Nhật ký
Không quay người lại, người đàn ông nói. “Tên mày là gì hả nhóc?”
“Anson.”
“Anson.” Y nhắc lại cái tên bằng giọng nhỏ. Gập đôi khăn mặt lại, y phơi lên giá.
Tôi có thể nhìn thấy mặt y trong gương. Y tầm tuổi ba mươi với mái tóc ngắn, thưa và tối màu cùng cặp mắt kính tròn gọng dãy nằm trên sống mũi. Y có ria mép nhưng không có râu. Y mặc bộ complet nhưng áo jacket lại vắt trên thành ghế gần cửa ra vào, cà vạt nới lỏng, nút trên cùng của áo sơ mi không cài. Hai ống tay áo y đều xắn lên. Y là người lùn, chỉ cao tầm 1m6.
Y tự ngắm mình trong gương rồi nhìn tôi. Khi y mỉm cười, tôi trông thấy hàm răng vàng khè, lởm chởm của y và muốn nhìn đi nơi khác, nhưng tôi vẫn đáp lại cái nhìn ấy. “Trông mày giống hệt như trong ảnh. Tốt đấy. ”
Tôi suýt hỏi y trông tôi chẳng giống chính mình thì giống ai, nhưng xem ra câu này cũng ngu ngốc chẳng kém gì câu của y.
“Tên tao là Bernie. Đây là lần đầu tiên của mày à?” Tôi không trả lời, chỉ nhìn y trừng trừng. Chừng gần mười giây sau, y nói. “Tao đã trả gấp đôi, thế nên tao cần mày xác nhận là đúng thế. Tao không tin tưởng hai thằng kia. Lúc nào chúng nó cũng bịp tao hết.”
Tôi tự hỏi chính xác thì Bernie đã làm thế này bao nhiêu lần. Trông y không căng thẳng, và tôi nghĩ điều đó khiến tôi khiếp sợ hơn bất kỳ điều gì khác, vì tôi khá chắc chắn tôi biết trò này là gì, và tôi không muốn biết cái người cảm thấy thoải mái trong giây phút cụ thể này.
Tôi gật đầu và thầm biết ơn khi y cuối cùng cũng quay mặt đi, rút ví ra từ túi quần. Y lấy ra vài tờ tiền rồi đặt chúng lên trên kệ bếp gần bồn rửa mặt. “Tao trả tiền cho chúng rồi nhưng phần này là của mày.” Cất ví đi rồi, y bước vài bước về phía tôi, chỉ tay về phía một cái chai màu nâu trên chiếc tủ giữa hai cái giường. “Mày có muốn uống một chút cho dễ chịu hơn không?”
Trong cuộc đời mình tôi đã từng uống rượu hai lần. Lần thứ nhất với cô Carter, với tôi nó kết thúc không hay lắm. Lần thứ hai với cha vào sáng hôm sau. Dĩ độc trị độc, ông đã gọi nó như thế. Một phương pháp giúp hạn chế dư vị nôn nao trong người tôi. Sự khôn ngoan tôi đã đánh mất trong chai rượu với cô Carter lại được tìm thấy trong chai rượu với cha. Chắc chắn tôi không định làm lại điều ấy ở đây nên tôi lắc đầu. “Nhưng anh có thể uống. Ý tôi là nếu anh muốn.”
Y thực sự muốn, vì y gật đầu và rót từ cái chai vào một trong những cái ly của nhà trọ khoảng một phân, rồi nốc cạn chỉ bằng một ngụm. Y run rẩy, đặt cái ly xuống rồi ngồi xuống mép giường. Y vỗ vỗ lên tấm đệm bên cạnh mình, tôi nhận ra y đã gặm các móng tay của mình xuống tận thịt. Các đầu ngón tay y vàng ệch và tôi hình dung y một giờ trước đang đứng bên ngoài kia cùng Stocks, hai kẻ nghiện thuốc lá tụ tập trong hội bạn bè, chia sẻ với nhau chiếc bật lửa và những câu chuyện tục tĩu.
“Ngồi đi.” Bernie nhắc lại. “Tao không hỏi lại mày nữa đâu.”
Tôi ngồi xuống. Không phải vì tôi muốn ngồi, nhưng vì làm bất kỳ việc gì khác đều sẽ khiến tình hình căng thẳng hơn, và dường như làm thế là không thông minh.
Bernie căng thẳng và những người căng thẳng luôn không hành động có lý trí.
