Nash
Ngày 5 - 9:20 sáng
Nash suýt ngã dập mông vì các bậc cầu thang trơn tuột. Lên đến đầu cầu thang, anh thấy cánh cửa ra vào màu xanh có vẽ cái dương vật to màu vàng đã bị ai đó dùng chân đá lên. Lớp gỗ dọc khung cửa vỡ tan ra từng mảnh, then cửa đã bung ra. Trông như thể nó bị thế đã khá lâu rồi. Anh đẩy nhẹ cánh cửa, nó mở vào trong dẫn vào một tiền sảnh tối tăm toàn giấy dán tường hình cây cỏ đã bị bong ra gần hết. Anh bật đèn pin chiếu sáng khắp nơi trong phòng. Trên mặt sàn bằng gỗ cứng nham nhở và phai màu có mấy tấm ván sàn bị mất, làm lộ ra những cái dầm đỡ sàn rỗng và mấy cái hố dẫn xuống tầng hầm. Chùm sáng màu vàng của chiếc đèn pin chiếu sâu xuống mấy cái hố, nhưng chẳng soi rọi được cái gì bên dưới. Anh chỉ thấy được tiền sảnh sâu khoảng ba mét trước khi ánh sáng mờ dần.
“Bishop à? Tôi vào đây.”
Anh thận trọng bước lên phía trước, tự hỏi cái sàn này vững chắc đến đâu. Anh cũng không hẳn nhỏ nhắn gì cho lắm. Ở lần kiểm tra gần đây nhất, cân nặng của anh gần một trăm ký, mà đó là trước khi anh nai nịt đầy đủ trang phục và đồ nghề mùa đông để sống sót khi đi bộ ở Bắc Cực. Anh rút ra khẩu Beretta. “Tôi có vũ khí và tôi sẽ bắn anh nếu anh làm điều gì đó ngu ngốc.”
Câu trả lời duy nhất vẳng đến cùng cơn gió, đang hú lên qua một ô cửa sổ mở ở đâu đó trong tòa nhà. Một mảnh giấy dán tường bị bóc ra bên cạnh anh kêu lạo xạo, nhắc Nash nhớ đến con sâu bướm dính chặt vào tường, đang cố gắng vùng thoát ra. “Cậu đang ở chỗ quái nào thế?”
“Có đi một mình không đấy?”
Giọng của Bishop khiến anh giật mình, một điều anh sẽ không bao giờ thừa nhận. Với bất kỳ ai cũng không. Trong âm sắc giọng nói ấy ẩn chứa điều gì đó. Hắn chưa từng la hét, chưa từng to tiếng, thế nhưng giọng nói của hắn dường như vẳng đến từ khắp mọi hướng. Từ ngay trên đầu cũng như vọng đến từ đằng sau. Trên và dưới. Giọng nói ấy từ từ dâng lên trước mặt bạn y hệt như con rắn. Bạn nhìn xuống hai chân mình và nó ở ngay đó, thu mình lại và chuẩn bị nhảy xổ vào bạn.
“Cậu nói là đến một mình, thế nên tôi đến một mình. Tôi không cần cả một đội quân đến để găm một viên đạn vào trán cậu.” Nash bước sâu hơn nữa vào tiền sảnh, kiểm tra từng phòng khi anh bước đi bằng đèn pin - một phòng khách cũ, một phòng ăn, một phòng tắm xập xệ. “Tại sao chúng ta không thể gặp nhau tại một quán Starbucks hay đại loại vậy?”
“Trong cái quán ấy có gì vui vậy?”
Những tấm ván sàn sau lưng anh kêu cót két, Nash quay phắt người lại, súng giơ ra phía trước và theo sát đằng sau là đèn pin. Chẳng thấy ai cả.
“Bị giật mình à?”
“Cậu đang ở đâu?”
“Bước thêm vài bước lên tầng hai.” Bishop đáp và chắc chắn lần này giọng hắn vẳng xuống từ trên đầu.
Nash chiếu chùm sáng đèn pin lên trần nhà và anh nghĩ mình đã thấy ai đó đang ngắm nhìn mình qua một trong mấy cái hố. “Nếu tôi bị ngã xuống do lỗi của cậu, tôi sẽ kiện, hệ thống chăm sóc sức khỏe của Sở chán chết.”
“Tôi nhớ rồi.” Bishop nói, giọng hắn lần này bị nghẹt nhiều hơn. Xa xôi hơn. “Bước chậm thôi, đi sát hơn vào tường ấy, anh sẽ ổn thôi.”
