Porter
Ngày 3 • 7:33 sáng
Porter ngồi chờ trên băng ghế gỗ bên ngoài phòng làm việc của giám thị, nằm sâu tít dưới tầng hầm xây bằng bê tông của Trại giam Giáo xứ Orleans. Từ khách sạn, anh cuốc bộ tới đây và nhanh chóng rút ra kết luận khu này tốt nhất chỉ nên ngắm vào ban đêm.
Thành phố New Orleans tỏa ra một mùi khá kỳ quặc. Ngay cả ở những khu vực khá khẩm nhất, thứ mùi ấy vẫn la đà sát mặt đất, chỉ thoang thoảng bốc lên mũi người đi đường đủ để nhắc cho họ nhớ mình đang ở đâu. Còn khi tới gần trại giam, nó chẳng buồn giữ ý nữa. Khói bay lên gần như thấy được bằng mắt thường, những cặn dầu mỡ vương vãi khắp nơi, rỏ xuống từ những cột đèn, từ tấm lưới chắn rác đậy trên miệng cống thoát nước. Ngõ ngách hay bãi đất trống nào cũng thấy có người, không nhiều thì ít, không chỉ người dân địa phương mà cả khách du lịch, họ mặc sức nhậu nhẹt, chè chén, rồi cứ thế rời xa khu phố trung tâm lung linh ánh đèn, rộn rã tiếng nhạc và tràn đầy sức sống, để cho đôi chân đưa mình đến đây, chốn xa lạ phía sau tấm rèm xứ Oz.
Lúc Porter tới cổng chính, người bảo vệ đón tiếp anh bằng thái độ hờ hững, mệt mỏi. Không để anh kịp lên tiếng, ông ta đã càm ràm một tràng như cái máy, nào là được phép thăm phạm nhân lúc mấy giờ, các cổng vào dành cho khách được bố trí ở đâu. Porter đưa cho ông ta tấm danh thiếp ghi thông tin và chức vụ của anh ở Sở Cảnh sát Chicago, đồng thời nói với ông ta lý do anh tìm đến đây. Người bảo vệ không đòi xem phù hiệu của anh, và khi đi qua khu vực kiểm tra an ninh, anh bảo họ rằng anh cất súng trong két an toàn ở khách sạn. Anh làm vậy đúng là mạo hiểm, ai đó có thể gọi điện đến Sở Cảnh sát Chicago xác minh thông tin lắm chứ, nhưng anh không có nhiều lựa chọn. Họ còn lâu mới chịu cho anh vào gặp với tư cách dân thường.
Những bức tường ở hai bên lối đi trong Trại giam Giáo xứ Orleans được xây bằng gạch không nung, nước sơn nhờn nhợt một màu trắng đục. Họ dẫn anh đi qua một loạt hành lang ngoằn ngoèo, rối rắm, đến nỗi cuối cùng anh không thể nhận biết được phương hướng nữa. Không khí trong này có mùi hôi như thể lâu ngày không lưu thông, tiếng chân vang vọng bốn bề mang lại cảm giác họ đang dấn sâu xuống lòng đất. Người quản giáo tháp tùng anh nói rằng đây là lối tắt để đến văn phòng giám thị, phải đi qua dạ dày của con quái vật. Porter chưa bao giờ sợ không gian khép kín, nhưng nếu ở đây quá lâu, rất có thể anh sẽ mắc chứng bệnh ấy thật. Anh không hình dung nổi sẽ thế nào nếu phải làm việc tại đây, ngày ngày quanh quẩn ở trong này. Cứ mỗi khi có một cánh cửa thép xuất hiện, họ đều phải dừng lại chờ người khác bấm nút mở cho mới được vào. Anh cảm nhận được ánh mắt vô hồn của những camera giám sát đang hướng về phía mình. Cứ khoảng sáu mét lại thấy một cái.
Đến cuối dãy hành lang, họ đi qua một loạt cửa ra vào, mỗi cái chỉ cách nhau khoảng ba mét, chúng khiến Porter liên tưởng đến phòng đệm hoặc phòng khử khuẩn trong bộ phim khoa học viễn tưởng xưa cũ. Đi qua đó là đến khu văn phòng. Tuy cũng có kết cấu bằng thép và gạch không nung nhưng nơi này được bài trí sơ sài với tấm thảm trải sàn cũ sờn và mấy chậu dương xỉ bằng nhựa, hơi giống một ốc đảo văn minh giữa chốn hoang vu, cằn cỗi.
Người quản giáo trỏ vào băng ghế. “Giám thị đến rồi nhưng đang đi kiểm tra. Ông ấy sẽ sớm quay lại. Cứ ngồi đây chờ.”
Từ lúc đó đến nay đã gần ba mươi phút trôi qua.
Ít nhất sáu camera đặt rải rác ở các góc bao quát toàn bộ căn phòng, có loại quay theo các hướng và có loại cố định, tất cả đều đang giám sát những gì diễn ra xung quanh.
“Thanh tra Porter?”
Sam không hề nghe thấy tiếng ai đi vào, thế mà người đàn ông này đang đứng lù lù trước mặt, chỉ cách anh chừng một mét. “Vâng.”