Khi lớn lên tôi hay chơi cờ một mình, chơi cả hai bên, quân trắng lẫn quân đen. Không phải vì tôi không có ai để chơi cùng, mà là vì cha muốn tôi học cách đoán trước nước đi tiếp theo của đối phương. Khi bạn chơi cờ một mình, bạn bị buộc phải dành một lúc đóng vai đối thủ, suy nghĩ từng nước đi có thể trước đối thủ, từng hành động có thể của đối thủ, rồi bạn lại chạy sang bên này bàn cờ của mình với kiến thức thu được từ bên kia, và chính vì thế bạn buộc phải cân nhắc lại nước đi đối phó của mình dựa trên kiến thức hoàn chỉnh về những gì đôi thủ có thể làm tiếp theo.
Mồ hôi lấp lánh trên hai mu bàn tay, tôi chùi chúng xuống đệm. Khi làm thế, tôi cân nhắc mọi thứ Bernie có thể sẽ làm tiếp theo. Tôi cũng nghĩ đến Welderman và Stocks - không nghi ngờ gì nữa, họ đang băng qua đường ăn hamburger - cũng như người đàn ông trong xe tải, tuy gần nhưng vẫn khá xa.
Bernie nhích vào gần tôi hơn, cởi hai cúc áo sơ mi trên cùng của tôi.
Tôi để mặc y.
Y rướn người vào gần hơn nữa - hơi thở của y toàn mùi xúc xích Ý, cà phê và mùi khói khó chịu. Hàm răng vàng ệch lởm chởm hợp tông với những ngón tay của y. Đôi mắt y khép lại run rẩy. Nên nhớ là không phải nhắm nghiền, rõ ràng là Bernie muốn xem việc mình đang làm, nhưng đôi mắt y biến thành hai đường kẻ và tôi thấy y chẳng khác gì một con rắn, một thứ quằn quại, trơn nhẵn bò qua sàn.
“Chưa được.” Tôi lặng lẽ nói khi quay đầu sang bên.
Tôi biết trò này là gì. Nếu nói tôi không biết thì sẽ là nói dốt. Bạn tôi Bo Ridley từng có lần cho tôi xem câu chuyện trên báo về một người đàn ông trong thành phố thích dụ trẻ em nam vào những nơi tối đèn, làm những trò bỉ ổi mà lẽ ra không nên làm. Cảnh sát không bắt được hắn nhưng người dân địa phương thì có, và tên này bị anh ta cắt bỏ dương vật sau đó nhét vào miệng hắn trước khi bị cắt cổ. Người ta bỏ mặc xác chết của hắn phía sau siêu thị với tấm biển ghi chữ ĐÓNG CỬA nằm trên ngực. Tôi tưởng tượng Bernie cũng đang cầm tấm biển ghi chữ ĐÓNG CỬA dưới cằm y, dưới hàm răng vàng ệch lởm chởm của y.
“Chúng ta nên cởi quần áo ra trước đã.” Tôi nói với y bằng cái giọng còn mềm mại hơn cả những lời trước đây của tôi, vì tôi biết rằng đây là điều y muốn. Đôi mắt đang nhắm tịt như sợi chỉ kia lúc này bật mở, to và sáng rực, y khẽ lùi ra xa khỏi tôi, một nụ cười nở trên khóe miệng y. Trái tim y đập thình thịch. Tôi có thể thấy mạch máu nhỏ li ti đang đập trên thái dương y, tiếng đập hổn hển điên rồ vì phấn khích.
Y tháo cà vạt, gấp lại gọn gàng rồi đặt nó lên mặt tủ. Y hắng giọng rồi cúi xuống cởi giày. Tiếp theo y cởi cúc áo sơ mi, cởi nó ra đặt nó lên trên chiếc giường trống trải bên cạnh chúng tôi. Khi hai bàn tay y sờ đến thắt lưng, y dừng lại. “Cả mày cũng cởi chứ.”
Tôi gật đầu rồi cúi xuống cởi giày. Chúng là đôi giày tây nam màu đen mới tinh, vẫn còn nước men sáng bóng. Tôi giật mạnh những sợi dây.
Vincent nói rằng nó tìm thấy mấy dụng cụ dưới bồn rửa mặt trong bếp trong nhà, tôi liền tự hỏi sau khi tôi đi rồi, liệu có lúc nào đấy nó sờ tay tìm cái tuốc nơ vít mũi bẹt dưới đất cạnh chân nó nhưng rồi không thấy không. Có khả năng nó sẽ tìm xung quanh xe tải, có thể trong khoang động cơ, cố gắng nhớ lại lần cuối nó dùng cái tuốc nơ vít đầu bẹt ấy ở đâu hay vứt ở chỗ nào. Cái dụng cụ chỉ dài khoảng 6 inch, cực kỳ vừa vặn để nhét vào bên trong một bên chiếc tất mới tinh của tôi. Đầu tuốc nơ vít tuy đã gỉ nhưng vẫn đủ sắc.
Bernie đang gặp rắc rối với cái quần dài khi tôi cầm cái tuốc nơ vít đến gần. Y cũng thét lên được một tiếng nhưng không được dài cho lắm.