Poole
Ngày 5 -10:12 tối
“Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?” Porter nhìn quanh con ngõ nhưng tâm trí anh ta đang ở nơi khác.
Poole xáp lại gần hơn. “Tôi muốn anh suy nghĩ thật thận trọng về chuyện này trước khi trả lời tôi, cứ xem những gì tôi đang nói với anh là cơ hội để nắm lấy. Anh đã kể tôi nghe chuyện đã xảy ra ở đây trong con ngõ này hàng trăm lần rồi. Anh đã nói mình nhớ chuyện này rất sống động. Anh còn nói rằng mình đã mất những ký ức khác do bị trúng đạn, sức ép do xuất huyết não. Đó là ảnh hưởng phụ rất phổ biến của một chấn thương như thế. Nhưng anh cũng nói anh nhớ mình bị bắn, anh nhớ rõ từng giây sự việc đó.” Poole ngừng lời một lúc, lựa chọn từ ngữ. “Tôi biết anh đã rơi vào trạng thái hôn mê y học trong khoảng một tuần sau biến cố. Khi anh thức dậy, ai đã ở đó?”
“Heather.” Porter đáp ngay không ngần ngừ.
Poole gật đầu. “Heather đã ở đó, tốt rồi. Còn ai nữa không? Còn ai nữa có mặt trong phòng khi anh tỉnh dậy lần đầu tiên không?”
Porter gật đầu. “Đồng đội của tôi, Hillburn, cũng ở đó. Đang ngồi trong cái ghế ở góc phòng, gần cửa sổ. Trông anh ấy như thể đã ở đó một lúc rồi, như thể anh ấy đã ngủ ở đó.”
“Chính xác anh ta đã làm gì khi anh trông thấy anh ta lần đầu tiên sau hôn mê?”
“Anh ấy đang đọc báo. Tôi nghĩ Heather đã nói gì đó. Anh ấy bỏ tờ báo xuống rồi băng ngang phòng, cúi xuống người tôi. Anh ấy mỉm cười. Nhìn anh ấy rất nhẹ nhõm. Tôi nhớ mình đã hỏi anh ấy tôi đã bất tỉnh bao nhiêu lâu rồi, đã xảy ra chuyện gì.”
“Và?”
“… Rồi anh ấy kể cho tôi nghe. Rằng Weasel nó nhanh lắm, lẻn vào con ngõ với tôi đang đuổi theo đằng sau. Anh ấy vòng qua khu phố, tiến vào từ phía bên kia. Weasel đã trông thấy anh ấy, nó vòng lại và hốt hoảng khi thấy tôi đang tiến tới từ phía sau. Anh ấy nói rằng thằng nhóc nhảy dựng lên và khẩu súng khai hỏa. Phát đạn bắn trúng cái thùng rác, bật ra và bắn thẳng vào hộp sọ của tôi.” Porter gục đầu xuống một lúc.
“Còn gì nữa không? Anh đang nhớ đến một chuyện khác nữa.”
“Đó là khi Heather chen vào.” Porter nhớ lại. “Cô ấy đã hỏi tôi vị tổng thống đương thời là ai và tôi trả lời cô ấy. Tiếp theo cô ấy hỏi tôi người tiền nhiệm là ai và tôi không nhớ. Lúc ấy một ông bác sĩ bước vào, ông ta đề nghị Hillburn chờ ở ngoài hành lang. Còn vài xét nghiệm khác nữa mà. Chứng quên ngược chiều, họ nói như vậy. Họ nói sức ép đã khiến vài hồi ức bị mất đi và mọi thứ nhiều khả năng sẽ quay trở lại.”
“Được rồi.” Poole gật đầu. “Tôi muốn anh quay trở lại con ngõ này, trong tâm trí anh, trong những suy nghĩ của anh. Cố gắng đừng nghĩ đến những gì Hillburn đã nói với anh khi anh tỉnh lại lần đầu tiên, cố gắng khai thác từ những hồi ức của chính anh thôi. Có thể tập trung vào những hình ảnh, những âm thanh anh nghe được, những thứ mùi trong con ngõ này. Anh từng nói có một nhà hàng. Thế mùi của cái thùng rác kia như thế nào? Nhớ lại nhiệt độ của bầu không khí trong đêm - bất kỳ thứ gì lưu lại trong tâm trí anh, lôi anh trở lại. Anh còn nhớ gì ngay trước khi anh bị bắn?”
Porter suy nghĩ. “Tôi nhớ mình chạy đuổi theo Weasel, vòng quanh góc phố tại Cumberland chạy xuống đây. Weasel đã dừng lại ở ngay đó, gần thùng rác…” Một lần nữa, giọng anh ta lạc đi.
“Gì thế?”
Porter giơ một tay lên ra hiệu cho anh im lặng, rồi nhắm mắt lại. Anh ta cứ giữ nguyên trạng thái đấy một lúc lâu. Khi hai mắt bừng mở, trông anh ta rất sợ hãi. Anh ta nhìn xuống phía đầu kia con ngõ.
“Gì thế?”
“Tôi nhớ Weasel đang dừng lại ở đây, gần thùng rác này. Quay lại phía tôi, quay lại rất nhanh… nhưng… tôi không còn trông thấy Hillburn nữa. Thế rồi tiếng súng…”
Poole quỳ xuống mặt đường đá cuội cạnh Porter. “Còn một chuyện nữa đúng không? Đừng để nó trôi đi mất. Kể tôi nghe đi trước khi anh đánh mất nó.”
Porter quay lại phía anh, mồ hôi đọng thành giọt trên lông mày. “Tôi không nhớ Weasel thực sự đang cầm súng trên tay. Tôi nghĩ nó đang cầm cái máy ảnh…”
“Không phải Weasel đã bắn anh à?”
“Tôi… tôi không chắc. Tôi không nghĩ thế. “Nhanh lên, chúng đang tới đấy.” Nó đã nói thế… rồi tiếng súng.” Porter nhìn chằm chằm con ngõ, chẳng nhìn vào cái gì cụ thể, chìm trong những suy nghĩ của chính mình. Khi đứng dậy anh ta bước đi rất nhanh, quay trở lại con đường họ vừa đến. “Chúng ta cần phải rửa đoạn phim đó.”
Poole thấy mình đuổi theo, hai cổ tay anh vẫn đang bị còng.