“Tôi là Giám thị Vina. Cơn gió nào đã đưa anh đến chốn thiên đường nhỏ bé này thế?”
“Tôi cần gặp một phạm nhân ở đây.”
“Tuy tôi không còn làm ở bộ phận tiếp đón đã hơn chục năm, nhưng theo như lần cuối tôi kiểm tra, giờ thăm phạm nhân vẫn bắt đầu từ chín giờ, và làm theo mấy tấm biển chỉ dẫn xếp hàng bên ngoài cũng đâu khó khăn gì. Nói chung không có nhiều việc cần tôi phải can dự. Tôi thích cách đó hơn.”
Ông giám thị cao khoảng một mét bảy mươi hai, thấp hơn Porter dăm bảy centimet. Mái tóc ông ta trông như thể đã bạc từ cách đây khá lâu, được cắt cua. Đôi mắt ti hí gần nhau ngự trên sống mũi nhìn như đã từng dập gãy rồi nắn lại vô số lần. Trên cổ ông ta có vết sẹo mảnh màu hồng, vết sẹo kéo dài rồi mất hút bên dưới cổ áo sơ mi xanh dương. Ông ta có vóc người đậm, dáng điệu tự tin, ánh nhìn không chút dao động. Cặp mắt ấy vẫn dán chặt vào Porter, ánh mắt của một người tù.
“Chúng tôi có lý do để tin rằng phạm nhân đặc biệt này có thể có mối liên hệ nào đó với 4MK.”
“À, hóa ra anh là Thanh tra Porter ấy đấy.”
“Phải. Tôi chính là Thanh tra Porter ấy.”
“Lâu nay tôi cũng theo dõi vụ này qua ti vi. Thật điên rồ. Mối liên hệ kiểu gì?”
“Tôi không thể tùy tiện tiết lộ.”
“Nếu vậy, tôi cũng không thể tùy tiện để anh gặp một trong những phạm nhân ở đây.”
“Tôi có thể quay lại cùng với lệnh của tòa.” Porter nói.
Giám thị nhún vai. “Vâng, mời anh. Và khi nào quay lại cùng với tờ lệnh đó, anh cứ trình với bảo vệ ở cổng thăm viếng dành cho khách nhé.” Ông ta quay người, dợm bước tiến về phía phòng làm việc của mình. “Chúc anh có khoảng thời gian vui vẻ ở New Orleans, Thanh tra.”
“Bà ta có thể là mẹ đẻ của hắn.” Porter nói. “Tôi phải giữ kín chuyến viếng thăm này. Nếu báo chí đánh hơi được, họ có thể phá hoại đầu mối duy nhất chúng tôi có. Tôi cần ông giúp, thưa Giám thị.”
Giám thị khựng lại trước cửa phòng và lắc đầu. “Tôi đã hy vọng được tận hưởng mấy ngày cuối tuần trong yên bình. Phải giúp anh thế thì yên bình nỗi gì.”
“Ông có thể cứu được rất nhiều sinh mạng, Giám thị ạ. Tôi chỉ muốn nói chuyện với bà ta thôi.”
Giám thị quay lại nhìn anh. “Bà ta tên là gì?”
Porter lặng thinh giây lát. Anh đã câu kéo được ông ta rồi, không thể để vuột mất. “Tôi không rõ. Và tôi cũng không biết bà ta bị buộc tội gì luôn.”
Giám thị nhếch miệng cười. “Thưa Thanh tra, trại này hiện đang giam giữ khoảng hai ngàn phạm nhân, nhưng con số đó đã từng lên tới sáu ngàn năm trăm, hồi trước khi xảy ra cơn bão Katrina. Một vài trong số đó đang chờ ngày ra tòa vì trọng tội, số khác có tội ở mức độ nhẹ hơn như vi phạm luật giao thông, điều khiển xe trong lúc say, hoặc vài tội vặt vãnh khác. Đám còn lại bị tống vào đây dài ngày theo yêu cầu của Cục Cải huấn Louisiana hoặc chính quyền liên bang. Anh định lần ra bà ta kiểu gì trong khi tên tuổi còn không biết?”
Porter lấy từ trong túi ra bức ảnh và đưa cho giám thị. “Đây là tất cả những gì tôi có.”
Giám thị cầm lấy bức ảnh, sau đó rút cặp kính trong túi áo. Ông ta lật lại, đọc dòng chữ ở mặt sau, rồi lật mặt trước để xem hình ảnh đầy đốm nhiễu. “Đây là cổng phía tây.” Ông ta nói, chăm chú quan sát bức ảnh.
Porter chỉ vào người quản giáo đi trước mẹ của Bishop. “Người này là…”
“Vincent Weidner.” Giám thị đáp. “Tôi nhận ra anh ta.”
“Biết đâu anh ta nhớ được người phụ nữ này?”
Giám thị thở dài đánh thượt. “Đi nào.” Ông ta nói, hất hàm về phía phòng làm việc của mình. “Để xem tôi có thể giúp gì được cho anh.”