Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 -1:20 chiều

Như Hurless đã nói, một chiếc Cadillac Escalade màu đen với các cửa kính nghiêng tối màu đã đợi chờ họ trên lề đường trước cửa nhà Upchurch. Người duy nhất ngồi trong xe là tài xế. Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi mặc bộ đồ đen gọn gàng. Ông ta xuống xe, lật đật đi mở hết các cửa xe trong bầu không khí lạnh buốt, rồi mời họ vào xe - Poole ngồi ghế trước, Nash ngồi ghế sau.

Ông tài xế không cho họ biết mình sẽ đi đâu. Poole chưa bao giờ ngồi trong chiếc xe nào sạch thế này. Lớp da đen bóng lộn theo tiêu chuẩn nhà máy, các cửa kính xe không có lấy một vết bẩn. Ngoài vết bùn mùa đông ẩm ướt dính trên đôi giày của Poole ra, ngay cả thảm trên sàn xe cũng sạch bong, như thể họ thay thảm mới sau mỗi lượt hành khách.

“Dưới đây có cả quầy kẹo luôn.” Nash nói. “Đủ hết. Cả bim bim này. Nếu anh nhìn ghế sau trong xe tôi á, may mắn lắm anh mới thấy ít nước xốt đặc biệt đã khô kiệt vương trên giấy gói bánh McDonald’s, có thể còn cả nửa chai nước nữa.” Anh ta vươn tay ra ghế trước chìa ra một thanh kẹo Twix. “Ăn không?”

Poole chẳng thèm để ý, quay sang phía tài xế. “Xe này của ai vậy?”

“Tôi không được phép nói.” Người đàn ông đáp.

“Ông có biết tôi là đặc vụ liên bang không?”

“Tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi chỉ biết làm theo lệnh.” Ông ta rẽ ngoặt vài lần rồi đi theo các biển báo tiến lên đường 290 East về phía hồ.

Khi Poole không nhận thanh kẹo, Nash ngồi lại xuống ghế bóc giấy gói. Anh ta đang ăn dở thì hỏi. “Tại sao FBI lại dính vào vụ này?”

“Anh biết tại sao mà.”

Nash cắn thêm miếng nữa, miếng sô cô la rớt khỏi miệng khi anh ta nói. “Không, thực ra tôi không biết. Chúng tôi được bảo rằng các anh sẽ tiếp quản vụ này vì Bishop bỏ trốn và tiến độ của chúng tôi không đủ nhanh. Nhưng như vậy là không đúng. FBI không thể giành quyền trừ phi các tội ác vượt khỏi ranh giới bang. Trừ phi lực lượng thực thi pháp luật địa phương có lời mời các anh tham gia. Tất cả các vụ án mạng ban đầu đã diễn ra tại Chicago và xung quanh đó, từng nạn nhân của Bishop. Tôi biết Sở Cảnh sát Chicago không mời các anh.”

“Chúng ta cũng có cả các vụ án mạng tại Nam Carolina và Louisiana nữa.” Poole phản pháo, không rõ thậm chí anh có muốn tham gia cuộc trò chuyện này không.

“Được phát hiện sau khi FBI đã tiếp quản vụ án.” Nash nhắc nhở anh. “Chứ không phải trước đó.”

“Tôi nhận các mệnh lệnh trực tiếp từ giám sát viên của tôi, Đặc vụ Toàn quyền Hurless.”

“Người tự gọi điện thoại và mời bản thân đến bữa tiệc à? Các mệnh lệnh của ông ấy từ đâu đến vậy?” Nash ăn xong thanh kẹo và ném giấy gói xuống mặt sàn cạnh anh ta. “Chúng ta hiểu điều đó thì tôi nghĩ chúng ta sẽ biết cái xe này thuộc về ai.”

Tài xế ra khỏi đường 290 tại LaSalle và rẽ trái vào phố State.

“Có cách khác mà.” Poole vươn tay về phía trước, mở ngăn chứa găng tay.

“Thưa ngài, xin đừng làm thế?” Người tài xế liếc nhìn rồi lại ngẩng lên nhìn đường.

