Porter
Ngày 4 • 7:57 sáng
“Còn một tiếng nữa mới đến giờ vào thăm.” Porter ngồi trên ghế phụ trong chiếc BMW của Sarah Werner, nói.
Sau khi xuống sân bay, họ tới thẳng trại giam.
Anh không còn lựa chọn nào khác.
Điều đó anh biết.
“Bà ta sẽ bị còng tay chân.” Sarah trấn an. “Không thể chạy đi đâu được. Cứ để mắt canh chừng bà ta cẩn thận, khi nào anh biết hai cô bé đã an toàn thì lại trả bà ta về trại. Xét về lý thuyết, bà ta vẫn chịu sự quản chế. Hay là anh còng tay mình vào với bà ta. Chẳng phải cảnh sát thường làm thế sao? Khỉ thật, tôi cũng không biết nữa.”
Mười phút sau khi Bishop cắt đứt liên lạc, Sarah nhận được e-mail của trại giam dưới dạng thư trả lời tự động, trong đó viết rằng lá đơn liên quan đến phạm nhân số 2138 đã được tiếp nhận và đang trong quá trình xử lý, kèm theo khoảng hai mươi trang tài liệu mẫu đề cập đến các quy định và trách nhiệm xung quanh việc thả phạm nhân có giám sát.
Porter đã thử gọi vào số máy Bishop dùng để nhắn tin, nhưng chỉ nghe thấy tiếng ghi âm. “Số máy quý khách vừa gọi hiện không còn sử dụng hoặc đã ngắt kết nối. Vui lòng kiểm tra…” Anh từng nghe thông báo kiểu này rồi. Anh cúp máy.
“Anh còn bao nhiêu tiền mặt?” Sarah hỏi.
Porter thở dài và vỗ lên túi trong của chiếc áo khoác. “Hai ngàn ba trăm mười hai đô.”
Cô đỗ xe vào giữa bãi, đầu xe hướng về phía cổng tiếp đón. “Chín giờ họ mới mở cửa đón khách thường, nhưng luật sư thì cứ đến sau tám giờ là được.”
“Việc này tôi nên làm một mình thì hơn.” Porter nói. “Dù sao tôi cũng đã gặp rắc rối từ trước. Không lý gì lại để cô bị liên lụy theo.”
“Ôi dào, đến giờ tôi đã dính quá sâu vào chuyện này rồi.”
“Đây là một vụ cướp ngục. Cô sẽ bị camera ghi lại. Nhẹ nhất cũng bị tước giấy phép hành nghề.”
“Trần đời chưa thấy ai động viên đồng đội dở tệ như anh.”
“Đừng chỉ vì việc này mà vứt bỏ cả cuộc đời của mình.”
Sarah thở dài. “Bishop đã nói rất rõ. Hắn muốn cả hai chúng ta vào đó, vì vậy anh và tôi sẽ cùng vào. Chỉ có điều, trước hết tôi cần ngưng đổ mồ hôi cái đã.”
“Cô đổ mồ hôi ư? Nhưng trời lạnh mà.”
“Chắc là có liên quan đến hiện tượng run rẩy. Tôi cũng muốn điều đó chấm dứt.”
Cô đang run. Porter nhìn bàn tay cô rung bần bật trên vô lăng vì căng thẳng. “Tôi vào một mình. Kệ mẹ Bishop, hắn…”
Sarah tắt máy và bước xuống xe trước khi anh kịp nói hết câu. “Đi thôi, Thanh tra.”
“Chết tiệt.” Porter lầm bầm. Anh lấy ra con dao của Bishop và cái mề đay của Libby, thảy cả hai thứ vào hộc để găng, sau đó lóng ngóng tháo dây an toàn và chạy theo cô.
Giờ vẫn còn quá sớm nên trung tâm tiếp đón vắng hoe. Cũng như lần trước, quản giáo yêu cầu Porter trình bằng lái xe, cởi thắt lưng và dây giày. Anh đặt chúng vào một ngăn tủ để đồ cùng với ví và áo khoác, tiền mặt vẫn để lại trong túi áo. Quản giáo đóng cánh cửa nhỏ rồi đưa anh chìa khóa. Sau đó, anh ta lục soát người Porter và quét một lượt bằng máy dò kim loại cầm tay. Khi người quản giáo cho anh qua, anh bước tới hành lang kế bên. Lát sau, Sarah đến chỗ anh.
