Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 83

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 -10:53 tối

“Anh nên cho xe vào lề đường đi, Sam. Tự nộp mình đi trước khi ai đấy bị thương.”

Porter liếc nhìn gương chiếu hậu. Chiếc trực thăng của bang đã lùi lại sau giữ khoảng cách bốn xe ô tô, nhưng vẫn theo sau họ, cách một làn đường. “Anh biết tôi không thể làm thế.”

“Nếu anh vô tội, chúng tôi sẽ tìm ra.”

Porter lại đặt cả hai tay lên vô lăng, không còn nắm lấy súng nữa. Anh ta hất đầu qua vai. “Dưới sàn xe ghế sau có hai tập tài liệu. Bỏ cả hai tập vào trong cái túi màu xanh rồi chuẩn bị di chuyển.”

Chiếc SUV lại tăng tốc. Poole không chắc mình có muốn tháo dây an toàn không.

“Làm ngay đi!”

“Cho đến khi tôi quay lại ghế ngồi, đừng giết cả hai đấy.” Poole tháo dây an toàn rồi vụng về vặn người giữa hai ghế trước. Anh trông thấy các tập hồ sơ dưới sàn sau lưng Porter, anh thò cả hai tay xuống, ngã về phía trước, gồng hai tay để không bị lăn một vòng. “Nếu anh tháo còng ra cho tôi thì sẽ dễ hơn nhiều đấy.”

“Bám chắc vào.” Porter bẻ ngoặt tay lái sang phải lao qua ba làn đường tiến đến một lối ra khác.

Poole tự ép mình ngồi dậy vừa đủ để thấy chiếc trực thăng của bang cũng cố bẻ lái tương tự theo sau họ, nhưng viên phi công quá chậm. Porter phóng qua lối ra, phanh lại rồi bắt đầu lùi dần trước khi biến mất khỏi tầm nhìn. “Nếu vừa rồi họ chưa truy đuổi anh, thì giờ họ sẽ làm đấy.” Anh nhặt hai bộ hồ sơ lên rồi ngồi lại xuống ghế trước. Hình ảnh Sân bay Charleston phóng vút qua tầm nhìn. “Chúng ta sẽ đi đâu đây?”

“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp.” Đôi mắt Porter lại chú mục vào gương chiếu hậu. Không thấy chiếc trực thăng bang kia đâu, tuy nhiên có hai chiếc xe cảnh sát của Sở Cảnh sát Charleston đang bám theo họ. Đèn hiệu tuy đã tắt hết, nhưng điều này có thể thay đổi. Họ đang đi trên đường vành đai sân bay, giới hạn tốc độ dưới hai mươi dặm một giờ. Porter đã giảm tốc chỉ còn quá giới hạn một chút. Vài phương tiện đã tránh sang các đoạn đường dốc tiến về bãi đỗ xe trong các làn đỗ thời gian ngắn hoặc dài, nhưng với từng chiếc xe đã rời đi, có vẻ như có thêm ba chiếc xe nữa nhập làn thay thế chúng. Lưu lượng giao thông ngày càng đông khi họ đến gần các nhà ga sân bay, các xe tuần tra bị tụt lại sau. Một chiếc xe khác của Sở Cảnh sát Charleston tiến vào từ đường nhánh phía trước họ cách vài trăm mét. Porter nhận ra một xe khác đã nhập vào làn đường của mình cách một phân tư dặm. “Họ sẽ cố gắng kẹp đầu chúng ta.”

“Mở còng và đưa súng cho tôi.” Poole nói. “Tôi sẽ nói với họ anh đã nộp mình cho tôi.”

Cúi rạp người trên tay lái, đôi mắt Porter dịch chuyển như điên dại từ các biển hiệu trên đường đến những chiếc xe xung quanh họ. Mồ hôi nhỏ giọt xuống lông mày anh ta. Porter cắn chặt môi, các khớp ngón tay anh siết chặt tay lái đến trắng bệch. “Bám chắc vào.”

