Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 -12:07 chiều

Khi gương mặt của Bishop choán hết màn hình ti vi, Poole giơ điều khiển đầu đĩa DVD ấn nút chạy. Cuốn băng bắt đầu phát. Đôi mắt Porter nhìn như dán vào màn hình.

“Tại sao hôm nay anh lại tự nộp mình?” Poole nghe thấy chính anh nói từ đôi loa bé tí của ti vi. Ngoài một góc mái đấu và một chút vai, anh dường như vô hình trên màn hình. Anh quay lưng lại phía máy quay. Chiếc máy quay chĩa thẳng vào Bishop, qua vai Poole.

Bishop nhìn xuống hai tay mình trong một giây, rồi ngẩng lên. “Tôi đã tiếp xúc với Thanh tra Porter được vài tháng rồi, tôi từng muốn tự nộp mình sớm hơn, nhưng anh ta bảo tôi đừng làm thế. Anh ta nói rằng như thế sẽ phá hỏng cuộc tìm kiếm kẻ sát nhân 4MK thật sự của anh ta. Anh ta cần công chúng nghĩ rằng tôi là 4MK vẫn đang lẩn trốn ngoài kia, trong khi anh ta săn tìm kẻ thực sự phải chịu trách nhiệm.”

“Chuyện này đúng là cực kỳ giẻ rách.” Porter nói. “Tại sao tôi lại nói với hắn như thế chứ? Anh đã thấy căn hộ của tôi rồi. Tôi đã cố gắng săn lùng hắn ngay từ lúc chúng ta để mất hắn.”

Poole giơ tay lên ra dấu im lặng, chỉ tay về phía màn hình.

“Tôi ngu thật.” Bishop nói tiếp. “Ngây thơ. Lẽ ra tôi không nên tin tưởng anh ta. Lẽ ra tôi phải đến gặp một người khác, nhưng anh ta đã thuyết phục được tôi. Anh ta không ngừng nói rằng anh ta đến gần lắm rồi sẽ không còn lâu nữa đâu, cứ liên tục nói với tôi thế, dắt mũi tôi suốt. Một ngày rồi thành một tuần, một tuần rồi thành một tháng rồi vài tháng. Khi đến cuối cùng tôi cũng chạm trán anh ta, anh ta đã bắn chết người đàn bà đó, sau đó anh ta cố bắn tôi. Tôi lại phải bỏ trốn. Tôi không còn lựa chọn khác.”

“Tại Khách sạn Guyon à?”

“Vâng, tại Guyon.”

“Tại sao anh ta giết bà ấy?”

“Anh ta nói bà ta biết anh ta từ hồi anh ta còn là tân binh ở Charleston. Anh ta nói bà ta là một trong những người cuối cùng còn sống biết sự thật về anh ta.” Bishop nhìn xuống mặt bàn một lúc, ngón cái và ngón trỏ của hắn đan vào nhau, rồi ngước lên nhìn Poole. “Anh ta đã nói “Cô ta đã ở đó, đã thấy tôi làm chuyện ấy nên cô ta phải chết”. Chính xác là những lời như thế. Tiếp theo anh ta ngẩng lên trong một giây, chẳng nhìn cái gì cụ thể cả, thì thầm “Cha hãy tha thứ cho con” rồi bóp cò.”

Đôi mắt Bishop ầng ậng nước. Hắn cố gắng lau đi bằng mu bàn tay và phải cúi người xuống do bị còng. “Anh ta bắn thẳng vào bà ta, một phát ngay giữa trán, ngay trước mắt tôi! Tôi bị sốc, nhưng tôi đã tìm cách lẻn được ra ngoài khi anh ta quay súng chĩa vào tôi và lại bắn tiếp. Anh ta bắn hiếm khi trượt lắm. Tôi đã phải vất vả chạy trốn.”

Ngồi đối diện Bishop cạnh chiếc bàn trên ti vi, Poole cân nhắc chi tiết này mất một lúc, rồi hơi rướn người về phía trước, đầu anh che mất gương mặt của Bishop một lúc trước khi ngả người về phía sau. “Thế còn người phụ nữ đi cùng anh ta thì sao? Sarah Werner ấy.”

Gương mặt Bishop bối rối. “Có ai đi cùng anh ta đâu. Trừ phi bà ta ở bên ngoài hay ở nơi nào đó khác trong khách sạn. Tôi không thấy ai đi cùng anh ta hết.”

“Porter nói bà ta là mẹ anh.”

