Nhật ký
Tôi dậy quá sáu giờ một chút và thấy mắc tiểu. Không phải mắc tiểu theo kiểu “lăn-người-sang-một-bên-nghĩ-chuyện-khác-và-cứ-thế-một-tiếng-đồng-hồ-nữa”, mà là tôi buồn đi tiểu thật, như kiểu bàng quang của tôi sắp vỡ tung ra to đến nỗi dù đánh thức cả nhà dậy, nếu tôi không chạy thật nhanh.
Chả hiểu sao ga giường quấn quanh hai chân tôi và chỉ khiến tình hình tệ thêm. Tôi suýt ngã lộn cổ xuống đất khi cố thoát khỏi đống nệm giường. Ở giường trên, Paul ngáy ầm ĩ như sấm. Anh ấy nằm ngửa, cánh tay phải lơ lửng bên sườn. Ánh ban mai đầu tiên thập thò quanh ô cửa sổ .
Tôi đi ngang phòng đến cửa, mở cửa ra, gần như chạy bộ vào sảnh với hai bàn tay che những chỗ nhạy cảm trong bộ đồ ngủ. Khi mẹ thiên nhiên réo gọi cấp thiết đến mức này, bất kỳ thằng nhóc nào cũng sẽ cho bạn biết hai điều - như cầu chạy bộ bất ngờ lấn át hết mọi nhu cầu khác và sự cương cứng vào buổi sáng. Cả hai điều này sẽ chỉ mất đi sau khi tôi mất chút thời gian trong nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Thế nhưng xuất hiện vấn đề: Các tấm gỗ dán trong sảnh kêu kẽo kẹt, Vince Weidner đã nói rõ rằng nó có thể nghe thấy tiếng kẽo kẹt từ phòng của nó bên kia hành lang. Nó cũng khẳng định rằng bất kỳ ai gây ra âm thanh inh tai này sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, nhẹ thì thương nặng, nặng thì có thể biến mất. Vince là kiểu người chỉ mê ngủ, nó chẳng hề thích ai hay thích bất cứ điều gì khác. Ngoại trừ, dường như có thể nó thích làm tổn thương người khác.
Tôi biết miếng ván sàn nào gây ra tiếng kêu như thế.
Paul có cái bản đồ, vào ngày đầu tiên tôi đến nhà Finicky này anh ấy đã bắt tôi phải học thuộc lòng, với cái bàn đồ trong tâm trí, tôi đặt chân trái lên tấm ván sàn gần nhất với bức tường đối diện, vắt chân phải sang tấm ván ở giữa hành lang, gần phòng tắm hơn cách gần một mét. Cái mánh này được thực hiện trong im lặng tuyệt đối, bất chấp cơ thể tôi không ngừng kêu gào bắt tôi phải chạy bộ.
Cửa phòng Libby đóng chặt, và như thành lệ mỗi lần đi ngang qua phòng, tôi đều dừng lại đủ lâu để lắng nghe.
Nàng không khóc, và đó là điều tốt. Nàng vẫn khóc thật nhiều, nhưng không còn nhiều như dạo ở Trung tâm Điều trị Camden. Mặc dù không muốn nghe nàng khóc, nhưng tôi muốn lắng nghe nàng. Tôi cảm thấy thoải mái đến lạ khi biết nàng ở trong căn phòng gần đến thế. Tôi biết nghe thật lạ lùng, nhưng tôi chưa từng gặp nàng. Chưa từng nói chuyện với nàng. Tôi còn chẳng biết trông nàng như thế nào, vì tôi chỉ toàn nhìn thoáng qua.
Nhà vệ sinh phía đầu kia hành lang vang tiếng xả nước, cánh cửa phòng tắm nữ bật mở.
Tegan bước ra với hai cánh tay giơ lên cao quá đầu, hai mắt nhắm nghiền, miệng há to tướng ra ngáp. Con bé chẳng mặc gì ngoài chiếc quần lót màu trắng bé tí, tôi đứng đông cứng tại chỗ - không buồn cả chạy bộ nữa. Nhưng chứng cương cứng thì không biến mất, và khi mở mắt ra con bé nhìn ngay vào chỗ đó - vật đàn ông của tôi dựng đứng lên trong lớp quần ngủ. Tôi cố gắng che lại nhưng đã quá muộn. Sẽ là nói dối nếu tôi nói rằng mình không bị phân tâm bởi lý do tại sao con bé ăn mặc như thế (hay đúng hơn, tại sao con bé lại chẳng mặc gì).
“Úi giời, nhìn chòng chọc thế?” Tegan nói khi con bé bước xuống sành với đôi chân dài, bao nhiêu tấm ván sàn kêu cót két. “Đồ dê xồm.”
Con bé quay vào phòng mình rồi đóng cửa lại rõ mạnh, các bức tường rung lên.
Từ phòng mình, tôi nghe thấy tiếng Vince rên rỉ.
Tôi băng qua phần còn lại của sảnh, ào vào phòng tắm rồi đóng cửa lại với tốc độ của một chú hươu. Tôi nắm chặt ổ khóa, cái thứ mỏng manh tôi có thể dễ dàng cạy ra được kể cả khi đang ngủ, bước vào bồn vệ sinh làm hết phận sự của mình, trong khi tự hỏi không biết tôi có phải giam mình một tiếng nữa trong này để tránh Vince hay không, hay liệu tôi có thể quay về giường ngủ được không.
Phía sau nhà vệ sinh có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra lối xe vào nhà ở bên ngoài, khi đang đứng đó tận hưởng cái thú đi tiểu sáng sớm, tôi bỗng nhìn ra ngoài. Có một chiếc xe đỗ trên lối xe vào nhà, tôi nhận ra là chiếc Chevy Malibu trắng. Tôi đứng nhìn khi Thanh tra Welderman vòng qua bên kia và mở cửa sau xe. Kristina Niven xuống xe, nói điều gì đó với ông ta, rồi lao về phía cửa ra vào ngôi nhà. Con bé mặc chiếc váy ngắn màu đen, đi đôi giày cao gót hợp tông, tay xách một chiếc ví nhỏ.
Khi nhìn lại ông thanh tra, tôi nhận ra ông ta đang ngước nhìn tôi trừng trừng.