Anh ta đạp mạnh chân phanh, chiếc SUV lắc lư phản đối, dây đai an toàn của Poole càng siết chặt vào lồng ngực anh. Chiếc xe đi sau đâm sầm vào cái hãm xung của xe họ vang lên tiếng răng rắc rợn người. Poole nghe thấy ít nhất hai cú đâm nữa sau đó, nhìn vào gương bên anh nhận ra ít nhất nửa tá chiếc xe khác cũng đã bị hư hỏng. Một vài túi khí đã bung ra. Tiếng còi xe sắp vang lên từ khắp nơi.

Phía sau thì kẹt xe, nhưng không gian phía trước lại rộng mở vì dòng xe vẫn di chuyển.

Porter nhấn chân ga. Lớp nhựa sau lưng họ nhăn lại sau khi cái hãm xung bị chiếc xe đã đâm họ giật ra. Anh ta băng qua hai làn đường còn lại về bên phải, qua lối ra tiến đến các nhà chứa máy bay tư nhân, một sân bay riêng, vừa đi vừa tăng tốc.

“Trực thăng kìa.” Poole nhận ra nó đầu tiên, đang tiến tới từ phía đông.

Porter dường như không thèm bận tâm. Họ đang tới gần một bốt gác nhỏ, cửa đã hạ xuống.

Porter cúi xuống.

Thanh chắn barrier rung rung một lúc trước khi họ lao thẳng qua nó. Porter thậm chí còn chẳng buồn đạp phanh.

Chiếc trực thăng lượn vòng, cố gắng chắn đường họ, nhưng rồi nó phải lùi lại khi nhận ra Porter không có ý định giảm tốc. Thực ra Porter vẫn đang tăng tốc độ. Ai đấy nói gì đó phát qua loa, nhưng Poole không nghe ra được từ nào.

Porter đánh lái sang trái. Hai lốp trước gào thét phản đối, bám riết lấy mặt đường rải nhựa. Chiếc trực thăng tiến đến từ phía sau họ trên mặt đường cách khoảng ba mươi mét.

Poole nhận ra vài chiếc xe khác đang phóng hết tốc lực qua mặt đường rải nhựa từ phía đằng xa, đèn hiệu nhấp nháy. “Dừng lại, Sam! Dừng lại!”

Anh ta tăng tốc, hướng chiếc SUV tiến về cái miệng nhà chứa máy bay đang há ngoác rồi tăng tốc thêm nữa. Mãi cho đến khi Poole thấy vài người đang chạy từ tán bên trong nhà chứa máy bay đó thì Porter mới chịu đạp chân phanh. Lúc nhấn phanh, anh ta đạp rất mạnh. Bàn tay phải của anh ta tìm nút phanh khẩn cấp và giật mạnh, khóa chặt hai lốp sau. Poole lấy hai tay ôm lấy người, xe họ trượt thẳng vào chiếc máy bay phản lực lớn đang chiếm phần lớn diện tích nhà chứa. Mặt đường nhựa biến thành đường bê tông và Porter lại giật mạnh tay lái đánh sang phải. Họ trượt vào bên trong nhà chứa, chiếc SUV có nguy cơ sẽ bị lật. Chiếc trực thăng trên đầu gầm rú bay lên cao.

Một lúc sau, khi chiếc phản lực Bombardier Global 5000 với dòng chữ Talbot Enterprises sơn ở đuôi đi ra khỏi nhà chứa tiến lên đường nhựa, chiếc trực thăng vẫn đang vòng lại. Khi các phương tiện cấp cứu chạy hết tốc lực về phía họ vẫn đang còn cách một phần tư dặm, các động cơ phản lực đã gấm rú và chiếc máy bay tư nhân đang phóng vun vút trên đường băng. Rồi nó cất cánh lên tầng không khi ai đấy còn chưa kịp hỏi xem chiếc máy bay này thuộc về ai, hay có thể cố gắng ép nó hạ cánh được không.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.