Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Bác sĩ Oglesby đã thay thế chiếc ghế tôi hay ngồi bằng chiếc ghế khác, một con quái vật màu cam to tướng bọc đệm toàn bộ, không có tựa tay và tôi cứ bị chìm nghỉm vào nó. Nếu tôi ngả đầu về phía sau, tôi có thể biến mất luôn, thế nên tôi ép mình chỉ ngồi trên mép ghế. Tôi đã lớn rất nhiều hơn một năm qua nhưng hai chân tôi vẫn còn quá ngắn không chạm được xuống đất. Tôi cho rằng mình có thể ngồi xuống sàn nhưng…

“Ta thấy tâm trí cháu vẫn có xu hướng treo ngược cành cây, Anson. Ngoảnh mặt về phía trước và cố gắng ngồi yên một lúc thôi thì sao nhỉ?”

Tôi ngước mắt lên nhìn bác sĩ Oglesby. Nếu áo len hoa văn hình thoi có thể ăn thịt người, thì cái áo này đã làm việc rất chịu khó. Có màu xanh, vàng và trắng và có thể là một trong những cái áo gớm ghiếc nhất tôi từng thấy, ít nhất nó to hơn vị bác sĩ tốt bụng kia đến hai cỡ và ông ta như đang bơi trong áo.

Tôi mỉm cười với ông ta. “Cháu sẽ không dám mơ bỏ lỡ mất một giây chúng ta bên nhau đâu, bác sĩ ạ. ”

“Ta rất vui khi nghe điều đó. Ta cũng mong chờ đến buổi gặp gỡ của chúng ta.”

Tôi tự nhủ - ông ta sẽ lấy chúng ra trong vòng ba, hai, một…

Và rồi ông ta lấy cặp kính đang treo lủng lẳng dưới cổ đặt lên mũi, rồi nhìn xuống tập giấy ghi chép để trong lòng. “Thời gian cháu ở cùng bà Finicky vui không?”

“Thế bác sĩ dùng con dao của cháu có vui không ạ?” Ở các buổi gặp nhau trước, ông ta có thói quen để con dao của tôi trong một góc bàn làm việc của mình, để nó xa tầm với của tôi - một lời chế nhạo thô lỗ, một kiểu chơi trội, một mánh khóe mà tôi chắc chắn ông ta đã học được từ người khác vì ông ta không đủ sáng tạo để nghĩ ra ý tưởng ấy. Hôm nay tôi không thấy con dao ấy. Lần trước khi tôi gặp ông ta, khi hai thanh tra Welderman và Stocks dẫn tôi vào xe họ để đưa tôi đến Nhà Finicky, tôi đã hỏi ông ta con dao của tôi đâu và lão già tự mãn đã nói “Con dao nào cơ” như thế nó chưa từng tồn tại.

“Chúng ta không ở đây để nói về dao kéo, Anson, mà là để thảo luận về sức khỏe của cháu, vì có rất ít thời gian nên ta khuyên chúng ta nên tập trung vào chuyên môn.”

“Tại sao cháu lại ở đây? Tại sao chúng ta vẫn phải nói chuyện ? Bác sĩ không cần phải nhốt cháu vào một trong các phòng của bác sĩ nữa.”

Bác sỹ Oglesby mỉm cười. “Có thể cháu đã rời khỏi trung tâm Camden nhưng đến chừng nào tòa án chưa có phán quyết khác, cháu vẫn là bệnh nhân của ta. Ta rất quan tâm đến việc chắc chắn rằng cháu được điều trị đầy đủ vì sức khỏe của cháu.”

“Cháu khỏe mà, bác sĩ. Chưa bao giờ khỏe hơn thế.”

“Những trải nghiệm đau thương thường để lại những vết sẹo, đôi khi chúng được chôn vùi nhưng lại trồi lên khi chúng ta không ngờ nhất. Thế nên cho dù hôm nay cháu có thể cảm thấy rất mạnh khỏe, nhưng ngày mai hoặc ngày kia có thể cháu lại thấy không khỏe, việc của ta là giúp cháu vượt qua điều đó.”

