Clair
Ngày 3 • 9:14 tối
Lẽ ra họ nên quay lại Sở, về phòng tác chiến, cố gắng ngả lưng một lúc trên chiếc xô pha cũ rích có lẽ đã bắt đầu cuộc đời tại cơ quan hành pháp Chicago từ hồi Al Capone và Diamond Joe Esposito* vẫn còn thó kẹo ở cửa hàng sau lưng mẹ. Chiếc xô pha với lớp da nâu bạc phếch đã khô nứt, đầy nếp nhăn, đệm nhồi bên dưới cứng ngắc chẳng khác gì sàn nhà.
*Chú Thích:
Alphonse Gabriel “Al” Capone (1899 - 1947) là trùm găng tơ gốc Ý, từng làm mưa làm gió ở Chicago vào thập niên 1920 -1930. Joseph “Diamond Joe” Esposito (1872 -1928) là chính trị gia gốc Ý và cũng là một găng tơ khét tiếng trong thời kỳ Cấm đoán tại Chicago.
Clair cần chiếc xô pha ấy.
Clair cần ngủ một giấc.
“Tôi chắc chắn vẫn còn giữ mà.” Nash làu bàu bên cạnh cô, lật từng cái trong chùm chìa khóa đang cầm. “Chỉ đâu đó trong này thôi.”
Anh chọn một chiếc chìa khóa vàng và tra vào ổ khóa căn hộ của Porter. Không xoay được.
Nhầm rồi.
Nash lại rút ra, tiếng kim loại cọ vào nhau kin kít.
“Anh làm gì mà có nhiều chìa khóa thế?”
Anh chàng hộ pháp nhún vai. “Tôi chuyển nhà, chìa cũ vẫn giữ, chìa mới thêm vào. Cứ thế, lâu dần thì tích tiểu thành đại thôi.”
“Khi chuyển nhà, phần lớn người ta thường vứt chìa cũ đi hoặc trả lại. Anh không được phép giữ làm của riêng như vậy.”
“Giờ cô lại còn lấn sân sang cả lĩnh vực cảnh sát chìa khóa nữa cơ à? Lấy đâu ra lắm thời gian thế?”
Nash thử một chìa khác bằng bạc, có đầu hình bát giác. Cũng không ăn thua.
“Ý tôi muốn nói anh chỉ nên có khoảng ba cái là cùng. Khóa xe, khóa nhà, và khóa phòng tác chiến ở Sở, thế thôi. Cần gì nhiều.”
Anh thử một chiếc chìa khóa vàng nữa, cái này có đầu tròn. Nó tra vào ổ ngon ơ. Chiếc chìa đó mở được khóa cóc.
Nash đẩy mở cửa. “Tôi mà không giữ lại chìa khóa cũ thì đã chẳng làm được những việc kiểu này.”
“Sam? Anh có nhà không?” Clair lớn tiếng gọi, dù không rõ vì sao mình lại làm thế. Họ gõ cửa ba lần mà không thấy ai ra mở.
Căn hộ tối om.
Nash thò tay vào trong, bật đèn phòng khách.
Họ trông thấy cái ghế đổ chỏng gọng.
“Quỷ thần ơi.” Nash cảm thán.
Clair rút súng ra và bắt đầu đi kiểm tra từng phòng, đi đến đâu cô bật đèn đến đấy.
Nash vẫn đứng trong phòng khách. Anh chậm rãi đi vòng quanh, tiến về phía cái ghế. “Clair, anh ấy không có nhà đâu. Đây không phải vụ đột nhập.”
Clair trở ra từ phòng ngủ, ánh đèn sáng choang hắt ra từ phòng tắm sau lưng cô. Cô nhét súng vào bao. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc điện thoại di động trên bàn uống nước. Cô cúi xuống nhặt chiếc iPhone, ấn ngón cái lên nút Home. Không có gì xảy ra. “Điện thoại của Sam đấy, máy đã tắt nguồn.”
Nhưng Nash không để ý đến lời cô. Anh đang cúi xuống bên chiếc ghế La-Z-Boy, rà tay lên chỗ vải bung ra ở đáy ghế, đó là những dải băng nhám xé.
“Anh làm gì thế?” Clair khuỵu chân xuống cạnh anh.
Nash ngả ra sau, dựa lưng vào xô pha. “Có chuyện này tôi phải nói với cô, và kiểu gì cô cũng cáu cho mà xem.”
“Chuyện gì?”
“Cuốn nhật ký.”
“Nó làm sao?”