Nash dừng chân ở cầu thang. Nó chạy sát tường bên tay trái, những mặt bậc cầu thang bằng gỗ phía trên chìm trong bóng tối. “Tại sao tôi lại phải đến đây?” Anh thăm dò lan can, nhưng với tay phải cầm súng và tay trái cầm đèn pin, anh sẽ phải quăng đi một trong hai nếu muốn bám vào lan can - chuyện đó sẽ không xảy ra. Anh đặt chân lên bậc thang đầu tiên và cảm thấy nó võng xuống dưới sức nặng của mình. Anh tựa sát hơn vào một bên tường rồi bước tiếp chân kia lên. Nó vẫn vững vàng. Anh bước lên bậc tiếp theo.
“Anh đang làm rất đúng đấy, Nash.”
“Mẹ kiếp cậu.”
“Thù địch thế.”
Bước tiếp theo tiếng lạo xạo vang lên dưới chân, Nash nghĩ chắc chắn bậc cầu thang gãy mất rồi, nhưng lớp gỗ vẫn nguyên vẹn. Bốn bậc cuối cùng anh bước nhanh hơn một chút và thấy mình đang đứng ngay ngoài một tiền sảnh. Ba cánh cửa đóng im ỉm, hai cánh khác đang mở, một cánh cửa đang bị mất.
“Tôi nên đi đâu đây hả đầu đất?” Anh quét đèn pin lên xuống khắp tiền sảnh, chiếu vào từng cánh cửa nhưng chẳng thấy gì.
“Chúng ta sẽ chẳng bao giờ là bạn bè nếu anh nói năng với tôi kiểu ấy. Bạn bè phải tôn trọng nhau.”
“Bước ra ngoài này đi.” Nash đáp. “Cho tôi nhìn rõ cậu đi. Tôi ghét phải bắn cậu lắm. Tốt nhất là hãy để tôi sớm giải thoát cho cậu khỏi nỗi đau khổ. Tôi bắn trúng bụng cậu hay vào chỗ nào đấy, cậu có thể ở đây chảy máu mất mấy ngày. Thật là khủng khiếp.”
“Tôi chắc chắn anh hẳn sẽ héo hon vì lo lắng và thương tiếc. Phòng cuối cùng, phòng không có cửa ấy.”
Nash đi theo giọng nói của Bishop, bước lên phía trước. Anh chĩa súng về phía căn phòng cuối cùng trong khi quét đèn pin khắp các căn phòng khác khi đi qua.
“Tại sao cậu không bước ra ngoài này?”
“Tôi không muốn anh có tầm nhìn rõ để bắn tôi đâu. Tôi khá chắc chắn anh sẽ làm thế.”
“Cậu hiểu đúng đấy.” Nash đáp kèm hơi thở.
Anh cân nhắc mở ba cánh cửa đóng kín nhưng nghĩ lại thôi. Anh biết Bishop ở đâu; tiếng vọng lạ lùng dưới nhà đã không còn. Cừ hễ khi nào Bishop cất tiếng, giọng của hắn rõ ràng vọng ra từ căn phòng cuối cùng phía cuối hành lang. Khi đến gần ô cửa mở, bàn tay anh siết chặt khẩu súng. “Tôi vào đây, Bishop. Đừng cố làm điều gì ngu ngốc đấy.”
“Tôi sẽ không dám làm thế đâu.”
Căn phòng cuối cùng là một phòng ngủ lớn không có đồ nội thất, với một cửa sổ bị bịt kín trên bức tường phía xa và một nhà vệ sinh phía sau cánh cửa chớp hai lớp bên trái. Giống như phần còn lại của căn nhà này, lớp giấy dán tường bị bong khỏi tấm vữa thạch cao nứt nẻ, làm lộ ra hết lớp khung sắt bên dưới. Ngay giữa phòng là chiếc quạt trần chỉ treo trên một sợi dây, chỉ một sự kích thích dù nhỏ nhất cũng có thể khiến nó đổ sụp.
Gần ô cửa sổ đóng kín, đang quỳ trên sàn lưng quay ra cửa, đôi bàn tay chụm vào nhau và đầu cúi thấp như thể đang cầu nguyện, chính là Anson Bishop.
Nash chĩa súng vào phía sau đầu người đàn ông.
“Đừng có nhúc nhích!”