Nhật ký
“Giờ cháu đã sẵn sàng nói về trận hỏa hoạn chưa, Anson?”
Ông ta trông thấy tôi nhịp chân trước khi tôi kịp dừng lại. Tôi đặt một tay lên đầu gối.
Cháu có biết người ta tìm thấy bao nhiêu thi thể trong nhà không?”
Tôi sẽ không cho phép chân mình gõ nhịp.
“Ba. Ta vẫn thường xuyên liên lạc với nhà chức trách địa phương kể từ khi cháu chuyển đến đây, nhưng họ chưa thể xác định được danh tính của bất cứ ai trong ba người đó. Do các thi thể bị hủy hoại quá nghiêm trọng, họ đang tiến hành giám định dựa trên hồ sơ nha khoa. Nhưng họ không có thông tin gì để đối chiếu nên gặp rất nhiều khó khăn. Bây giờ, họ đành chờ một trong hai điều xảy ra: hoặc là ai đó trình báo có người mất tích và việc đối chiếu hồ sơ nha khoa sẽ cho kết quả trùng khớp, hoặc là cháu cung cấp thông tin có thể giúp họ nhận diện. Nhà chức trách tin rằng cháu biết những người đó là ai. Họ rất muốn trao đổi với cháu về vấn đề này, nhưng cháu là trẻ vị thành niên và hiện đang do ta chịu trách nhiệm chăm sóc, nên họ không có quyền. Dĩ nhiên điều đó có thể thay đổi, ta chỉ việc ký tên vào vài đơn từ là họ có thể ập vào đây rồi đưa cháu đến nơi nào đó và tìm cách bắt cháu phải khai. Ta nghĩ nơi đó sẽ chẳng lấy gì làm dễ chịu đâu, và ta thực sự không muốn chứng kiến một điều như thế xảy đến với cậu bé thông minh, sáng sủa như cháu, nhưng ta chỉ có thể cầm chân bầy sói được đến thế thôi. Cháu có biết công tố viên là gì không, Anson?”
Tôi biết thừa. Bọn họ xuất hiện khá thường xuyên trong những cuốn truyện tranh tôi hay đọc, nhưng tôi sẽ không nói với ông ta. Tôi không định nói bất cứ điều gì với ông ta hết.
“Một trong ba người đó có phải là cha cháu không, Anson?”
Chân tôi không nhịp. Ông ta nhìn tôi chằm chằm, chẳng khác nào một con chim ưng nhìn chuột.
“Cả ba thi thể được tìm thấy trong nhà cháu đều là đàn ông. Cảnh sát cho biết, cha cháu không liên lạc gì với cơ quan kể từ sau vụ hỏa hoạn. Điều đó khiến họ tin rằng ông ấy đã chết trong vụ hỏa hoạn. Họ còn lo ngại về mẹ cháu nữa. Bà ấy dường như cũng mất tích luôn rồi. Thực ra là họ rất lo đấy. Ta nghĩ một vài cảnh sát nghi ngờ chính bà ấy đã phóng hỏa. Ngôi nhà được tưới chất đốt, khả năng cao là xăng. Theo như những gì ta được biết, ngôi nhà ướt đẫm từ trong ra ngoài. Ai đó đã làm rất đến nơi đến chốn. Cha mẹ cháu chung sống hòa thuận chứ? Mẹ cháu có lý do gì để hại cha cháu không? Ông ấy làm tổn thương mẹ cháu à? Có phải ông ấy đánh mẹ cháu?”
“Cha không bao giờ dùng vũ lực với mẹ.”
Tôi không muốn lên tiếng. Tôi biết mình không nên nói gì cả, nhưng tôi không cho phép người khác nói xấu cha. Không phải ông này, bất cứ ai cũng không.
“Nhưng cha cháu ở trong nhà lúc xảy ra chuyện, phải không?”
“Cháu không biết. Lúc đó cháu đang chơi ở hồ.”
Ông bác sĩ lại đeo kính vào, đẩy gọng kính lên trên sống mũi. “Cháu đã nói với lính cứu hỏa - và sau đó là cả cảnh sát - rằng cháu đi câu cá ở hồ suốt mấy tiếng liền và chạy về nhà khi thấy khói bốc lên, nhưng cháu lại không mang theo hộp đựng mồi hay cần câu, và họ cũng không tìm được bằng chứng nào ở hồ cho thấy cháu có một trong hai thứ ấy. Họ nghĩ cháu nói dối.”
“Cháu không nói dối.”
“Cháu nói dối ta chuyện dùng thuốc. Cháu nói dối chuyện uống haloperidol, một loại thuốc rất nặng.”
“Đấy không phải là nói dối, đấy là bốc phét thôi.”
“Nói dối và bốc phét thì khác nhau chỗ nào hả Anson?”
