Nhật ký
Libby và tôi ngồi sát bên nhau trên cửa sổ phòng ngủ của tôi, quan sát Welderman và Stocks dừng xe lại. Mới sau chín giờ và mặt trời đã lặn từ lâu. Ánh trăng cũng không còn nhiều, bầu trời đen sì như dầu hỏa.
“Cậu có thấy nó không?”
Tôi nhổm người lên vài phân, nàng vội kéo tôi xuống. “Đừng…”
Trong phòng tối đèn đóm tắt hết, thế nên chẳng ai có thể nhận ra tôi cả, nhưng tôi vẫn nấp. Tôi chỉ ngẩng đầu lên vừa đủ nhìn ra ngoài qua chiếc xe của Welderman về phía chiếc Camry của cô Finicky đỗ bên tay trái bọn họ. Lúc đầu tôi không hề thấy nó, nhưng rồi cái bóng đen đổ dài bò ra từ bên dưới rồi cúi xuống bên cạnh ghế hành khách.
“Nó kia rồi.” Tôi nói, đưa tay chỉ.
Libby cũng đã thấy nó. Tôi có thể đoán được khi thấy nàng căng thẳng. “Chúa ơi, tớ hy vọng cậu ấy có thể làm được.”
“Nó sẽ làm được.” Tôi lấy hết tự tin trả lời, mặc dù tôi không chắc. Libby đã sắp xếp một kế hoạch tốt, nhưng có rất nhiều ô tô đi lại và bất kỳ xe nào cũng có thể không đi theo lộ trình định trước.
Cô Finicky la hét từ dưới nhà. Một lúc sau tôi nghe thấy tiếng chân khi Weasel và Thằng Nhóc chạy qua tiền sảnh lao xuống các bậc thang. Tôi cố gắng không nghĩ đến nơi chúng sẽ tới hoặc điều gì đang chờ đợi chúng. Thế giới ngoài kia vẫn còn quá nhiều thằng Bemie, chúng vẫn chưa bị chôn vùi cho đủ số ngoài đồng. Tegan từng nói sẽ còn nhiều ảnh hơn trên các bức tường và trong khi điều này thật tồi tệ, nó vẫn có thể tệ hơn.
Bên ngoài, Vincent băng qua không gian mở, đến phía sau xe của Welderman. Nó di chuyển chậm chạp, cố cúi người sát đất bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Welderman vẫn đang ngồi sau vô lăng. Như thường lệ, Stocks đang đứng cạnh bên cửa xe mở góc đối diện với điếu thuốc trong tay. Vincent tiến đến gần lốp sau phía bên ghế tài xế, tháo nắp van hơi bánh xe ra, bắt đầu thả hơi thoát ra ngoài.
“Tớ nghĩ nó từng làm chuyện này rồi.” Tôi lặng lẽ nói.
“Vincent làm được rất nhiều việc.” Libby đồng tình. “Cậu ấy cần phải nhanh lên.”
Tôi chỉ hy vọng nó đừng xả khí ra nhiều quá. Chiêu này nhằm mục đích chỉ để lại lượng khí vừa đủ để xe vẫn có thể lăn bánh, nhưng sẽ không đủ để đi hết chặng đường. Nếu mọi việc suôn sẻ, họ chỉ đi được nửa đường đến thành phố trước khi vành bánh xe bị ăn qua cả lớp cao su. Libby khăng khăng cho rằng ngay khi họ rời khỏi lối xe vào nhà, việc đó sẽ diễn ra. Với lối xe vào nhà bẩn thỉu và rải sỏi, có khả năng chúng sẽ không nhận ra lốp non hơi cho đến khi quay ra mặt đường, và ngay cả như thế Welderman vẫn có thể lái một chút trước khi nhận ra có chuyện không ổn, nếu ông ta có thể cảm thấy chút sự khác biệt.
Dưới nhà tôi nghe thấy Kristina nói gì đó với cô Finicky. Hai thằng nhóc đang cao giọng giả vờ tranh cãi chuyện gì đó.
