Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 • 8:06 tối

Porter và Sarah Werner đặt chân xuống Greenville, Nam Carolina, lúc 7 giờ 25 phút. Vầng dương khuất bóng nơi chân trời khi máy bay bay được khoảng nửa chặng đường. Lúc ấy, Sarah kéo màn che xuống. Porter không hề biết cô đã nhìn ra cửa sổ bấy lâu. Mắt cô dường như bị hút vào cuốn nhật ký của Bishop mà cô đang cầm. Anh quan sát ngón tay cô lướt từ trên xuống theo từng trang giấy, chăm chú đọc từng chữ.

Lúc ở sân bay, cô đứng ra thanh toán tiền vé máy bay. Đến thời điểm đó cô đã hiểu rằng Porter đang cố gắng giữ bí mật hành tung của mình, hạn chế tối đa việc sử dụng thẻ tín dụng. Anh đề nghị trả tiền mặt cho cô, nhưng cô từ chối và bảo sẽ liệt kê chi phí chuyến đi vào mục chi phí kinh doanh, số tiền được miễn trừ khi Chú Sam* giữ lại một phần thu nhập cá nhân của cô thừa sức trả cho khoản này.

*Chú Thích:

“Chú Sam” là biệt danh của nước Mỹ và đôi khi là chính phủ Mỹ.

Cô đọc xong cuốn nhật ký không lâu trước khi máy bay hạ cánh.

Đến Greenville, chiếc ô tô thuê, một chiếc Hyundai Sonata màu đỏ đầy đủ tiện nghi, cũng đứng tên cô.

Sarah nhập địa chỉ ghi trong nhật ký của Bishop vào ứng dụng GPS trên điện thoại, sau đó cô lặng lẽ lái xe đi, Porter ngồi bên ghế phụ.

Khi chiếc xe ra khỏi sân bay và rẽ vào đường cao tốc, Sarah mới mở lời. “Có lẽ chúng ta nên nghỉ lại khách sạn nào đó rồi sáng mai hẵng đi. Chứ tối mịt thế này có nhìn thấy gì đâu.”

Đúng là tối thật.

Trong thành phố, ánh sáng lan tỏa đến mọi ngóc ngách. Đèn đường, đèn giao thông, văn phòng, cửa hàng kinh doanh, đâu đâu cũng sáng trưng. Nhưng ra đến ngoại ô thì chẳng có gì. Bầu trời tối đen như mực, lác đác những vì sao xa. Trong lúc chiếc xe lao đi bên đường cao tốc, Porter chỉ nhìn thấy phía trước chừng mười mét, còn xa hơn nữa, ánh đèn pha bị màn đêm xóa nhòa. Hai người mới rời khỏi sân bay vài phút thôi mà thế giới văn minh dường như đã ở rất xa, thay vào đó là những cánh đồng mênh mông và khoảng không bao la vô tận.

Porter liếc về phía GPS. “Theo như món đồ công-nghệ-hack-não của cô thì chúng ta chỉ cách nơi đó ba mươi phút lái xe thôi. Tôi nghĩ ta cứ nên đến một chuyến, ngó qua xem thấy được gì tối nay thì thấy, rồi có thể sáng mai quay lại sau.”

“Anh không bao giờ ngủ à?”

“Hồi ở trường cảnh sát tôi ngủ đủ rồi.”

“Tôi thấy khó tin lắm. Chứ không, anh học ở đâu được mấy từ kiểu công-nghệ-hack-não ấy?”

Heather.

Anh học được từ Heather. Nó là một trong những cụm từ ngộ nghĩnh mà cô hay dùng.

Ngón tay cái của anh đưa lại gần chiếc nhẫn cưới.

Sarah bắt quả tang anh đang nhìn cái nhẫn. “Kể về cô ấy cho tôi nghe được không?”

Porter cảm thấy mặt mình nóng bừng. “Chuyện về vợ tôi, cô nghe làm gì.”

“Kể đi.” Cô nói. “Tôi thực sự muốn nghe mà.”