Đôi mắt Bishop nhắm lại, thở ra một hơi dài. “Mẹ tôi mất nhiều năm trước rồi, trong một vụ hỏa hoạn tại ngôi nhà cũ của chúng tôi. Cha tôi cũng mất. Tôi chắc chắn tất cả thông tin này nằm đâu đó trong hồ sơ DCS của tôi. Gần nhà chúng tôi có một cái hồ và tôi rất hay ra đó để ném đá. Nếu vào cái ngày đặc biệt ấy mà tôi không ra hồ, khéo tôi cũng chết theo rồi. Tôi đã đi vắng trong vài giờ, và khi quay về ngôi nhà đã cháy đến không thể cứu được nữa. Cảnh sát phòng cháy chữa cháy có mặt ở đó nhưng tôi có thể chắc chắn họ đã bỏ cuộc. Một trong các cảnh sát nhận ra tôi và hỏi tôi rằng đây có phải là nhà tôi không, tôi trả lời đúng đây là nhà tôi. Tiếp theo họ hỏi tôi cha mẹ tôi đâu và tôi biết họ ở bên trong nhà, tôi chỉ biết vậy thôi, nhưng tôi không thể ép mình nói to lên câu ấy. Chuyện sau đó tôi không nhớ nhiều nữa, tôi vẫn chỉ là đứa nhóc thôi. Họ đã mang tôi đến một nơi có tên là Trung tâm Điều trị Camden trong vài tuần để phục hồi, trong khi họ cố gắng tìm người thân của tôi mà có thể nhận nuôi tôi. Khi không thể tìm được ai, tôi được gửi vào hệ thống bảo trợ trẻ em.”

“Tại một nơi có tên là Nhà Finicky dành cho những đứa trẻ bất kham đúng không?”

Câu hỏi này dường như khiến Bishop hoang mang. “Tôi… tôi chẳng biết nó tên là gì. Sau Camden tôi đến sống với gia đình Watson ở vùng ngoại ô cách thành phố khoảng một tiếng rưỡi lái xe - Woodstock, Illinois - với David và Cindy Watson.”

“Watson? Giống những biệt danh anh đã dùng khi gia nhập cơ quan Điều tra Hiện trường tại Sở?”

Bishop lại thở dài, cố gắng giơ cả hai tay lên. Những sợi dây xích kêu leng keng khi chạm vào móc kim loại trên bàn. “Thật ngu ngốc, tôi biết. Nhưng vì tôi lo rằng nếu tôi dùng tên thật của mình ở Sở, ai đó sẽ đọc được thông tin về vụ hỏa hoạn và cách cha mẹ tôi đã chết… Tôi không muốn bất kỳ ai cảm thấy thương hại tôi hoặc dành cho tôi sự biệt đãi nào đó, thế nên tôi cho rằng tốt nhất mình nên dùng tên giả. Quay về hồi tôi còn bé, khi nhà Watson lần đầu tiên nhận nuôi tôi, vài phóng viên đã lảng vảng xung quanh, họ muốn viết bài về vụ hỏa hoạn. Gia đình Watson đăng ký cho tôi đi học với cái tên “Paul Watson” để xua hết đám phóng viên đi.” Hắn vẫy một bàn tay giữa không trung. “Paul là tên lót của David. Tôi đoán việc này đã có hiệu quả, cánh phóng viên chịu để tôi yên, và tôi chết cái tên này từ đó. Như tôi biết thì họ không bao giờ thay đổi tên tôi một cách chính thức, tôi cho rằng lẽ ra tôi nên làm thế vào thời điểm nào đó. Chỉ là tôi không có thời gian cho việc đó, và ngày tháng trôi đi điều này càng trở nên không quan trọng nữa.”

Poole nói: “Anh chưa bao giờ ở một nơi có tên là Nhà Finicky dành cho những đứa trẻ bất kham à?”

Bishop lắc đầu.

“Điều này được nhắc đến trong các cuốn nhật ký của anh.”

Bishop rướn người về phía trước nhanh đến nỗi các sợi xích siết chặt, kéo giật hắn lại. “Xin lỗi. Tôi… tôi không biết chúng ta có bao nhiêu thời gian. Làm ơn nói cho tôi biết Paul Upchurch vẫn còn sống. Gã có thể là người duy nhất biết sự thật.”

“Tại sao? Anh quen biết gã như thế nào?”

Bishop ngồi lại xuống ghế. “Tôi không quen biết gã, không hẳn. Gã là kẻ mà Porter đã thuê để viết ra những thứ đó.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.