“Nó sẽ không cầm chân chúng được lâu đâu.” Libby nói rõ. “Vincent cần phải nhanh lên.”
Đây chính xác không phải là thứ bạn có thể gấp gáp. Nếu họ bước ra ngoài cửa trước mà nó chưa xong việc, cô Finicky chắc chắn sẽ thấy nó đang lom khom giữa hai chiếc xe, trong tay đang cầm nắp van hơi bánh xe và cái nhìn trống rỗng trên mặt. Chiếc Camry của bà ta chi che khuất một nửa người nó nếu nhìn từ hàng hiên.
Cả Libby và tôi cùng nghe thấy tiếng cửa trước của ngôi nhà bật mở, tiếp theo là cánh cửa chắn.
“Ôi không.” Bàn tay nàng siết chặt quanh bàn tay tôi.
Chắc hẳn Vincent cũng nghe thấy. Nhanh như cắt, nó đậy lại nắp van hơi rồi nấp phía sau chiếc Camry. Stocks nghiêng mái đầu, ánh sáng từ đầu mẩu thuốc vừa đủ soi sáng gương mặt ông ta. Vincent trườn dưới gầm xe khi Stocks bước vài bước về phía nó rồi dừng lại.
Ánh đèn ngoài hàng hiên bật sáng, Weasel và Thằng Nhóc tiến về phía chiếc xe. Máy quay của Tegan treo lủng lẳng trên cổ Weasel. Welderman xuống xe chỉ vừa đủ thời gian mở cửa sau cho chúng và trao đổi vài lời với cô Finicky, rồi lại trèo vào ghế lái. Stocks vứt điếu thuốc xuống đất dụi tắt dưới gót giày, rồi cũng trèo vào xe. Một lúc sau, xe của họ rời khỏi lối xe vào nhà, đuôi chiếc Chevy của Welderman vụng về nghiêng sang trái.
“Đứa nào giữ phong bì thế? “
“Thằng Nhóc.” Libby đáp.
Chiếc phong bì đựng danh sách các linh kiện chúng tôi cần, năm trăm đô la tiền mặt, một lá thư mà Thằng Nhóc có thể đưa cho bất kỳ ai tại cửa hàng linh kiện ôtô- giao nhận linh kiện và chúng tôi sẽ trả cho anh thêm năm trăm nữa vì rắc rối anh gặp phải. Địa chỉ của cô Finicky được ghi cùng các hướng dẫn đi thẳng vào kho thóc. Chúng còn thêm vào cả bức hình rất khiêu khích của Tegan. Đây là ý tưởng của Paul. “Bất cứ thằng cha nào nghĩ rằng Tegan đang đợi chờ hắn trong kho thóc bỏ hoang nào đó sẽ không thể từ chối được đâu. Tấm hình này có sức quyến rũ kinh lắm đấy.” Anh ấy cứ khăng khăng.
Libby thở dài. “Nếu chúng đến trạm xăng thay vì rẽ vào cửa hàng linh kiện, chúng ta xem như xong.”
“Đêm muộn thế này garage sẽ đóng cửa và tớ đã dạy Weasel cách làm hỏng bơm khí phía trước rồi. Chúng sẽ phải tới cửa hàng bán linh kiện - không còn chỗ nào khác.”
“Hắn có thể có đồ dự trữ hoặc có thể gọi ai đến hoặc có thể thằng cha trong xe tải sẽ giúp hắn… chuyện quái gì cũng có thể làm hỏng kế hoạch.”
Nàng nói đúng; chuyện quái gì cũng có thể làm hỏng kế hoạch. “Thằng cha ngồi xe tải còn có việc phải làm, lão sẽ không giúp chúng đâu. Tớ không nghĩ Welderman là kiểu người thích tìm sự giúp đỡ. Vincent đã nói rằng cái lốp dự phòng ở Malibu có thể thuộc loại lốp dự phòng nhỏ, tớ nghĩ Welderman không đi được lâu khi dùng lốp này đâu. Tối nay ông ta sẽ muốn sửa nó.”