Kể từ hồi Heather mất đến giờ, anh không hay nhắc đến cô. Anh đã cố thử tâm sự với Nash và Clair hôm hai người chuốc cho anh say bí tỉ, không lâu sau khi tìm thấy Emory và anh quay lại với công việc. Ba người coi nhau như bạn bè, dù đúng ra mà nói thì anh là cấp trên của họ, hơn nữa xưa nay anh vốn không quen thể hiện tình cảm. Anh trải qua vô vàn khoảnh khắc riêng tư sau khi Heather mất. Anh vẫn vô thức nói chuyện với cô vài lần mỗi ngày. Hôm nào cũng vậy, trong lúc thay đồ, anh cứ nấn ná rất lâu trước tủ quần áo, khẽ mân mê những bộ đồ của cô. Cô ra đi để lại trong anh một khoảng trống quá lớn. Từng giây từng phút trôi qua, anh đều nhớ cô da diết.

“Tên cô ấy là Heather. Khoảng sáu tháng trước, cô ấy bị sát hại trong một vụ cướp bất thành ở cửa hàng tiện ích nằm cách khu căn hộ nhà chúng tôi vài khối nhà. Họ đã bắt được hung thủ, một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch. Harnell Campbell.” Porter lặng đi một giây, ánh mắt anh hờ hững hướng ra ngoài cửa sổ. “Rồi không hiểu sao nó trốn được. Nó mà cứ ở yên trong nhà giam thì đã chẳng nên chuyện, vì Anson Bishop lần ra tung tích của nó. Bishop đã giết nó, chúng tôi nghĩ thế. Chúng tôi không tìm thấy xác nó. Bishop để lại một cái tai của thằng nhóc trên giường nhà tôi, như thể một món quà. Có lẽ, theo một khía cạnh nào đó thì đúng là thế thật. Tôi cũng muốn chính tay mình giết quách nó đi. Tôi không thể chịu đựng nổi ý nghĩ nó ngồi bóc lịch vài năm rồi lại được tự do, trong khi Heather của tôi vĩnh viễn ra đi. Tôi về nhà và trông thấy vật đó: cái tai của kẻ giết vợ tôi, được đặt trong một chiếc hộp màu trắng be bé, vuông vức, kèm theo một lá thư ngắn.”

“Trong đó viết gì?”

“Viết là:

Sam,

Một chút nho nhỏ từ tôi gửi tới cho anh…

Tôi rất tiếc anh không được nghe tiếng nó gào thét.

Đền đáp lại cho tôi một chút nhé, được chứ?

Một chút gọi là có đi có lại giữa bạn bè.

Giúp tôi tìm mẹ của mình.

Tôi nghĩ đã đến lúc bà ấy và tôi nói chuyện với nhau.

B.”

“Chà.”

“Thế đấy.”

“Vậy ra đó là lý do anh ở đây? Đó là lý do anh lặn lội đến tận New Orleans? Để giúp hắn tìm mẹ ư?”

Porter lắc đầu. “Tôi ở đây là để bắt hắn, chấm hết. Bà ta chỉ là một đầu mối, không hơn không kém. Việc hắn giết Campbell là một thỏa thuận đơn phương. Tôi chẳng nợ hắn bất cứ điều gì ngoài một cái xà lim tiện nghi.”

“Nhưng có thể hắn cũng đã đến New Orleans. Có thể hắn đã âm thầm quan sát mọi việc bấy lâu nay.” Sarah phân tích. “Hắn không vào trại giam vì làm thế sẽ rất dễ bị tóm, nhưng biết đâu hắn vẫn theo dõi từng đường đi nước bước của anh.”

“Có thể.”

“Vậy là hắn có thể đang ở đây, bám theo chúng ta.”

