Porter
Ngày 3 • 10:16 tối
Sam tháo pin khỏi chiếc điện thoại rồi ném cả hai thứ xuống giữa hồ. Vùng nước nuốt chửng lấy chúng, những gợn sóng nhấp nhô lan ra từ trung tâm rồi dần dần tan biến vào hư không, lại một bí mật nữa vùi chôn dưới mặt nước đen thẳm.
“Sao phải vứt điện thoại đi? Anh nói cho anh ta biết nơi ta đang ở rồi còn gì.” Sarah đứng bên cạnh anh hỏi.
Porter lại quỳ xuống cách mép nước một quãng, tay anh dính đầy đất. Vừa rồi anh đã dùng tay bới đất.
Con đường mòn dẫn họ vào sâu chừng bốn trăm mét trong khu rừng và kết thúc tại một trảng đất trống nhỏ, đúng như trong nhật ký mô tả. Trảng đất nhỏ ấy nhìn ra một cái hồ.
Bishop nói nước hồ đóng băng trong suốt mùa đông.
Hắn nói dối.
Dù nhiệt độ tại Nam Carolina có thể hạ xuống dưới ngưỡng đóng băng nhưng mùa đông ở đây vẫn dễ chịu hơn nhiều so với vùng phía bắc, chẳng giống chút nào với Chicago. Ngay cả khi nhiệt độ ở mức âm, thời tiết dường như cũng không lạnh lâu tới nỗi khiến mặt đất đóng băng, nói gì đến vùng nước có diện tích lớn như cái hồ. Hồ này tuy không thể gọi là lớn nhưng cũng đủ để bình an đi qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất của mùa đông, điều đó thì anh chắc chắn. Bishop viết như vậy có lẽ chỉ để che giấu nơi này mà thôi. Porter không nghĩ ra được lý do nào khác. Đó là một cách đánh lạc hướng người đọc.
Anh đang quỳ gối xuống đất. Sarah cầm hai cái đèn pin trên tay. Hai luồng sáng dồn cả vào gốc cây sồi lớn, sừng sững tỏa bóng trên trảng đất, thuộc giống sồi nguyệt quế. Dưới gốc cây có một cái hố nhỏ. Porter không cần phải mất công đào sâu. Một phần của vật đó đã nhô lên khỏi mặt đất từ trước. Nó ngay lập tức lọt vào mắt Sarah.
Một chiếc hộp đựng đồ ăn trưa làm bằng kim loại sơn trắng, đầy vết gỉ sét.
Porter không hề nghĩ rằng anh sẽ tìm thấy bộ xương của một con mèo chết.
Và anh cũng không ngờ lại có cả vật này nữa.
Chiếc hộp giờ đang mở toang. Bên trong có một cái phong bì, lớp giấy lâu ngày đã ố vàng, được buộc vào một cuốn sổ bằng sợi dây màu đen. Trên phong bì chỉ đề một chữ.
Mẹ
“Sam này, sao anh lại vứt điện thoại đi?” Sarah gặng hỏi lần nữa.
Porter cầm lấy cái gói buộc dây trong hộp và đưa cho cô. “Tôi không lo Poole biết nơi chúng ta đang ở, mà lo anh ta phát hiện ra nơi chúng ta sắp đến.” Anh đáp.
“Thế còn Bishop? Hắn đưa anh cái điện thoại đó là có lý do mà.”
“Cần phải cho hắn một cú sốc bất ngờ, phá vỡ kế hoạch của hắn. Chúng ta không phải con rối để hắn giật dây. Nếu không liên lạc được với chúng ta bằng cái điện thoại đó, hắn sẽ phải tìm cách khác. Biết đâu như thế có thể dụ rắn ra khỏi hang.” Porter nói.
Anh rút từ trong túi ra cuốn nhật ký của Bishop và đặt vào cái hộp đựng đồ ăn trưa, sau đó đóng nắp lại, rắc ít đất lên, gần như che lấp hình mèo Hello Kitty dập nổi trên lớp vỏ kim loại han gỉ.
Con mèo của Bishop.
“Đi nào.” Anh nói. “Ta rời khỏi đây thôi.