Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 - 9:20 sáng

Tầng hầm Bệnh viện John H. Stroger, Jr. rất to lớn. Ngoài ra, đây cũng là nơi mọi thứ bị vứt bỏ lung tung bừa bãi. Bao nhiêu năm những trang thiết bị y tế bỏ đi lấp đầy hết tất cả mọi không gian còn trống - những chiếc cáng, giường bệnh, giá treo ống dịch truyền, xe lăn - còn có cả những cái thùng. Rõ ràng vào thời điểm nào đó ai đấy đã cố gắng sắp xếp mọi thứ ngăn nắp nhưng cũng đã lâu quá rồi. Cho dù các căn phòng được dán nhãn, nhưng giờ các tấm biển này chẳng còn giá trị gì ngoài những gợi ý lịch sự. Nếu nhân viên cần vứt đi cái gì đó, họ sẽ vứt chúng ở bất kỳ đâu thấy phù hợp rồi quên luôn. Không gian duy nhất họ thấy tương đối ngăn nắp là phòng Điều hòa Không khí, chính tại đây Clair đã tìm thấy Ernest Skow. Người đàn ông da đen ở tuổi sáu mươi mặc bộ bảo hộ lao động bẩn thỉu ngồi trên một thùng sữa, đang cố gắng ăn chiếc bánh sandwich cho bữa sáng thì cô, Stout, cùng ba nhân viên bảo vệ khác được Stout đề nghị giúp đỡ trong cuộc tìm kiếm, ra khỏi thang máy.

“Ernest, hãy gọi tôi là Ernest.” Ông ta đề nghị, giải quyết xong chiếc bánh, ông ta gạt hết vụn bánh dính hai bên mép. “Giờ thì ở đây có gì liên quan tới đường hầm thế?”

Clair đáp: “Những đường hầm vận chuyển rượu lậu. Hầu như chúng chạy ngầm khắp thành phố này. Rất nhiều tòa nhà cổ hơn thế này, thậm chí cả nhiều tòa nhà mới xây đều có thể được đột nhập vào từ đường hầm.”

Ernest gãi gãi chòm râu mọc trên cằm. “Tôi đã làm việc dưới này hơn hai thập niên mà chẳng bao giờ để ý mấy cái đường hầm.”

“Ông hiểu rõ về tầng hầm này đến mức nào?” Stout hỏi.

Người đàn ông nghiêng đầu. “Tôi hiểu về trang thiết bị và phần cứng mình bảo dưỡng. Còn những cái khác tôi không biết. Không phải việc của tôi.”

“Ông có biết các đường dây điện thoại đi vào tòa nhà ở đâu không? Công ty điện thoại đã thuê vài đường hầm trong số này để lắp thiết bị.” Clair nói.

Đôi mắt ông ta nhìn lên trần nhà, và ông ta lại đưa tay gãi cằm. “Tôi tin rằng chúng đi vào từ bức tường phía tây. Có một dãy thang máy khác đằng đó, tôi nghe thấy mấy cha kỹ thuật cứ thi thoảng lại làm việc quanh chỗ tầng hầm đó. Họ không đi đến chỗ này mấy. Chắc phải ở đằng kia.”

“Cho chúng tôi xem đi.”

Khi Ernest dẫn họ qua mê cung trang thiết bị bỏ đi, đôi mắt Clair không ngừng nhìn xuống những chiếc băng ca - mấy cái đứng một mình, mấy cái được sử dụng để vận chuyển trang thiết bị cũ, những cái thùng, và vẫn đang oằn xuống vì sức nặng, vài cái thì đã bị hư hỏng vứt vung vãi khắp nơi. Dù số lượng băng ca là khá nhiều, nhưng Clair vẫn tự hỏi phải chăng đây là nơi Bishop đến tìm băng ca cho Emory và Gunther Herbert. Cả hai đều bị cột chặt vào băng ca và chắc chắn bạn không thể mua thứ này tại cửa hàng Walmart địa phương.

Emest chỉ tay lên trần nhà. “Các đường dây điện thoại kia kìa, mấy sợi màu xám ấy. Còn màu xanh là dây mạng.”

Có đến hơn hai mươi sợi cáp dày, bó chặt vào nhau bằng các sợi dây buộc cáp, gắn cố định vào trần nhà bê tông bằng các giá đỡ. Mọi con mắt đều hướng lên trần nhà khi họ theo dõi một chùm dây chạy ngày càng sâu vào tầng hầm. Khi cuối cùng họ cũng tới được bức tường bên ngoài, các sợi dây cáp biến mất vào cái lỗ tròn đường kính bốn phân trong móng bê tông được bịt kín bằng vòng đệm cao su.

Không có đường hầm. Không thấy khe hở nào hết.

“Chết tiệt.” Clair lẩm bẩm, đôi mắt cô hết nhìn lên lại nhìn xuống bức tường. “Tôi đã chắc rằng…”

Stout rẽ trái chỗ bức tường và tiếp tục đi theo nó, bàn tay ông ta chậm rãi ép mạnh vào lớp bê tông như thể một lối đi bí mật nào đó sẽ tự nó lộ ra, nếu lần ra được cái cần gạt bị che giấu.

Clair nhìn trừng trừng bức tường bê tông mịn màng.

“Nơi này được xây từ bao lâu rồi?”

Ernest đáp luôn. “Từ 1912. Đó là những gì tôi biết.”

“Các đường hầm được khởi công khoảng năm 1899.” Clair đáp. “Việc chúng sử dụng các đường hầm ở đây là hợp lý. Lớp bê tông này trông có vẻ mới. Tôi tự hỏi có phải chúng đã che đậy không.”

“Lớp móng đã được gia cố lại hồi những năm 80. Toàn bộ cấu trúc cũ đã không còn như lúc mới đầu. Tôi cho rằng trong quá trình đó có thể họ đã lấp kín lại.”

Chuông điện thoại của Clair vang lên - là Kloz.

Cô nhấn nút trả lời rồi áp điện thoại vào tai. “A lô?”

“Paul Upchurch tỉnh rồi.”

Một bên lông mày cô nhíu lại. “Cái gì? Họ đã bảo rằng gã không…”

“Gã đang nói chuyện.” Klozowski ngắt lời. “Cô cần phải lên đó ngay.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.