Porter chưa nghĩ đến khả năng ấy. Anh cho rằng Bishop chỉ theo dõi anh lúc ở New Orleans thôi, nhưng còn ở đây? “Chuyện đó thì tôi không chắc. Hắn không thể biết được chúng ta đã trao đổi những gì với mẹ hắn. Không một ai khác ngoài cô và tôi trông thấy những gì bà ta viết trong nhật ký, trông thấy dòng địa chỉ đó.”

“Trong phòng thẩm vấn có lắp camera. Nhỡ đâu một cái vô tình lại quay trúng. Ai đó trong trại giam đã lén bỏ chiếc điện thoại và con dao vào tủ đồ của anh. Hắn có thể đã đi theo chúng ta ra sân bay. Trời ạ, thậm chí có khi hắn còn lên máy bay cùng nữa ấy chứ. Một tên tội phạm khét tiếng như hắn mà trốn được sự truy bắt lâu đến thế thì nhất định phải giỏi ngụy trang, ẩn mình trong đám đông. Chắc ngày nào tôi cũng trông thấy mặt hắn trên bản tin kể từ hồi anh lật tẩy thân phận thật của hắn. Để không bị bắt, trong khi cảnh sát săn lùng gắt gao như thế…” Cô bỏ lửng câu nói, đưa tay lên vuốt lọn tóc xòa xuống mắt, rồi ngước lên nhìn vào gương chiếu hậu. “Nhưng hắn không ở đây đâu. Từ nãy đến giờ tôi chẳng trông thấy cái xe nào cả. Tất nhiên hắn có thể âm thầm bám theo chúng ta mà không bật đèn pha. Tôi mà là hắn thì tôi cũng làm vậy.”

“Tôi không nghĩ hắn bám theo chúng ta. Cô nói có lý, hắn rất giỏi ẩn mình. Tôi cũng cho rằng hắn đủ khôn ngoan để biết cần phải lui về ở ẩn. Nếu buộc phải dự đoán, thì tôi đoán hắn đang trốn chui trốn nhủi ở đâu đó, chờ cho tình hình lắng xuống đôi chút. Sự quan tâm của dư luận thường chẳng kéo dài. Tôi cũng không ngờ báo chí lại theo đuổi vụ này lâu đến thế. Ngay khi xảy ra vụ khác nổi đình nổi đám là hắn bị xếp xó ngay. Nếu hắn định hành động thì hắn sẽ chờ đến lúc đó.”

“Tôi biết rồi nhé.” Sarah nói.

“Biết gì?”

“Anh chuyển chủ đề chứ sao. Vừa rồi tôi bảo anh kể về vợ anh, thế mà nói một hồi anh lái ngay sang chuyện của Bishop. Tôi không chịu đâu. Tôi muốn có câu trả lời. Tôi là tôi rất khoái nghe chuyện tình yêu mùi mẫn, thắm thiết. Kể tôi nghe anh và Heather quen nhau thế nào đi. Anh mà cố tìm cách đánh trống lảng rồi đá sang vụ Bishop lần nữa, tôi sẽ tấp xe vào và dùng cần nạy lốp nện cho anh một trận. Tôi thấy ngoài này đầy chỗ có thể giấu xác.”

“Cô đúng là cô gái đáng sợ.”

“Phụ nữ chứ. Người phụ nữ đáng sợ, nhưng rất tự hào về điều đó. Giờ thì kể về Heather cho tôi nghe đi.”

Porter thở dài. “Trên đời thiếu gì chỗ để người ta quen nhau, thế mà chúng tôi lại gặp nhau ở bệnh viện.”

“Bệnh viện á? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Hồi đó tôi là anh cớm mới vào nghề, nơi tôi làm thực ra cách đây cũng không xa, ngay gần Charleston. Tôi bị trúng đạn ở phía sau đầu. Heather là một trong những y tá điều trị chấn thương may sao lại trực ở phòng cấp cứu khi họ đưa tôi vào viện.”

Mắt Sarah trợn tròn. “Anh bị bắn vào đầu sao?”

