

“Cô đã chết.”

“Tôi…” Giọng cô đuối dần. Cô không thể nhớ được bất cứ điều gì.

Hắn cúi xuống nhìn cô trùng trùng bằng cặp mắt vằn đỏ đầy hoang dại, nước bọt rỉ ra từ khóe miệng.

“Tôi nhớ mình đã ngất đi, sau đó ông đánh thức tôi. Tất cả chỉ có vậy.”

“Chắc chắn cô phải nhớ được gì chứ?”

Lili lắc đầu. “Không.”

Hắn buông vai cô và ngồi thừ ra đó, lưng dựa vào cái tủ đông lạnh lớn. Hắn giật chiếc mũ len đang đội ra và bực tức đưa tay lên gãi đầu.

Lili sửng sốt hít mạnh một hơi.

Một vết mổ to tướng vẫn còn khá mới chạy dài trên cái đầu trọc lóc. Vết mổ bắt đầu từ phía trên tai trái và vòng ra sau đầu, được khâu lại bằng chỉ đen, phần thịt xung quanh tím tái, lồi cả lên.

Hắn lại đội mũ lên che kín đầu rồi đứng dậy, dùng chân phải làm trụ. Hắn cúi xuống và kéo Lili lên cùng. Máu ở trên đột ngột dồn xuống dưới làm cô choáng váng, mọi thứ trước mắt bỗng hóa trắng toát. Hắn giữ lấy cô cho tới khi cô tự đứng được, sau đó đưa cô về chuồng và dẫn cô vào trong. Hắn ném quần áo cho cô rồi đóng sầm cửa và tra hai ổ khóa vào như cũ.

“Cô có thể mặc đồ được rồi. Vài giờ nữa chúng ta thử lại. Lần này thì cố mà nhớ lấy.” Hắn nói.

Hắn cất bước đi ra cầu thang, chân phải hơi kéo rê. “Uống ly sữa kia đi. Cô cần phải giữ sức.”

Lili liếc nhìn ly sữa nay đã ấm hơn. Có một con ruồi rơi vào rồi chết đuối trong đó tự bao giờ.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.