Poole
Ngày 5 - 5:28 sáng
Chào Sam,
Tôi hình dung anh đang bối rối.
Tôi hình dung anh có những câu hỏi.
Tôi biết mình đã từng như thế. Tôi cũng có những câu hỏi. Tôi biết.
Những câu hỏi là nền tảng của kiến thức, học hỏi, khám phá và tái khám phá. Một trí tuệ ham học hỏi là một trí tuệ có kiến thức vô biên. Một trí tuệ ham học hỏi là căn nhà kho rộng rãi mênh mông, một cung điện hồi ức bạt ngàn những phòng, những tầng gác và những thứ xinh đẹp sáng bóng. Nhưng đôi khi, tâm trí ấy bị hủy hoại, bức tường ấy nứt vỡ, tòa cung điện hồi ức ấy cần phải được xây mới, các căn phòng bị hư hỏng đến không thể khắc phục được nữa. Tôi e rằng tâm trí của anh rơi vào tình trạng thứ hai này. Những bức ảnh xung quanh anh, những cuốn nhật ký bên cạnh anh chính là những chìa khóa sẽ hỗ trợ anh khi đào bới trong đống gạch vụn, khi muốn tái tạo lại tâm trí mình.
Tôi ở đây là vì anh, Sam.
Tôi sẽ có mặt bên anh như luôn luôn thế.
Tôi đã tha thứ cho anh, Sam. Có lẽ những người khác cũng sẽ làm thế. Anh không còn là con người trước đây nữa. Anh còn tốt hơn thế nhiều.
- Anson
“Tôi đang xem cái quái gì thế này?” Đặc vụ Frank Poole càu nhàu, quẳng tờ giấy in sang một bên. Anh nhắm mắt lại, day mạnh hai gờ bàn tay lên thái dương. Anh đang phải chịu cơn nhức đầu kinh khủng, đã cố gắng ngủ trên chuyến bay khứ hồi từ New Orleans nhưng vô ích. Chiếc điện thoại di động của anh rung chuông điên cuồng. Đó là văn phòng chi nhánh New Orleans của FBI, vẫn đang mò mẫm ở văn phòng luật của Sarah Werner và căn hộ phía trên - mới chín giờ trước Poole đã phát hiện ra xác vị luật sư đang ngó anh trừng trừng từ trên sô pha, ngắm nhìn anh bằng đôi mắt mờ đục, phần bữa tối còn lại đã thối rữa đặt trên lòng, một lỗ đạn nhỏ, đen ngòm nằm ngay giữa trán. Bác sĩ pháp y xác nhận cô ta đã chết được vài tuần, lâu hơn nhiều so với dự đoán ban đầu của Poole. Xác minh nhân thân nạn nhân tên là Sarah Werner, điều này có nghĩa là người phụ nữ được nhìn thấy đi cùng Thanh tra Sam Porter vài ngày trước, người tự xưng mình là Sarah Werner, không phải là cô ta. Bà ta là kẻ lừa đảo, một kẻ tay trong. Cùng nhau, họ đã giải thoát một tù nhân nữ khỏi nhà tù địa phương, sau đó băng ngang đất nước đưa người đó đến Chicago.
Giữa những cuộc gọi với văn phòng chi nhánh New Orleans, đường dây điện thoại di động của Porter còn nóng rực bởi đối tác của anh ta. Họ phát hiện ra Porter tại Guyon, một khách sạn bỏ hoang ở Chicago. Tù nhân nữ anh ta giúp trốn thoát ở trong hành lang, đã bị bắn chết. Porter thì ngồi gần như chết sững trong căn phòng trên tầng bốn, vây quanh anh ta là những bức ảnh chụp anh ta cùng tên sát nhân hàng loạt khét tiếng Anson Bishop, 4MK, bên cạnh là một chồng sách bài tập và một chiếc laptop có dòng tin nhắn trên hiện lên màn hình.
