Larissa
Ngày 3 • 7:21 sáng
Larissa Biel đứng ở góc phố, nơi giao cắt giữa đại lộ West Chicago và đại lộ North Damen. Cứ mỗi lần có người mở cửa tiệm bánh Pierre’s Bakery sau lưng cô, Larissa đều phải dằn lòng kiềm chế thôi thúc muốn chạy ào tới chỗ bánh quy, bánh ngọt cùng vô vàn món khác ngon tuyệt trong đó, ăn cho đẫy thì thôi. Liệu có điều luật nào cho phép cái mùi bánh thơm nức ấy bay ra phố không nhỉ? Tối nay sẽ diễn ra buổi vũ hội Valentine ở trường cô, bằng mọi giá cô phải mặc vừa bộ váy. Nó đã chật lắm rồi, giờ mà nhồi thêm một, hai cái bánh rán nữa thì hỏng hẳn. Kevin Dew cũng đến, và cô biết ngay khi nhìn thấy cô trong chiếc váy quây màu đen ấy, anh chàng nhất định sẽ quên tiệt ý định theo đuổi cô ả Kiesha Gerow và hẹn hò với cô.
Cửa tiệm bánh lại mở, một ông lão bước ra, ông ta mặc áo khoác lông xù màu xanh dương, quàng khăn xanh lục có hình những chú yêu tinh vắt vẻo trên cành thông Noel, ông ta vừa đi vừa nhồm nhoàm bữa sáng là chiếc bánh kẹp. Khói nghi ngút tỏa ra từ cái bánh mì vòng kẹp trứng và thịt xông khói, khiến cô ứa nước miếng.
Không!
Không thể chịu đựng được nữa. Cô đi thêm một đoạn trên vỉa hè, tiến gần hơn đến góc phố. Cơn gió lạnh buốt thổi qua tòa nhà, khiến cô rùng mình.
Gã kia đang ở chỗ nào không biết?
Cô giậm chân và bắt đầu chạy tại chỗ. Mười phút trước có lẽ cô còn e ngại khách bộ hành đi qua trông thấy sẽ nghĩ không hay về mình, chứ giờ thì cô mặc kệ. Cô đang rét gần chết, nếu không hoạt động, chắc cô sẽ hóa thành cây kem mất.
Đúng lúc này, cô trông thấy ông ta.
Ông ta tấp xe vào lề đường trước mặt cô, len giữa một chiếc xe tải FedEx* và một chiếc SUV cũ mèm vẫn chưa tắt xi nhan.
*Chú Thích:
FedEx là công ty chuyển phát nhanh lớn nhất thế giới có trụ sở tại Mỹ, cung cấp dịch vụ đến hơn 220 quốc gia và vùng lãnh thổ.
Larissa kéo tay nắm và mở cửa xe khi thấy ông ta đã ngồi yên. Cô ngồi vào ghế rồi đóng cửa lại, hơ tay trước khe thông khí của hệ thống sưởi. “Ông đến muộn hai mươi phút đấy. Tí nữa thì tôi bỏ về rồi.”
Ông ta gãi gãi chiếc mũ len đen. Nhìn ông ta như người trọc đầu vậy, nhưng ông ta đang đội mũ nên cũng chẳng rõ có trọc thật hay không. “Cô có mang giấy tờ không?”
Larissa gật đầu, rút từ trong túi ra tờ giấy in từ máy tính và đưa cho ông ta. “Vậy, chuyện này là sao đây?”
Ông ta nở nụ cười nhạt trong lúc gài nó vào tập kẹp giấy rồi ném lên ghế sau. “Cô giành chiến thắng trong cuộc thi nên được tặng một buổi học miễn phí. Nếu sau đó cô vẫn muốn tiếp tục thì học phí là bốn trăm đô la cho ba mươi giờ học lý thuyết trên lớp và tám giờ thực hành lái xe, đó là số giờ học tối thiểu mà những người muốn lấy bằng phải đáp ứng theo quy định của bang Illinois. Ngoài ra, chúng tôi có một số chương trình đào tạo với học phí tối đa là bảy trăm đô nếu cô còn chưa vững kỹ năng nào đó như đỗ xe song song, hoặc vẫn chưa nắm được những kiến thức trong bài thi lý thuyết.”
“Mỗi buổi học, ông sẽ đến đây đón tôi à?”
Ông ta gật đầu. “Chúng tôi đi đón học sinh ở khắp thành phố. Và chúng tôi cũng có thể đưa cô đến bất cứ đâu, miễn là trong phạm vi thành phố. Cuối cùng thì cô vẫn là người cầm lái mà.”
Larissa mỉm cười lễ phép. Ông giáo viên này phát âm chữ s trong từ học sinh một cách khó khăn. Cô thấy khiếm khuyết đó cũng dễ thương đấy chứ, nó khiến cô nhớ đến Kevin.
“Ta bắt đầu buổi phụ đạo được chưa?”
Larissa kéo dây an toàn và cài khóa vào. “Khi nào ông sẵn sàng thì chúng ta bắt đầu.”
Cô nhìn ông ta đặt tấm biển “Tập Lái” lên mặt bảng điều khiển, sau đó lái xe rời đi. Việc đó hình như hơi ngớ ngẩn thì phải, vì hai chữ ấy đã được viết lên khắp thân xe rồi.