Giao thông trên phố State vào thời điểm này trong ngày rất đông đúc. Lục lọi qua rất nhiều thứ trong ngăn chứa găng tay, Poole tìm thấy giấy tờ đăng ký, nhưng chỉ ghi tên Công ty Dịch vụ Vận tải & Cho thuê Xe Elite LLC. Anh tìm thấy một vé đỗ xe đã cũ, sách hướng dẫn sử dụng của chủ xe và một khẩu 38 trong bao súng bằng da. “Ông có được phép mang theo vũ khí trong người không đấy?”

“Có, thưa ngài. Giấy phép vừa được gia hạn tháng trước. Tôi gia hạn giấy phép ít nhất mỗi tuần một lần.”

“Vậy thì ông là tài xế hay là nhân viên an ninh?”

Ông ta không đáp. Chỉ bật đèn tín hiệu rồi ngoặt vào đường Wabash.

“Ông có làm trong ngành thực thi pháp luật không?”

Người tài xế rẽ trái lần nữa rồi cho xe vào lề đường bên tay phải. “Chúng ta đến nơi rồi, thưa ngài.”

Nhìn mái hiên vàng óng nhô ra trên vỉa hè ngoài cửa kính xe, Nash huýt sáo. “Khách sạn Langham. Tôi từng đến đây ăn cưới một lần và bị đẩy xuống bể bơi. Trên trần nhà của họ là hằng hà sa số những ngọn đèn. Đúng là một bữa tiệc bá cháy.”

“Tôi không nghĩ chúng ta đến đây ăn cưới đâu.” Poole lẩm bẩm.

Người tài xế bước ra ngoài vòng sang bên kia chiếc Escalade, trước tiên mở cửa xe cho Poole xuống, tiếp theo mở cửa cho người ngồi ghế sau. “Hai người hãy lên thẳng phòng 1218.”

Ông ta bỏ mặc họ đứng trên vỉa hè, bầu không khí lạnh như Bắc Cực đang cuộn tròn xung quanh. Poole nhìn chằm chằm cánh cửa ra vào, hai bàn tay khum lại đưa lên miệng. “Tôi không chắc liệu mình có thích thế này không. Liệu có ai biết chúng ta ở đây không nhỉ?”

“Tôi đã nhắn tin cho Clair thông báo cho cô ấy số phòng. Nếu không thấy tôi nhắn lại trong mười lăm phút nữa, cô ấy sẽ gọi đội hỗ trợ.”

Poole đẩy cánh cửa ra vào nặng nề bằng kính bước vào hành lang khách sạn, Nash theo sau lưng anh. Như được hướng dẫn, họ tảng lờ đi tiếng chào mời ồn ào tại quầy tiếp tân, của người giữ cửa và của người trực tầng, thẳng tiến đến thang máy. Khi cửa thang máy mở, họ bước vào trong nhấn nút lên tầng mười hai, chào đón họ là một người đàn ông rất to lớn mặc bộ đồ hải quân tối màu, cái đầu nhẵn bóng cùng chòm râu dê, tay cầm tấm bìa kẹp hồ sơ.

Đôi mắt Poole chuyển từ chỗ nhô lên dưới vai trái người đàn ông sang chỗ nhô lên khác trên mắt cá chân bên phải của anh ta. Hai khẩu súng, có thể nhiều hơn thế. Người đàn ông có vẻ cũng làm điều tương tự, trước tiên để ý các vũ khí của Poole rồi của Nash. Nếu anh ta có cảm thấy lo ngại, anh ta cũng không thể hiện ra mặt.

“Xin cho biết tên?”

Poole nói tên ra.

Anh ta xem xét danh sách, lật sang trang sau rồi xem lại trang đầu tiên. “Chờ tôi một phút.” Không đợi câu trả lời, anh ta biến mất xuống dưới sảnh và rẽ ở một khúc ngoặt.

“Mật vụ à?” Nash lẩm bẩm.

Poole lắc đầu. “Họ không cho phép để râu đâu.”

“Thật hả?”

Một lúc sau người đàn ông kia quay lại, đi sau anh ta là Anthony Warnick từ văn phòng thị trưởng. Warnick bỏ qua hết tất cả phép xã giao. “Lối này.”