Theo những gì anh được biết, Sở Cảnh sát Chicago đã liên kết chiếc laptop với một loạt những vụ giết người ghê rợn suốt mấy ngày qua - vài thiếu nữ trẻ tuổi liên tục bị dìm nước rồi cứu tỉnh lại cho đến khi cơ thể họ kiệt quệ, những người trưởng thành bị ám sát theo rất nhiều cách, tất cả đều có liên quan đến việc chăm sóc y tế một người đàn ông tên là Paul Upchurch, đang được điều trị ở Bệnh viện Stroger.
Khi Poole không trò chuyện trên di động với văn phòng chi nhánh New Orleans hay với Thanh tra Nash, anh liên hệ với Thanh tra Clair Norton, người đang ở bệnh viện, tìm hiểu một đợt bùng phát nào đó. Đợt bùng phát khởi nguồn từ Bishop, Upchurch và có thể là cả những người khác.
Người duy nhất chưa gọi vào di động là giám sát trực tiếp của anh, Đặc vụ Toàn quyền Hurless, và Poole biết rằng cuộc gọi sẽ đến sớm thôi, từ giờ đến lúc đó tốt hơn hết anh nên chuẩn bị sẵn những câu trả lời ngon lành.
“Để tôi nói chuyện với anh ấy.” Thanh tra Nash nói từ đâu đó sau lưng anh trong phòng quan sát.
Poole vẫn gục đầu vào hai lòng bàn tay. “Không bao giờ.”
Phía bên kia ô cửa kính quan sát một chiều, Porter ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế kim loại, người cúi lom khom trên chiếc bàn cũng bằng kim loại. Tay anh ta không bị còng. Poole đã cân nhắc kĩ về chuyện này.
“Anh ấy sẽ nói chuyện với tôi.” Nash khăng khăng.
Porter không hề nói chuyện với bất kỳ ai. Anh ta chưa thốt ra một lời nào hết.
“Không.”
“Sam không phải là người xấu. Anh ấy không bị dính vào chuyện này.”
“Anh ta dính dáng quá sâu rồi.”
“Không phải Sam.”
“Người phụ nữ anh ta giúp trốn ngục được phát hiện đã chết vì vết thương do đạn bắn, từ khẩu súng nằm bên cạnh anh ta. Tay anh ta dính toàn vết thuốc súng. Anh ta không cố gắng giấu vũ khí hay chạy trốn. Mà chỉ ngồi đó chờ anh đến bắt.”
“Chúng ta không biết anh ấy có giết cô ta không.”
“Anh ta không phủ nhận rằng mình đã làm.” Poole phản bác.
“Anh ấy sẽ không giết cô ta trừ phi là tự vệ.”
Poole tảng lờ anh ta. “Anh ta đã gọi cho Thanh tra Norton tại Bệnh viện Stroger, cung cấp cho cô ta thông tin mà đơn giản anh ta không thể biết trừ phi có dính líu. Anh ta biết Upchurch có khối u nguyên bào thần kinh đệm. Làm sao anh ta biết được tên của Upchurch? Anh ta biết về cả hai cô gái. Những chi tiết anh ta không thể nào biết nếu anh ta không liên quan.”
“Anh đã nghe Clair nói rồi. Cô ấy nói Bishop đã nói cho anh ấy biết.”
“Bishop nói cho anh ta biết.” Poole nhắc lại với sự tức giận. “Bishop nói cho anh ta biết rằng hắn ta đã truyền virus gây bệnh SARS cho hai cô gái mất tích. Bỏ mặc họ trong căn nhà với Upchurch như thể một con ngựa thành Troy vậy.”
Poole cũng đang cố gắng hiểu được câu chuyện này. Kati Quigley và Larissa Biel, cả hai người đang mất tích, đều được tìm thấy trong nhà của Upchurch. Porter cho rằng họ bị tiêm vào một biến thể nào đó của virus gây bệnh SARS. Toàn thể bệnh viện bị cách ly trong khi làm xét nghiệm máu để xác định xem tuyên bố này có thật không. Tốt nhất đó nên là một trò chơi khăm. Còn tệ nhất thì…
“Bishop đang chơi đùa với anh ấy.” Nash nói. “Đó là việc hắn làm.”