Porter đưa tay ra phía sau và sờ thấy vết sẹo, một mảng da nhỏ lồi lên ở khoảng giữa đầu, hơi lệch về bên trái. “Đó là một khẩu súng ngắn cỡ nhỏ, dùng đạn 0,22. Lúc ấy tôi và cộng sự đang truy đuổi một tên buôn ma túy hạng xoàng, chủ yếu bán heroin phế phẩm và tí crack*. Giới giang hồ gọi hắn là Weasel. Chúng tôi lùa được hắn vào trong con ngõ nhỏ. Tôi áp sát hắn từ phía sau, cộng sự của tôi thì đi vòng qua khu nhà để tiếp cận theo hướng ngược lại. Hắn trông thấy anh ấy trước, sau đó quay ngoắt lại và hoảng sợ khi thấy tôi đứng đằng sau. Hắn đang phê thuốc thì phải, trông rất căng thẳng. Hắn có súng và vô tình bóp cò. Hắn không chủ ý bắn tôi, họng súng thậm chí còn chẳng chĩa vào tôi, hành động đó chỉ như một phản xạ tự động. Viên đạn bắn trúng cái thùng rác sau lưng tôi rồi nảy ngược lại, găm vào sau đầu tôi.”

*Chú Thích:

Crack là một loại cocain ở dạng tinh thể, được sử dụng bằng cách hút thay vì hít.

“Trời đất! Sao anh vẫn sống được nhỉ?”

Porter nhún vai. “Chắc là do đầu tôi cứng. Viên đạn bị kẹt lại, mắc ở trong xương. Tuy không xuyên vào não nhưng cũng mấp mé.”

“Chà, đúng là may mắn.”

“Ừ, có lẽ thế. Họ cho rằng chính vì viên đạn nảy ra nên tôi mới không chết. Chứ nếu là phát bắn trực diện thì tôi xong đời từ lâu rồi. Nhưng tổn thương thì vẫn có. Áp lực sọ tăng lên gần như ngay lập tức.” Anh ngừng lại một giây để hồi tưởng. “Mà ngộ lắm nhé, tôi thậm chí vẫn nhớ cảm giác khi bị bắn. Cứ như thể ai đó vừa táp cho tôi một cú rất mạnh vào phía sau đầu. Nó không làm tôi ngã gục giống trong phim đâu. Tôi cứ đứng đơ ra như thằng ngốc. Còn nghĩ mình có thể quay lại xe rồi tự lái đến bệnh viện nữa chứ. Tôi sờ lên đầu và thấy tay dính máu, đi được hai bước thì ngất xỉu. Mãi đến gần một tuần sau tôi mới tỉnh.”

Sarah giảm tốc độ khi thấy một con thú nhỏ băng qua đường rồi mất hút trong bụi rậm ở bên kia. “Họ có lấy được viên đạn ra không, hay nó vẫn còn trong đầu anh?”

“Có, họ lấy ra rồi. Sau đó họ đưa tôi vào trạng thái hôn mê cho tới khi áp lực cuối cùng cũng giảm xuống.” Ngón tay anh lại sờ lên vết sẹo. “Viên đạn xuyên vào đầu tôi theo một góc độ kỳ quái, đi từ dưới lên và lệch sang trái. Áp lực hầu hết tập trung ở khu vực phía trên hồi hải mã.”

Sarah giơ tay lên. “Khoan đã, cái này tôi biết. Nó là vùng não phụ trách cảm xúc và trí nhớ.”

“Mười điểm, về chỗ.” Porter cười toe. “Ngoài ra, vùng não đó còn điều khiển hệ thần kinh thực vật và khả năng định hướng không gian. Các bác sĩ biết hệ thần kinh của tôi vẫn vẹn nguyên ngay cả khi tôi đang còn hôn mê, nhưng phải chờ cho tôi tỉnh lại thì họ mới có thể xác định được liệu còn bộ phận nào bị ảnh hưởng nữa hay không. Khi tôi mở mắt, Heather đang đứng bên cạnh với nụ cười tuyệt đẹp trên môi, và thế là tôi biết mình đã yêu.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.