Poole liếc nhìn Nash rồi đi theo anh ta. Người đàn ông cầm tấm bìa kẹp hồ sơ trở lại với vị trí gác của mình tại thang máy. Một người nữa đứng giữa cánh cửa kép dẫn vào phòng 1218. Khi họ đến gần, anh ta trượt tấm thẻ từ vào đầu đọc rồi mở cửa cho họ.

Không phải phòng thường.

Mà là phòng thượng hạng.

Thực ra nó gần giống một căn hộ hoặc một căn nhà nhỏ hơn. Các trần nhà có mái vòm ít nhất phải cao mười feet còn bức tường phía xa chẳng có gì ngoài kính nhìn thẳng ra hồ. Hai chiếc đi văng nằm hai bên một chiếc bàn to ngay giữa phòng. Có khu bàn ăn ở bên trái và thêm vài cánh cửa nữa ở bên phải - một phòng tắm và hai phòng nữa cửa đóng kín, nhiều khả năng là phòng ngủ. Các tấm thảm trải sàn trang trí công phu che phủ mặt sàn gỗ, những bức họa tinh tế treo kín tường. Đồ nội thất mang hơi thở đương đại với tông màu đất, có sự phối hợp sắc màu tinh tế.

Có nửa tá người trong phòng cả nam lẫn nữ, tất cả đều đang nói chuyện ồn ào, hoặc trên điện thoại hoặc đang trao đổi trong các nhóm nhỏ. Vài người ngước mắt lên nhìn khi họ bước vào phòng, rồi lại tập trung vào công việc đang làm. Trên chiếc bàn làm việc gần các ô cửa sổ, một phụ nữ đang ngồi, chẳng buồn để ý đến hoạt động xung quanh. Cô ta đang đeo tai nghe, mặc áo len dài tay màu be và quần jeans, đôi mắt cô ta nhìn chú mục vào màn hình chiếc laptop MacBook Pro. Hai cửa sổ video đang mở - một bên là Anson Bishop, một bên là Sam Porter, cả hai đều là các đoạn phim thẩm vấn mà Poole đã thực hiện. Đoạn phim về Porter đang dừng lại, còn đoạn phim về Bishop đang phát.

“Cái gì đây?” Poole nhăn nhó.

“Madeline Abel.” Warnick đáp. “Cô ta là chuyên gia hàng đầu về nghiên cứu ý nghĩa cử chỉ, nó nghiên cứu về…”

“Tôi biết nó là cái gì.” Poole ngắt lời. “Tại sao cô ta lại được phép truy cập những đoạn phim này? Cô có được cấp giấy phép xem đoạn phim về Porter không? Ai cấp cho cô?”

Warnick tảng lờ các câu hỏi. “Tôi không có thời gian để trả lời. Tôi cần biết ai trong hai người này đang nói thật. Các anh không theo sát được đủ nhanh đâu.” Anh ta ném sang Nash cái nhìn phê phán. “Cả hai người”

Nash tức giận nhưng không nói gì. Warnick đặt tay lên vai người phụ nữ. Cô ta cho tạm dừng đoạn phim, bỏ tai nghe xuống và ngước mắt lên nhìn họ. Đôi mắt cô ta mở to khi trông thấy Poole.

“Frank?”

Warnick trố mắt.

“Hai người biết nhau sao?”

“Đặc vụ Abel từng huấn luyện tôi.”

Cô ta mỉm cười. “Giờ thì tôi chỉ là Maddie Abel thôi, cứ gọi Maddie được rồi. Giờ tôi làm riêng mà. Tôi đã rời khỏi Cục ba năm trước.”

“Tôi cần phải biết ai đang nói dối.” Warnick nhắc lại, nhìn cô ta chằm chằm. “Hai người có thể trò chuyện riêng sau được không?”

Nụ cười biến mất trên gương mặt Abel. Cô ta quay lại với các đoạn phim. “Cả hai đều đang nói dối. Và cả hai cũng đều đang nói thật. Tôi sẽ cần thêm thời gian với họ. Cả hai đều rất có kỹ năng, rõ ràng họ đã quá quen thuộc với nghiên cứu ý nghĩa cử chỉ nên họ đưa ra cả những quyết định tiềm thức lẫn ý thức hòng che đậy vẻ lừa dối. Đặc vụ Poole đây đã làm rất tuyệt khi hỏi những câu hỏi thiết lập một dữ liệu tham khảo, cùng các câu hỏi sau đó nhằm bóc tách những sai số trong lời khai của họ, tuy nhiên cả hai đều có cách đối phó lại chiến thuật của anh.”