“Anh ta nói với Clair rằng mình đã làm hỏng mọi chuyện. Rằng anh ta xin lỗi. Một người vô tội không nói những chuyện đó.”
“Một kẻ có tội sẽ bỏ trốn. Thay vì ngồi trong phòng đợi chờ cảnh sát đến bắt mình. Hắn sẽ che đậy các dấu vết, sẽ biến mất.”
Poole nói: “Anh ta đã ăn cắp bằng chứng. Anh ta đã chống lệnh. Anh ta bay đến New Orleans, giúp một người đàn bà trốn ngục rồi để lại sau lưng một xác chết. Một cái xác nữa ở đây. Đây chính xác là lý do anh không thể nói chuyện với anh ta: anh quá thân thiết nên không thể nhìn ra được. Hãy quên việc anh ta là đồng đội của anh đi, hãy quên rằng anh ta là bạn của anh đi. Hãy nhìn vào bằng chứng, hãy xem anh ta như một nghi phạm. Cho đến chừng nào có thể làm thế, anh mới đảm bảo khách quan được. Và nếu không khách quan được, anh chỉ là một phần của rắc rối.”
Poole cầm tờ giấy in lên xem xét lại đoạn văn bản. “Chiếc laptop giờ đâu rồi?”
“Ở chỗ phòng IT trên tầng.”
“Anh gọi lên đó bảo họ đóng gói nó lại. Tôi không muốn người của anh chạm vào nó. Toàn bộ nhóm của anh là mối đe dọa tiềm tàng. Phòng thí nghiệm FBI sẽ mang nó đi phân tích dữ liệu.” Poole nói. “Thế còn mấy bức ảnh và các cuốn sách bài tập anh tìm thấy trong căn phòng cùng anh ta đâu?”
Nash không nói gì.
“Đừng ép tôi phải hỏi lại.”
“Mấy tấm ảnh vẫn nằm ở Khách sạn Guyon, phòng 405. Tôi đã chụp ảnh căn phòng và dán băng dính niêm phong rồi. Tôi cắt một cảnh sát theo dõi tầng đó, thêm hai người nữa bên ngoài tòa nhà.” Nash đáp. “Tôi mang hai cuốn sách bài tập về đây và tự kiểm tra bằng chứng.”
“Để mọi thứ y nguyên đi. Bắt đầu từ đây, người của anh không được chạm vào bất kỳ cái gì nữa.”
Nash không đáp.
Poole đứng dậy, cử động này khiến đầu anh giật lên như trái bóng bowling đang lăn từ bên này hộp sọ sang bên kia rồi va mạnh vào tường. Anh lại xoa xoa thái dương. “Nghe này, tôi đang ưu ái anh đấy. Bất kể chuyện gì đang diễn ra với Sam nếu mà ra tòa án, thì anh và nhóm của anh cần phải giữ khoảng cách với nhau. Bất kỳ tên luật sư nào biết suy nghĩ sẽ phá nát vụ này ra nếu các anh không làm vậy. Họ sẽ bắt đầu với Sam, rồi đến anh, Clair, Klozowski, bất kỳ cái gì các anh đã chạm vào. Từ giờ trở đi, anh chỉ đóng vai người quan sát thôi. Tất cả các anh. Cố làm bất kỳ điều gì khác là sự nghiệp tiêu luôn đấy.”
“Tôi không bỏ rơi bạn bè mình đâu.”
“Không, nhưng đôi khi họ bỏ rơi anh.”
Poole vươn tay về phía cửa dẫn vào phòng thẩm vấn, mở cửa ra, rồi bước vào trong. Tiếng cạch của kim loại khi cánh cửa đóng lại là một trong những âm thanh ầm ĩ nhất anh từng nghe.