Cha từng dặn tôi rằng ngành bảo hiểm y tế rất thích nghĩ ra mọi cách để moi tiền của những ai tham gia vào ngành này - một bác sĩ đa khoa sẽ khuyên bạn nên đi gặp một chuyên gia, và vị chuyên gia ấy sẽ gửi bạn đến gặp một nhà trị liệu, rồi nhà trị liệu ấy có thể kiểm tra huyết áp của bạn, để ông ta có lý do gửi đến công ty bảo hiểm của bạn hóa đơn “khám sức khỏe tổng quát”, ngoài liệu pháp được kê đơn… ông ta có thể kê cho tôi một vài phương thuốc đòi hỏi phải ghé thăm ông ta thường xuyên nhằm theo dõi hiệu quả của các phương thuốc đó… rồi cứ thế, và cho dù vấn đề sức khỏe của bạn có thể đã được vị bác sĩ đầu tiên giải quyết xong xuôi rồi, nhưng ông ta vẫn bắt bạn phải đến gặp thêm hai người nữa - tốn thời gian và tiền bạc một cách không cần thiết - thế rồi ngày thứ Bảy cả ba người bọn họ sẽ gặp nhau tại sân golf chia cho nhau chút tiền bảo hiểm khó kiếm ấy. Nếu bác sĩ Oglesby có quan tâm chút nào tới tôi, tôi ngờ rằng nó không chỉ dừng lại ở tác động của tôi lên thực tế quan trọng trong ngành nghề của ông ta. Ngành y tế là một lũ bất lương và tôi không cần bất kỳ kẻ nào chọc dao kéo vào đầu tôi.

“Chúng ta thực sự cần phải cải thiện tình trạng lơ đãng của cháu trong các cuộc nói chuyện.” Vị bác sĩ tốt bụng nói.

“Cháu không lơ đãng, chỉ suy nghĩ thôi.”

“Suy nghĩ về chuyện gì thế? “

“Về giá trị của bác sĩ trên hành tinh này.”

Điều này có vẻ khiến ông ta thích thú. “Và cháu cảm thấy mình hoàn toàn đủ tư cách quyết định về một chuyện như thế?”

“Người không nhà kiếm ăn quanh thùng rác sau trường đại học cộng đồng ở rất gần thế giới hàn lâm đủ để thấy trí tuệ của ngài là điều nhục nhã. Cháu hình dung ngài không làm việc tại một nơi như Camden vì mình thích thế, mà vì ngài không đủ sức tự mở phòng mạch riêng. Ngài chẳng là gì hơn một nhân viên bảo vệ siêu thị tầm thường vì không đủ trình độ thi vào trường đại học cảnh sát. Ngài trưng ra bao bằng cấp vì ngài phải làm thế nhưng cháu dám cá rằng trong thâm tâm ngài mong đừng có ai săm soi quá gần. Đã bao nhiêu lần có ai đó đọc cái tên ngôi trường bác sĩ từng theo học và nói “À mà chính xác thì nó ở đâu thế?””

Rồi xong. Cặp kính rớt xuống và Oglesby ngả người vào lưng ghế. Nhưng nụ cười vẫn còn trên gương mặt ông ta. “Có lẽ ta mới không phải là người đang diễn. Chuyện gì đã xảy ra với anh chàng trầm tĩnh, lịch thiệp từ buổi gặp nhau trước của chúng ta thế? “

“Anh ta đang đợi ngài trả lại anh ta con đao. Cả tấm ảnh nữa ạ.” Vị bác sĩ nhíu mày. “Bức ảnh á?”

“Ngài biết bức ảnh nào mà.”

Bức ảnh chụp mẹ và cô Carter nằm trong túi tôi khi con dao của tôi bị lấy mất. Tôi biết ông ta cũng có bức ảnh đó. Cho đến giờ tôi vẫn chưa có được nó…

Ông ta nhìn thẳng vào tôi. “Ta không để ý thấy bất kỳ tấm ảnh nào cả. Nhưng nếu cháu hợp tác, ta có thể tìm lại lần nữa trong đống đồ đạc đến đây cùng với cháu. Có lẽ thứ gì đó đã bị để sai chỗ, dán sai nhãn hoặc bị xếp nhầm. Đôi khi mấy chuyện đấy cũng hay xảy ra.”