Chân tôi lại gõ nhịp, nhưng chỉ một lần.
“Cháu có biết mẹ cháu đã đi đâu không, Anson? Sau khi bà ấy phóng hỏa, trận hỏa hoạn đã giết chết cha cháu ấy mà?”
Mẹ không giết cha, và mẹ cũng không phóng hỏa. Tôi muốn nói với ông ta như vậy. Tôi muốn hét lên thật to điều đó. Tôi muốn nhào ra khỏi ghế, giật lấy cây bút trong tay bác sĩ rồi đâm sâu vào cổ ông ta, nhìn máu phun ra khắp cái áo len họa tiết quả trám và bắn lên những tấm ảnh với những nụ cười giả tạo trên tường. Nhưng tôi không làm thế. Tôi không nói gì.
“Bản năng bảo vệ con của người mẹ là một trong những bản năng mạnh mẽ nhất của con người. Cha cháu có làm tổn thương cháu không? Có đụng chạm vào cháu một cách khiếm nhã không? Có phải vì thế mà bà ấy muốn cha cháu chết?”
“Cha cũng không bao giờ làm tổn thương cháu.”
“Trước khi tới đây, cháu đã được bệnh viện kiểm tra, họ không tìm thấy bằng chứng bạo hành nên ta cho rằng cháu nói thật. Tiếc là ta không biết họ kiểm tra kĩ tới mức nào. Ta có niềm tin. Nếu để nhân viên của ta làm, họ nhất định sẽ làm đến nơi đến chốn, tiếc rằng cháu lại được đưa tới bệnh viện tuyến quận, mà ta thì không thể tin tưởng kỹ năng cũng như tay nghề của những người làm việc tại một nơi như thế. Nhiều cơ sở có khi còn nghèo nàn, lạc hậu khủng khiếp, chẳng khác gì bước vào khu lều trại tạm bợ ở thế giới thứ ba.”
“Cháu lia sỏi.”
“Gì cơ?”
“Cháu chưa bao giờ khai với lính cứu hỏa hay cảnh sát là cháu đi câu cá. Lúc đó cháu chơi lia sỏi ở bờ hồ. Cháu thích trò ấy.”
“Nhưng trong báo cáo của cảnh sát lại không viết như thế, Anson ạ. Nói dối hay bốc phét đều xấu như nhau, không phải là điều cháu nên làm với ta.”
“Báo cáo đó viết sai rồi.”
Ông ta bỏ kính ra, tôi nhìn cặp kính rơi xuống, treo lủng lẳng trên cổ ông ta.
Cửa sổ phòng làm việc của bác sĩ Oglesby không có chấn song. Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.
“Cháu học trường nào hả Anson?”
“Mẹ dạy cháu học ở nhà.”
“Thế à? Thú vị thật.”
“Tại sao ạ?”
“Còn nhớ mấy bài kiểm tra mà trung tâm cho cháu làm vào hôm thứ hai cháu đến đây không? Cháu đạt điểm rất cao trong tất cả các bài đó.”
“Cháu thích làm bài kiểm tra. Khá là vui.”
“Mẹ cháu hẳn phải là một phụ nữ rất thông minh. Bà ấy làm nghề gì?”
“Cháu đã nói với ông rồi, mẹ cháu làm việc trong ngành xuất bản.”
Ông ta nguệch ngoạc ghi chép nhưng không nhìn xuống những gì mình viết. “Đúng là cháu đã nói, nhưng chẳng có giấy tờ nào ghi nhận bà ấy có việc làm, không phải gần đây, chưa bao giờ. Cha mẹ cháu làm tờ khai nộp thuế chung, và chưa từng có thông tin nghề nghiệp nào về mẹ cháu cả. Sở Thuế vụ đã tiến hành tìm kiếm chi tiết theo yêu cầu của công tố viên mà ta kể với cháu. Người đàn ông đó khá là cứng đầu, và ông ta rất muốn được nói chuyện với mẹ cháu.”
“Cháu không biết bà ấy đang ở đâu.”
“Cháu có buồn không khi bà ấy bỏ rơi cháu? Những bản năng che chở, bảo vệ mà ta nói với cháu lúc nãy ấy, ta nghĩ một người mẹ hẳn là đau khổ lắm nếu phải bỏ lại đứa con độc nhất của mình, cắt đứt mọi liên lạc, coi đứa bé như chưa từng tồn tại, vứt bỏ nó chẳng khác nào thứ rác rưởi. Ta không rõ điều gì có thế đẩy một phụ nữ vào con đường ấy. Cháu đã làm gì để khiến bà ấy ghét cháu đến vậy?”
Lần này, khi chân tôi bắt đầu gõ nhịp, tôi không ghìm lại nữa. Thay vì vậy, tôi dõi mắt ngắm mưa rơi ngoài cửa sổ.