Nash hít một hơi dài rồi chầm chậm thở ra. “Sam chưa bao giờ nộp nó vào kho vật chứng. Anh ấy đã giữ lại.” Nash giơ tay ngăn cô trước khi cô kịp lên tiếng. “Anh ấy cũng định nộp. Và anh ấy sẽ nộp, chỉ là chưa thôi. Anh ấy muốn đợi cho đến khi bắt được Bishop. Anh ấy cảm thấy nếu nộp cuốn sổ vào kho vật chứng thì báo chí sẽ đọc được, sẽ thổi phồng những gì viết trong đó, thần thánh hóa Bishop lên. Anh ấy tin rằng đó chính là mục đích Bishop nhắm tới khi để lại cuốn sổ, và anh ấy nghĩ nếu không nộp nó, nếu không giao nó ra, thì những toan tính của Bishop sẽ thất bại, biết đâu hắn sẽ sơ sẩy. Porter nói Bishop là kẻ nóng nảy. Anh ấy nghĩ nếu chọc tức Bishop, hắn có thể sẽ phạm sai lầm, một sai lầm có thể mang lại cho chúng ta cơ hội bắt được hắn.”
“Vậy là anh biết chuyện này? Và anh đồng lõa với anh ấy?”
Nash chậm rãi gật đầu. “Lúc đầu tôi bảo sẽ cho anh ấy thời hạn là một tuần. Thế rồi một tuần trở thành một tháng, rồi bốn tháng. Lâu dần, chuyện đó càng ngày càng không còn quan trọng nữa.”
“Tôi có nhắc đến cuốn nhật ký trong báo cáo cá nhân. Hồ sơ có ghi.” Clair nói.
“Tôi cũng thế. Tôi không giấu giếm gì cả. Điều đó Sam biết. Anh ấy nói không sao. Nếu có ai hỏi thì anh ấy sẽ bảo là đã nộp vào kho lâu rồi, mất mát gì thì cứ đi mà bắt đền phòng quản lý vật chứng hoặc hệ thống lưu trữ, vì bọn họ làm mất vật chứng suốt. Cô còn lạ gì Sam nữa, anh ấy sẽ nghĩ ra cách.”
Clair hất hàm về phía cái ghế. “Anh ấy giấu ở đó à?”
“Ừ.”
Clair luồn tay vào trong ghế, rờ rẫm xung quanh. “Chỗ giấu tốt đấy.”
Cô rút tay ra rồi dựa lưng vào xô pha cạnh Nash với một tiếng thở dài cam chịu. “Thế bây giờ anh ấy đang ở đâu?”
Ánh mắt Nash dừng lại nơi chiếc điện thoại của Sam mà Clair vẫn đang cầm trong tay. “Tôi đoán nhé? Anh ấy phát hiện ra chi tiết nào đó trong cuốn nhật ký nên đã lần theo manh mối rồi.”
“Sao lại bỏ điện thoại ở nhà? Sao không nói với chúng ta?”
“Sam giữ kín như thế là để bảo vệ chúng ta.”
“Anh ấy đang bị đình chỉ công tác. Cấp trên yêu cầu anh ấy không can thiệp vào vụ này nữa. Dù cho anh ấy có lôi cổ được Bishop về Sở thì họ cũng vẫn tước phù hiệu của anh ấy thôi. Anh ấy thế là hết rồi.”
“Tôi nghĩ anh ấy chẳng cần, chẳng quan tâm nữa, kể từ hồi Heather mất. Cái chết của vợ đã khiến anh ấy thay đổi. Rồi để xổng Bishop trong tòa nhà đó - tất cả đều khiến anh ấy thay đổi. Tôi nghĩ anh ấy coi việc bắt Bishop là nhiệm vụ còn đang dở. Tôi nghĩ anh ấy dám làm tất cả để bắt hắn, sau đó anh ấy mới buông bỏ. Anh ấy muốn ra đi theo cách của riêng mình. Anh ấy cảm thấy Bishop vẫn đang nhởn nhơ như thế là do mình, do sai lầm của mình, và anh ấy muốn tự tay bắt được hắn, khép lại toàn bộ chuyện này.”
“Việc đó rất nguy hiểm.”
“Anh ấy chẳng quan tâm.”
“Anh ấy không nên làm một mình.”
“Nhưng anh ấy muốn thế.” Nash nói.
Clair co chân, thu lu ngồi bó gối. “Cậu bé trong chiếc xe tải ấy, Nash, chuyện đó thật quá kinh khủng. Nếu thực sự là do Bishop làm, vậy thì hắn càng ngày càng tàn ác.”
“Lâu nay hắn vẫn luôn cố nói với chúng ta điều gì đó. Ta cần tìm hiểu. Tìm xem hắn muốn nhắn gửi điều gì. Nó sẽ dẫn ta đến với Larissa, đến với hắn.” Giọng anh vang lên khẽ khàng, đều đều. “Clair à, chúng ta cần phải chia sẻ với FBI những thông tin ta đang có, cả cuốn nhật ký kia. Không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, không phải một chuyện như thế này.”
“Tôi biết.” Cơn buồn ngáp chợt ùa đến, Clair cố ghìm lại, đưa tay lên che miệng. Cứ ngồi lì một chỗ thế này không tốt chút nào. Nếu không hoạt động, cô sẽ ngủ gục ở đây mất. “Ngay khi về Sở, ta sẽ nói.”
Bên cạnh cô, Nash cũng ngáp dài.
“Chúng ta nghỉ năm phút rồi về nhé.”
Nhưng mới đó mà Nash đã thiếp đi trong tiếng ngáy nhè nhẹ.