Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Nhật ký

“Bé mồm thôi!” Paul nói với tôi cho dù tôi chẳng nói gì và âm lượng giọng nói của chính anh ấy thì vang lên rõ mồn một.

Chúng tôi đang bò qua mặt cỏ cao phía sau nhà, cách kho thóc nửa đoạn nữa.

“Tao nghĩ tao thấy chúng nó rồi.” Anh ấy nói, ngẩng đầu lên vừa đủ cao để nhìn qua cánh đồng. “Cách khoảng mười lăm mét phía trước kho thóc.”

Tôi cũng ngẩng đầu lên, anh ấy túm chặt vai tôi và dúi đầu tôi xuống. “Chúng nó thấy mày mất!”

Tôi nhăn nhó với anh ấy. “Chắc anh thì không đấy?”

“Không, tao rất kín đáo. Tao giống như một bóng ma ninja. Thực tế là vô hình. Chẳng ai trông thấy tao hết trừ phi tao muốn thế.”

Lũ con gái đã rời khỏi phòng khách riêng vào lúc cô Finicky quay lưng đi - chúng chạy ào xuống tiền sảnh và ra ngoài bằng cửa sau. Libby không hề quay vào phòng mình, mà tôi thấy bóng nàng đang lẻn ra ngoài cùng hai đứa kia, tôi nghe thấy tiếng ba đôi chân rời khỏi ngôi nhà. Cô Finicky lấy lại máy ảnh của Paul rồi cũng đuổi nốt cả hai chúng tôi ra ngoài. Khi chúng tôi xuống đến chân cầu thang, anh ấy túm chặt cánh tay tôi, hất đầu về phía cửa trước.

Một lúc sau, chúng tôi đã ra ngoài sân, đi vòng ra sau nhà.

“Cứ đếm đến hai mươi mới bám theo. Tụi mình không nên bám theo quá sát.”

“Bám theo quá sát để làm gì cơ?”

Paul trợn tròn mắt. “Để theo dõi bọn nó. Rõ ràng bọn nó muốn tụi mình đi theo. Không thì bọn nó tạt vào phòng khách riêng ăn diện đẹp thế làm gì ? “

“Có thể là vì đang tiện đường đi ra ngoài?” Tôi gợi ý.

“Cứ có chuyện liên quan đến gái gú thời đại mới này sao mày tồ thế hả giời?”

Cô nghĩ rằng mình muốn cho cháu thấy.

Những lời của cô Carter chẳng hiểu từ đâu chợt nhảy ra trong óc tôi.

“Kristina rõ ràng đang muốn tán mày, còn Tegan không thể kiềm chế ham muốn sờ mó tao.” Paul nói. “Mày cần phải học cách nhận biết tín hiệu đi.”

“Tín hiệu á?”

“Lũ con gái đều gửi tín hiệu hết. Giống như pha vô tuyến dẫn hướng hay khúc hát nàng tiên cá. Mày có thực sự nghĩ bọn nó muốn tắm nắng không?” Anh ấy lắc đầu. “Không hề nhá. Bọn nó chỉ khỏa thân một nửa nằm ườn ra trên cỏ vì bọn nó muốn tụi mình ngắm.”

Đâu đấy gần đó, một con bé cười khúc khích.

Paul kéo tôi nằm sát hơn xuống đất. “Chết tiệt!”

Hai chúng tôi không đứa nào nói gì trong khoảng hai phút, thế rồi anh ấy chậm chạp ngẩng đầu lên lần nữa, vừa đủ nhìn qua đám cỏ.

“Có thấy chúng nó không?”

“Ừ ừ.” Anh ấy khẽ đáp. “Phê lắm.”

Anh ấy bò sấp thêm khoảng ba mét nữa và tôi bò theo. Khi dừng lại, tôi có thể nghe thấy bọn con gái đang nói chuyện nhưng không nghe ra được từ nào. Tôi dùng hai khuỷu tay làm trụ ngẩng đầu lên, thế rồi tôi trông thấy chúng. Tegan ở gần nhất, đang nằm sấp trên chiếc khăn tắm, mặt ngoảnh sang chỗ khác. Kristina cũng nằm sấp cạnh con bé. Hai đầu gối nó uốn cong, đôi chân trần gập lại sau lưng, đang vô thức lắc lư. Libby cũng có mặt ở đó, đang nằm trước mặt hai đứa kia. Tôi không thể nhìn thấy nàng, mà chỉ thấy đôi chân.

“Em muốn vòng sang phía bên kia.” Tôi nói.

“Tại sao? Tegan nó ở ngay đó và… ôi trời ạ…”

Tegan vươn tay ra đằng sau lưng tháo mảnh bikini phía trên. “Cậu thoa cho tớ ít kem dưỡng da được không?”

Chúng tôi bò sát lại gần để nghe tiếng con bé.

Kristina ngồi dậy tay cầm lọ dưỡng da, đổ một ít lên lưng Tegan rồi bắt đầu thoa. “Một chút thôi nhé.” Kristina nói. “Họ nói họ muốn tụi mình xóa hết mấy vết khác màu.”

“Tớ không muốn bị bỏng đâu.”

“Bọn mình chỉ phơi một lát thôi mà.” Kristina nói. “Phải làm mất cả những vết này nữa này.” Nó cởi luôn dãy nịt mảnh trên hai mông Tegan, chúng tuột ra. Thật đơn giản.

Bên cạnh tôi, Paul thở hổn hển. Có thể tôi cũng thế.

“Không lâu hơn ba mươi phút đâu.” Tegan nói. “Tớ không thể để mình trông như con tôm hùm được.”

Kristina quay người lại, đối diện Libby. “Chả hiểu loại kem dưỡng da này có hiệu quả với mấy vết bầm tím hay sẽ làm chúng tệ hơn nữa.”

“Tớ không nghĩ nó có hại đâu.” Tegan nói. “Chúng sẽ mờ dần đi. Đang mờ dần rồi còn gì. Tớ nghĩ chúng ta có thể giấu bằng ít kem nền nếu cần.”

“Có thể một ít kem dưỡng da cũng được đấy.”

Giọng này không phải của Tegan cũng như của Kristina, mà là Libby.

“Cứ cẩn thận với cái vết trên lưng tớ đấy, vẫn còn đau kinh lên được.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.