“Tiếp theo ta làm gì đây?” Porter hỏi.
Như thể trả lời cho câu hỏi ấy, cánh cửa kim loại bên cạnh họ kêu rè rè rồi mở ra. Một quản giáo khác bước ra, cửa đóng lại sau lưng anh ta. Weidner. Anh ta đang nói chuyện điện thoại. Anh ta giơ một ngón tay và gật đầu với họ. Nói chuyện xong, anh ta dẫn họ vào một phòng chờ nhỏ. “Vui lòng đợi ở đây.”
Cứ mỗi lần cánh cửa ở hành lang phát ra tiếng kêu là tim Porter lại nhói lên trong lồng ngực.
Sau năm lần chuông kêu, Weidner quay lại, theo sau là hai quản giáo khác. Jane Doe đi giữa hai quản giáo, chậm chạp lết từng bước, tay chân đều bị còng.
Weidner lấy ra một tập kẹp giấy và đưa cho Porter. “Vui lòng ký vào đây, đây, và đây.”
Porter cảm nhận được ánh mắt Doe đang nhìn xoáy vào anh, thiêu đốt một bên đầu anh trong lúc anh nguệch ngoạc ký tên mình.
“Đây là giấy phép phóng thích có giá trị trong ngày. Dẫn bà ta về đây muộn nhất là năm giờ chiều. Phạm nhân phải bị còng toàn thời gian. Bà ta có đeo thiết bị giám sát ở cổ chân và không được phép rời khỏi Giáo xứ Orleans. Để điều đó xảy ra là anh đã vi phạm lệnh của tòa.”
Lệnh của tòa sao? Bishop làm thế nào mà…
Weidner tiếp tục nói. “Theo nguyên tắc, một quản giáo sẽ được cử đi cùng các vị, nhưng vì anh là nhân viên cơ quan hành pháp, cộng với việc bà ta được thả ra dưới sự giám sát của anh trên danh nghĩa là một phần của cuộc điều tra đang tiến hành, do đó, anh sẽ là người chịu hoàn toàn trách nhiệm. Anh có muốn một hoặc một vài quản giáo khác đi cùng không?”
Porter lắc đầu.
Weidner đưa cho anh một tấm danh thiếp. Mặt sau có dán chiếc chìa khóa nhỏ. “Nếu vì lý do nào đó anh không thể dẫn bà ta về trước năm giờ chiều, hãy gọi vào số này và thông báo cho sĩ quan phụ trách trực ban.”
Porter nhét tấm danh thiếp vào túi.
Weidner cầm lấy tập kẹp giấy, lật sang trang thứ hai và đưa cho Sarah. “Vì cô là luật sư của bà ta, tôi cần cô ký vào đây để ủy quyền giám sát phạm nhân cho Thanh tra Porter.”
Sarah ký tên rồi trả lại anh ta.
Anh ta xem kĩ hai trang rồi gật đầu với hai quản giáo đứng đằng sau và ngước nhìn chiếc camera trong góc hành lang. Cửa kêu rè rè, hai quản giáo dẫn Jane Doe vào trong, cánh cửa thép đóng lại sau lưng họ.
Weidner quay sang Sarah và Porter. “Hai người đi lấy đồ đi, rồi lái xe tới cổng 12 ở bên hông trung tâm tiếp đón.”
Nói xong, anh ta rời đi, mất hút phía sau cánh cửa khóa kín.
Porter và Sarah ngây ra nhìn nhau giây lát. Toàn bộ cuộc trao đổi diễn ra trong vòng chưa đầy năm phút.
Quay lại khu gửi đồ, họ lấy đồ đạc của mình. Porter nhận thấy chiếc áo khoác nhẹ hơn hẳn khi không còn số tiền trong túi.
Lúc họ tấp xe vào cổng 12, Jane Doe đang đứng sau hàng rào mắt cáo, hai quản giáo kè kè bên cạnh. Một tiếng chuông rè rè khá to vang lên, thế rồi hàng rào mở ra hệt như mấy cánh cửa kim loại bên trong trại giam. Hai quản giáo tháp tùng mụ tới chỗ chiếc BMW của Sarah đang chờ sẵn, giúp mụ vào xe rồi đóng cửa lại.
Jane Doe mỉm cười từ ghế sau. “Chúng ta cần phải tới văn phòng của cô, cô Werner. Lẹ lên, lẹ lên.”