Mặt Warnick đỏ bừng. “Tôi đưa cô đến đây vì cô là chuyên gia hàng đầu. Tôi cần những câu trả lời chứ không phải thứ xoắn não này. Một trong hai người này phải chịu trách nhiệm và tôi muốn biết là người nào.”

Cô ta thở dài, trượt bàn tay dọc theo mép bàn. “Thêm dữ liệu tham khảo nữa thì có thể. Anh có thể cho tôi xem các đoạn phim khác về Bishop không? Cả Porter nữa, có thể là những cuộc thẩm vấn anh ta đã thực hiện trong quá khứ. Những thứ như thế sẽ có ích. Nếu tôi có thể nắm được hiểu biết của anh ta về nghiên cứu ý nghĩa cử chỉ, tôi có thể loại trừ hành vi đó khi xem đoạn phim này và tập trung vào các khía cạnh anh ta có thể bỏ sót. Theo quy luật tự nhiên ta không thể ngụy trang từng dấu hiệu lừa dối được.”

Warnick búng ngón tay, một thanh niên trẻ hơn đang lắng nghe sau lưng họ băng ngang phòng để gọi điện thoại. Sau đó Warnick nói. “Chúng ta có thể có thêm dữ liệu về Porter nhưng Bishop thì chẳng có gì cả. Thế thôi.”

Maddie cắn môi mở lại đoạn phim về Bishop và phóng to hình ảnh thái dương của hắn. Một phút sau cô ta ấn nút dừng. “Thế này cũng không hiệu quả.”

“Cái gì?”

“Thi thoảng tôi có thể dò được mạch của hung thủ trong đoạn phim, tuy nhiên chất lượng của máy quay này không đủ cao cấp. Mà tôi cũng không chắc làm cách này sẽ hiệu quả với Bishop. Dường như hắn rất giỏi kiểm soát những hành động vô thức của mình - hô hấp hay đại loại vậy - tôi dám cá mạch đập của hắn rất ổn định trong suốt cuộc thẩm vấn.”

“Chịu trách nhiệm về cái gì?”

Người nêu câu hỏi là Nash. Câu duy nhất anh ta nói ra suốt từ lúc bước chân vào phòng này. “Anh đã nói với chúng tôi rằng anh cần phải biết ai trong hai người phải chịu trách nhiệm. Ý anh nói thế là sao?”

Trong một giây, nhìn Warnick như thể rất muốn ném ra một câu trả lời cứng cỏi nào đó, nhưng anh ta không làm thế. Thay vào đó anh ta quay lưng tiến về phía góc xa căn phòng.

“Lối này.”

Họ đi theo anh ta đến cánh cửa bên trái phòng tắm - anh ta đưa tay xoay núm cửa rồi bước vào trong.

Toàn bộ đèn đóm đang thắp sáng trưng không gian chính rộng rãi - đèn ếch trên đầu, đèn trên các tủ quần áo và một ngọn đèn trên chiếc bàn làm việc nhỏ. Phòng tắm riêng phía sau cũng sáng trưng. Một chiếc giường cỡ lớn bốn cột nằm ở giữa phòng. Những tấm đệm trải giường nhàu nát và chăn lông vịt rơi thành đống dưới chân giường. Một chiếc máy quay phim nằm trên chạc ba chân được đặt cách vài mét bên kia giường, ống kính đang chĩa về phía giường. Quần áo của đàn ông vứt vương vãi khắp sàn nhà - quần dài và áo khoác, áo sơ mi, cà vạt, tất và quần lót ống rộng. Ngay giữa giường, tỏa ra từ trung tâm và bao phủ ít nhất một phần ba giường là một thứ chất lỏng màu nâu đỏ.

Poole và Nash bước vào trong.

Warnick bước lên từ sau lưng họ. “Ngài thị trưởng đã mất tích từ lúc chín rưỡi tối qua, và đúng, đây là vết máu.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.