Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 97

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 6 - 3:39 sáng

Cái bao tải giấy màu nâu có chứa một thanh kẹo Snickers, một quả cam và một gói bánh quy bơ dừa. Không hẳn là bữa ăn của nhà vô địch nhưng còn khá hơn nhiều đống không khí Clair hít vào bụng từ sáng tới giờ. Cô nuốt hết đống đồ ăn, để dành quả cam ăn cuối cùng - tống chúng xuống dạ dày bằng một nửa lượng nước trong chai, cố gắng không ăn quá nhanh đến nỗi thức ăn bị trào ngược.

Clair đang ăn dở chừng thì cô nhận ra mình đang đói, và cô biết đó là một dấu hiệu tốt. Vài giờ trước, cô còn không muốn ăn. Dạ dày cô vặn xoắn lại, khuấy tung lên và đau nhức, ý tưởng đưa bất kỳ thức ăn nào vào trong đó chỉ khiến cô muốn bệnh thêm. Thấy đói là tốt.

Khi ăn xong, Clair quay lại chỗ lỗ thông gió. “Ông còn đó không?”

Ban đầu không có tiếng trả lời. Cô chẳng nghe thấy cái gì từ căn phòng bên cạnh mình. Khi ngài thị trưởng lên tiếng, giọng ông ta ngoan ngoãn. “Có.”

“Hắn có cho ông ăn gì không?”

“Là phụ nữ, không phải hắn.”

“Miêu tả mụ ta cho tôi đi.”

Ngài thị trưởng thở hắt ra một hơi. “Tôi không biết. Trông mụ ta trẻ lắm. Ban đầu tôi còn tưởng hai mươi hay ba mươi tuổi, nhưng có thể già hơn thế. Đôi khi rất khó đoán tuổi. Tóc nâu sẫm màu, dài ngang vai.”

“Cao bao nhiêu?”

“Lùn hơn tôi khoảng ba mươi phân.”

Clair trợn tròn mắt. “Ông cao bao nhiêu?”

“1m8.”

“Thế thì mụ ta chỉ cao 1m5 thôi à?”

“Không. Cao hơn thế. Có thể là 1m6. 1m65.”

“Nói tôi nghe về ngực mụ ta đi.”

“Thiệt hả? Cô nhảy số nhanh quá vậy Thanh tra?”

Clair thực sự muốn đánh ông ta. “Mụ ta có ngực không? Cái người phụ nữ đã bắt ông, vừa mang cho ông đồ ăn ấy.”

“Tất nhiên là có chứ. Ngực đẹp lắm. Mụ ta biết cách khoe khéo chúng ra trong bộ đồ đen bóng mượt mình đang mặc. Tôi thích quý cô nào biết trân trọng cơ thể mình.”

“Vừa rồi mụ ta có mặc bộ đen bóng ấy không?”

“Hả? Không, mặc đồ jeans. Sơ mi đen cùng chiếc mặt nạ điên rồ ấy.”

“Mụ ta 1m6 hay là cao hơn?”

Ngài thị trưởng im lặng một lúc. “Tôi biết hôm qua là mụ ta, ngay cả có đeo mặt nạ. Nhưng cô nói đúng, lần này có thể là một người hoàn toàn khác. Có thể là đàn ông. Tôi không biết. Chúng cắt bỏ một bên tai tôi, một bên mắt tôi rồi, cô không thể trông đợi tôi miêu tả chi tiết được.”

Clair liếc nhìn quanh phòng mình, rồi lại rướn người lên lỗ thông gió. “Phòng ông có cái gì chúng ta có thể dùng làm vũ khí không? Cái gì cũng được?”

“Còn cô thì sao? Cô có cái gì?”

“Trong này chả có gì cả.” Cô đáp.

Ông ta bước đến gần hơn.

Qua lỗ thông gió, Clair nhìn thấy cái bóng của ông ta trong phút chốc che cái lỗ thông gió. Cô nghe thấy ông ta ngồi sụp xuống bức tường. Khẽ khàng, ông ta nói. “Tôi tìm thấy một cái đinh.”

“Đưa cho tôi đi.”

“Không đời nào.”

“Ông muốn thoát ra khỏi đây đúng không nào? Chuyển nó qua đây cho tôi, qua lỗ thông gió ấy.”

“Cô tự đi mà tìm. Tại sao tôi phải cho cô đinh của tôi?” Khi Clair không trả lời, ông ta nói thêm. “Tôi còn phải dùng nó để cạy khóa.”

“Nếu khóa phòng ông cũng giống khóa phòng tôi, thì nó là cái chốt. Ông sẽ cần ít nhất hai cái đinh để cạy được khóa, còn một cái đinh không cạy được đâu. Nếu muốn ứng biến, ông sẽ cần thứ gì đó giống như cái kẹp giấy để mở chốt và cái giũa móng tay bằng kim loại để xoay lỗ khóa.”

“Ôi tôi chẳng có gì cả nên phải dùng đinh thôi.”

“Nếu tôi mà có đinh ấy.” Clair nói. “Tôi sẽ đâm thẳng đinh vào cổ hắn. Cào rách cái khuôn mặt chó chết của hắn, rồi tôi sẽ bước ra khỏi đây, mở khóa phòng ông và cứu ông ra cùng. Giúp đỡ ông một chút. Nhưng nếu ông thích tiếp tục chơi ngu với cái khóa, thì ông cứ việc. Nhớ làm xong thì sang đây mà cứu tôi ra.

Nhưng tốt hơn hết là ông nên nhanh lên - nếu hắn mà đã móc một tai và một mắt của ông rồi, tiếp theo hắn sẽ đến cắt lưỡi ông đấy. Tôi không dám tưởng tượng một chính trị gia mà không có lưỡi sẽ làm ăn kiểu gì.”

Từ lỗ thông gió Clair nghe thấy tiếng kim loại lanh canh. Khi cô nhìn xuống, một đầu đinh hoen gỉ đang trồi lên.

“Chộp lấy đi không tôi đánh rơi bây giờ.” Clair chụp lấy. Đầu đinh khá dài, khoảng bốn phân. Tốt quá rồi.

Rồi cô cúi xuống với mấy cái dây giày, tháo hết dây khỏi hai chiếc giày rồi cuộn chúng lại trong tay cô.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.