“Thế nếu chúng đưa Weasel và Thằng Nhóc đến nhà trọ trước rồi đến cửa hàng sau thì sao?”
“Nếu làm thế này không được tụi mình sẽ thử cách khác.”
“Tụi mình chỉ cần ăn cắp xe của mụ Finicky là được, như Tegan nói ấy.”
Chúng tôi đã nói đến chuyện này. Thực sự chúng tôi đã nói về nó rất nhiều. Nhưng rồi chẳng đi đến đâu. “Xe của bà ta bé quá không chở hết tất cả mọi người được, họ sẽ báo xe bị ăn cắp rồi bắt tất cả chúng ta quay về. Hoặc tất cả tụi mình đi hết hoặc không đứa nào đi cả. Đó là kế hoạch.”
“Có thể chúng ta nên chạy trốn, chỉ hai chúng mình thôi. Tớ sẽ không ngạc nhiên nếu Vincent và Kristina cũng làm thế.”
Ôi tôi muốn thế biết bao. Giờ nhìn lại tôi ước gì mình đã nói đồng ý đến thế nào. Tôi ước gì mình đã nắm tay nàng vào đúng giây phút đó, tìm cách ra khỏi nhà và biến vào màn đêm với một túi tiền mặt từ kho thóc nhiều đến thế nào. Chỉ có nàng và tôi thôi. Tôi chẳng hiểu sao mình lại ngần ngừ, có thể vì cùng những lý do như nàng. Chúng tôi đã hứa với nhau tất cả chúng tôi sẽ cùng đi. Thằng Nhóc và Weasel còn quá trẻ con nên không thể cố gắng tự bỏ đi. Tất cả chúng tôi đều thế. Tất cả chúng tôi cần nhau. “Còn nhớ tớ từng nói mình đã lớn lên ở đâu không?”
Libby gật đầu. “Căn nhà bên hồ ở Simpsonville.”
“Nếu chúng ta bị tách nhau ra, tớ muốn cậu gặp tớ ở đó.” Tôi cho nàng biết địa chỉ rồi bắt nàng nhắc đi nhắc lại cho đến khi tôi chắc chắn nàng đã ghi nhớ. “Tớ sẽ tìm cách đến đó và tớ sẽ đợi chờ cậu.”
Câu nói này khiến nàng mỉm cười.
Tôi ngày càng mê mệt nụ cười của nàng.
Chân tôi đang mỏi nhừ và khi tôi dịch chuyển trọng lượng, một cơn đau khủng khiếp truyền qua cánh tay gãy. Giờ đây không khó để khiến nó bắt đầu. Tôi đang nhai Tylenol như nhai kẹo. Cô Finicky sẽ không cho phép tôi dùng bất kỳ thứ thuốc gì mạnh hơn. Libby chắc phải nhận ra vì nàng lùa tay vào mái tóc tôi. “Đỡ hơn chút nào chưa?”
“Một chút.” Tôi nói dối. Trái tim tôi đập như trống dồn mỗi khi nàng chạm vào tôi. Nàng chắc phải nhận ra điều đó. Phải chăng mọi người con gái đều biết điều đó hay phải chăng có một cô gái nào đó nhiều tuổi hơn, khôn ngoan hơn dạy cho họ? Nàng đang mặc chiếc váy màu vàng hình như nhỏ hơn thân người một hay hai cỡ, chân váy nằm ở trên đùi có vẻ ngắn hơn bình thường. Nàng chẳng buồn kéo nó xuống ngay cả khi thấy tôi đang nhìn. Tôi không rõ mặt ai đỏ hơn, mặt nàng hay mặt tôi.
“Nếu tớ cho cậu xem thứ này, cậu có hứa đừng nói với ai được không?”
Tôi gật đầu.
Nàng dẫn tôi băng qua hành lang về phòng mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại.