Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 -10:00 sáng

“Ôi, loạn hết cả lên rồi.”

Clair thực sự chẳng cần Klozowski nói to điều này lên, nhưng người đàn ông này cảm thấy dù sao cũng cần phải nêu rõ tình trạng này. Cô đã sẵn sàng băng qua phòng, đóng sầm chiếc laptop của anh ta lại rồi nện thẳng nó xuống đầu anh ta. Không phải là lần đầu tiên cô cảm nhận sự thôi thúc này, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên cô sẵn sàng làm thế. Nếu cô không cảm thấy quá mệt mỏi, đau nhức và đang sụt sịt như thế này.

Khi cô gọi cho Đại úy Dalton thông báo Upchurch đã chết, dường như tin tức này không khiến ông ta ngạc nhiên và cô cũng cho rằng chẳng có lý do gì để ngạc nhiên, nhưng khi cô cho ông ta biết điều Upchurch đã nói với mình, ông ta cũng không hề bị sốc và như thế không ổn. Ông ta quen biết Sam đủ rõ để biết điều ấy không đúng, thế nhưng ông ta tiếp nhận thông tin này như thể cô vừa tường thuật bản tin dự báo thời tiết mới nhất, rồi dặn cô không được nói với ai - báo chí, FBI hay bất kỳ ai khác.

Điện thoại của cô rung lên, cô nhìn xuống màn hình.

Bishop bị bắt rồi.

Tin nhắn là của Nash.

“Nash bắt được Bishop rồi.” Clair nói ra thông tin này lặng lẽ đến nỗi cô tưởng Kloz không nghe thấy.

Anh ta cúi người gần hơn vào màn hình laptop. “Tôi biết. Tôi nói rồi, mọi chuyện loạn lắm. Đến đây, cô phải xem cái này.”

Cô đang ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào tường, ngay bên trong cửa, và khi đứng dậy các khớp xương của cô kêu răng rắc phản đối quyết liệt. Anh ta xoay màn hình laptop lại phía cô. Phía trên cùng là một bức hình tĩnh chụp cảnh Nash đang đứng bên ngoài nơi nào đó tay giơ một tấm biển các tông ghi dòng chữ Tôi đầu hàng. Phía dưới là một màn hình khác phát đi phát lại đoạn phim - Anson Bishop uốn cong người trên sàn trong căn phòng nào đó và Nash đang đá vào người hắn. Mỗi lần bàn chân của anh tiếp xúc với bụng của Bishop, đoạn video bị ngắt rồi lại phát lại. Dưới cả hai hình ảnh, được viết bằng các chữ viết hoa, là dòng tiêu đề - Chicago làm việc giỏi quá.

“Nó đang lan tràn trên khắp mạng xã hội rồi.” Kloz nói.

“Ôi không.”

“Còn tệ hơn cơ.” Kloz nhấp chuột vào đường liên kết dưới các hình ảnh và một đoạn phim khác hiện ra. Nó bắt đầu với cảnh bàn chân Nash đạp thẳng vào bụng Bishop - nó tiếp tục đúng ngay từ cảnh cuối của đoạn phim trước đó - khiến Bishop gập người lại, ho hen mấy lần rồi nói: “Rõ ràng tôi đã tự nộp mình cho một thanh tra ở Sở Cảnh sát Chicago. Tôi không hề cố gắng tỏ ra thù địch. Không có hành động quá khích nào cả. Thế nhưng vị thanh tra này lại cảm thấy cần thiết phải dùng vũ lực với tôi, đe dọa mạng sống của tôi. Đó là lý do tại sao tôi mời các bạn đến đây, chứng kiến chuyện này. Để ghi chép lại cái cách mà tôi biết vị thanh tra ấy sẽ đối xử với tôi. Cái cách mà tôi hẳn đã bị đối xử ngay từ đầu. Sở Cảnh sát Chicago muốn dùng tôi làm con dê tế thần. Tất cả những gì họ đang cố gắng làm là tự bảo vệ mình. Người này, Thanh tra Brian Nash, là đồng sự của Sam Porter. Họ đã là bạn bè với nhau bao năm nay. Tôi không biết anh ta dính líu sâu đến mức nào, nhưng rõ ràng anh ta đã nhúng chàm, có thể cũng bẩn thỉu y như Porter. Tôi chẳng hề phạm phải bất kỳ tội danh nào hai kẻ này buộc cho tôi.”

“Nash đã phá hủy cái máy quay ngay sau đó. Channel Seven giữ cuốn băng ghi lại toàn bộ cảnh này và họ đã cho phép mọi nhà đài phát sóng đoạn phim. Nó đang được phát trên tất cả các kênh lớn.” Kloz nói, những ngón tay của anh ta điên cuồng nhấp vào tất cả các từ khóa. “Họ đang đòi quyền được tiếp cận Bishop, đòi hỏi công khai minh bạch trong khi hắn bị giam giữ. Họ cũng muốn nói chuyện với cả Sam. Họ muốn biết vị trí của Sam trong thời điểm diễn ra các vụ án mạng sáng nay. Cả các đài khác cũng thế. Đúng là hỗn loạn.”

Sam Porter là 4MK.

“Bishop đã lập mưu cùng Upchurch bày ra trò này.” Clair nói thẳng. “Bằng cách nào đó chúng đã bắt tay nhau từ trước.”

Chuông điện thoại của Clair bắt đầu reo.

“Mẹ kiếp, giờ sao nữa đây?” Cô lôi nó ra và trả lời cuộc gọi.

Đó là Stout. “Chúng tôi cần cả hai người xuống quán cà phê ngay bây giờ. Tình hình chỗ chúng tôi đang gặp phải rắc rối nghiêm…”

Cuộc gọi bị ngắt.

Họ nghe thấy đám đông vào lúc đi qua cửa vào tiền sảnh, tất cả những giọng nói giận dữ đang cố tỏ ra hơn thua nhau tạo nên thanh âm hỗn loạn, nhức cả đầu. Stout cùng ba sĩ quan của ông ta đang đứng giữa một bầy - không còn từ nào khác hợp hơn để diễn tả - và những cánh cửa ra vào bằng kính ra khỏi quán cà phê dân vào hành lang chính của bệnh viện, tiền sảnh và căn bản là những lối ra. Một người trong đám đông giơ cái ghế cao hơn đầu ông ta, một người khác giơ lên cái cây treo quần áo bằng kim loại và đang vung vẩy nó về phía Stout. Hai viên sĩ quan Clair đã phái xuống đây giờ không thấy đâu cả.

Cô chen qua mọi người tiến lên phía trước, đứng giữa Stout và Người Mắc Áo, một tay cô đặt trên báng súng.

“Giờ cô định bắn chúng tôi đấy à?” Người Mắc Áo nói.

“Mọi người bình tĩnh lại!” Clair cố gắng hét lên nhưng giọng cô òa vỡ, thay vào đó cô thấy mình bắt đầu ho hen.

“Cô cũng chẳng khá khẩm hơn gì mấy tên ác quỷ khác ở Sở!” Một người phụ nữ mặc váy hoa hét lên. Cô ta móc điện thoại ra, máy quay chĩa về phía Clair. “Họ thà nhốt hết chúng ta ở đây và chờ xem chúng ta lần lượt gục ngã. Họ sẽ không cố gắng bảo vệ chúng ta, mà chỉ đang cố gắng giam giữ chúng ta. Tôi sẽ không ở trong cái lồng này nữa! Tôi sẽ về nhà!”

Vài người khác la hét đồng tình, Clair cố gắng kiềm chế ham muốn bước lùi lại.

Người Mắc Áo vung vẩy về phía cô. Đầu mắc áo lướt qua mặt cô vù một cái. Đám đông chỉ im lặng chừng một giây, rồi lại la hét còn ầm ĩ hơn lúc nãy.

Clair vừa định rút súng ra thì một tiếng huýt sáo lanh lảnh cắt ngang tất cả. Cô quay người lại thì thấy Klozowski đang đứng sau lưng mình, hai ngón tay đưa lên miệng.

“Đủ rồi!” Kloz quát lên.

Lần này căn phòng im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta.

“Chúng tôi cũng chẳng muốn ở đây khác gì các người đâu. Chúng ta đều bị mắc kẹt.”

“Chúng tôi được bảo rằng mình phải ở đây vì 4MK đang cố gắng giết chúng tôi. Họ đã bắt được hắn rồi, thế thì vì sao chúng tôi không đi được hả?”

Người nói câu này là một ông già đứng xa hơn về bên trái. Ông ta mặc áo khoác bằng vải tuýt và quần tối màu. Chắc ông ta để ý thấy Clair đang cố gắng nhớ ra mình, vì ông ta đã nói cho cô biết mình là ai khi cô còn chưa kịp hỏi. “Tôi là bác sĩ Barrington khoa Ung thư. Vài người trong số này làm việc cho tôi, và tôi nghĩ tất cả chúng tôi đều mong muốn được quay lại với cuộc sống của mình.”

“Không đơn giản vậy đâu.” Clair nói.

“Bởi vì virus à?”

Cô không đáp.

Barrington giơ tay lên. “Được rồi, Thanh tra. Hầu hết chúng tôi đều là các nhà chuyên môn và y học, chúng tôi hiểu các thủ tục quanh cơ sở cách ly. Chúng tôi cũng hiểu chính xác virus lây lan như thế nào và việc giữ chân phần lớn chúng ta ở đây có tác dụng ngược đấy. Ai ốm phải được cách ly khỏi chúng tôi. Những phòng ngừa an toàn như đeo khẩu trang phải luôn được thực thi.”

Clair nhận ra chính mình đang không đeo khẩu trang. Cô đã vứt nó xuống sàn ở văn phòng của họ. Chỉ có khoảng một nửa người trong quán cà phê đeo khẩu trang,

Barrington nói tiếp. “CDC đã rất chu đáo khi cấp phát các loại thuốc kháng sinh và tiến hành các biện pháp đối phó khác, tất cả chúng tôi rất biết ơn điều đó, nhưng thay vì cách ly một nhóm người đang cho thấy những triệu chứng rõ ràng của SARS, họ lại xem chúng ta như một nhóm thiểu số bằng cách giam chúng ta trong quán cà phê này và các phòng xung quanh. Chúng ta đang ở giữa mùa cao điểm về thời tiết lạnh và bệnh cúm - rất nhiều người ở đây đã ốm trước khi được đưa vào bệnh viện. Chúng tôi không biết ai đã mắc bệnh SARS, ai chỉ bị cảm lạnh thông thường, ai mắc bệnh cúm… chúng ta có thể nhầm lẫn hết cả… Tôi có thể cam đoan với cô rằng có nhiều người trong đám đông này nghĩ rằng mình bị ốm trong khi không bị. Đó là bản chất con người. Khi chúng ta ở gần ai đó bị ốm, cơ thể chúng ta sẽ tự xuất hiện cơ chế phòng vệ. Những cơ chế phòng vệ này có thể sản sinh ra những triệu chứng giống căn bệnh chúng ta đang nói tới, và tâm trí chúng ta được huấn luyện để khiếp sợ những triệu chứng khiến rắc rối kéo dài mãi.”

“Ông có gợi ý gì không?”

“Các triệu chứng bệnh SARS rất khó phân biệt cho đến khi chúng hoàn toàn rõ nét. Trong những giai đoạn đầu, một người bị nhiễm có vẻ như “giống mắc bệnh cúm”, chỉ thấy vài cơn nhức đầu và đau nhẹ, có thể là sổ mũi. Nếu ai đó cho thấy những triệu chứng này, chẳng có cách nào biết được liệu họ bị cảm lạnh, bị cúm, hay, lạy Chúa, bị SARS rồi. Vấn đề là người mắc phải bất cứ triệu chứng nào trong số này đều có khả năng lây nhiễm mạnh nhất ngay từ đầu. Chúng ta cần phải cân nhắc việc sử dụng các phân nhóm để cách ly thêm. Những ai bị nhức đầu và đau nhẹ phải được nhốt cùng nhau. Những ai đau họng nhốt cùng nhau. Hắt xì và những triệu chứng bệnh đường hô hấp khác nhốt cùng nhau. