Nhật ký
Libby không nói chuyện với tôi sau khi quay về nhà. Tôi ngủ thiếp đi trong tiền sảnh tựa lưng vào cửa phòng nàng, mãi đến khi nghe tiếng bọn con gái chạy ào lên gác tôi mới bừng tỉnh. Tôi mở bừng mắt và cả ba đứa đang đứng đó, ngó tôi lom lom.
“Tránh ra.” Tegan nói.
Đôi mắt tôi nhìn thấy Libby. “Cậu có sao không?”
Nàng ngoảnh mặt đi, một lúc sau nàng bước nhanh xuống phòng tắm dưới tiền sảnh rồi đóng sầm cửa lại sau lưng.
Tôi loạng quạng đứng dậy, cố gắng đuổi theo nàng nhưng Tegan chắn đường tôi. “Để con bé yên đi. Mày có thể gặp nó vào sáng mai nhưng đừng hỏi nó về chuyện tối nay. Đừng bao giờ hỏi nó về chuyện tối nay, hiểu không hả?”
Tôi gật đầu nhưng tôi không hiểu. Tôi muốn biết. Tôi muốn giúp đỡ nàng. Tegan chạy theo sau Libby và sau một tiếng gõ nhẹ, liền lủi ngay vào trong. Khi chỉ còn Kristina và tôi trong tiền sảnh, con bé thò tay vào ví lấy ra một xấp tiền mặt. “Đây là ba trăm năm mươi đô. Đưa cho Vince đi. Nói với nó lần sau bọn tao sẽ lấy nốt số còn lại.”
Tôi còn chưa kịp trả lời, con bé đã dúi xấp tiền vào tay tôi rồi biến mất vào phòng tắm dưới tiền sảnh. Nếu ba đứa chúng nó có nói chuyện, tôi cũng chẳng thể nghe thấy dẫu có áp tai vào cánh cửa đó, tôi chẳng nghe thấy gì. Tôi tự nhủ rằng Libby sẽ nói chuyện với tôi khi nàng đã sẵn sàng.
Cửa phòng Vincent khóa chặt, nó chẳng buồn trả lời khi tôi gõ cửa.