Lần này đến lượt tôi trưng ra nụ cười giả dối rành rành. “Cháu rất biết ơn ạ.”

Lại đeo kính lên mắt, ông ta liếc nhìn tập giấy ghi chú. “Kể cho ta nghe về Libby McInley. Dường như cháu rất quan tâm đến con bé khi ở đây cùng chúng ta. Nếu cháu không muốn nói về chuyện làm sao cháu thích nghi được với Nhà Finicky, thế thì tại sao chúng ta không thảo luận về cách con bé đương đầu ra sao?”

Tôi đã nói quá nhiều rồi. Có khả năng trong buổi gặp này tôi đã nói nhiều hơn hẳn tất cả các buổi gặp trước đây cộng lại, tình trạng này phải chấm dứt. Những cảm xúc của tôi đang kiểm soát cái miệng của tôi, không chế não bộ của tôi và tôi biết rằng kết cục của nó sẽ chẳng có gì tốt đẹp. Cha đã luôn dạy tôi phải uốn lưỡi bảy lần trước khi lời nói đến tai người khác, trong vòng hai mươi phút vừa qua tôi đã hoàn toàn tảng lờ đi bài học đặc biệt ấy. Giờ đây Oglesby đang thả mồi câu tôi, và tôi biết mình không nên cắn câu, nhưng tôi không kiềm chế được. “Chuyện gì đã xảy ra với bạn ấy thế ạ?”

Tôi không nghĩ ông ta sẽ trả lời. Tôi đã từng hỏi câu này nhưng ông ta luôn lấy lý do bảo mật thông tin giữa bác sĩ và bệnh nhãn để tránh thảo luận về trường hợp của nàng. Nhưng lần này ông ta khiến tôi ngạc nhiên. “Con bé từng bị cha nuôi trước kia xâm hại rất nhiều lần, và khi con bé chống cự, hắn đã đánh đập con bé rất dã man. Ban đầu, hắn dùng cuốn niên giám đánh để tránh để lại vết bầm tím, nhưng vài giờ sau, hắn vứt cuốn niên giám sang một bên và quyết định rằng hắn thích cảm nhận sức mạnh từ những cú đấm của mình lên người con bé. Mẹ nuôi của con bé ngồi trong phòng khách cách đấy không quá ba feet, lắng nghe tất cả chuyện này gần hết hai ngày cuối tuần, cho đến khi cuối cùng bà ta nghĩ thế là quá đủ. Nhưng thay vì gọi cảnh sát, bà ta lấy ra khẩu 38 nổ hai phát súng bắn chết hắn, rồi cố giấu xác hắn dưới tầng hầm. Cho dù Libby cần phải được chăm sóc y tế, nhưng mẹ nuôi của con bé cũng không sẵn sàng tiêu khoản tiền năm trăm mười hai đô la một tháng nhà nước trợ cấp cho mụ ta chăm sóc Libby, thế nên mụ ta bỏ mặc con bé bị cột vào chân giường và giả vờ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Thật may mắn, một người hàng xóm nghe thấy có tiếng súng bèn gọi 911. Libby nằm ở Bệnh viện Roper tại Charleston mất hai ngày trước khi được chuyển đến đây cho chúng ta chăm sóc.” Ông ta rướn người về phía trước. “Con bé cần một người bạn, Anson. Có lẽ cháu có thể là người bạn như thế.”

Ban đầu tôi chẳng nói gì. Tôi không thể hình dung vị bác sĩ có thể nói dối về chuyện này, nhưng sau đầu tôi, cha thì thầm rằng ông ta có thể nói dối rất giỏi. “Lão muốn con tin tưởng lão, Champ. Lão sẽ nói cho con nghe bất kỳ điều gì. Và ngay lập tức con sẽ tin tưởng lão, thế là lão tóm được con.”

Thay vì phải nói gì đó, tôi để mặc đôi mắt mình chu du khắp văn phòng. Khi chúng dừng lại trên tờ lịch treo trên tường sau bàn làm việc của ông ta, tôi nhận ra một thứ rất lạ, một thứ đập vào mắt tôi. Ngày 29 tháng Tám được khoanh tròn. Nó cũng chính là cái ngày được khoanh tròn trên tờ lịch trong căn bếp của cô Finicky.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.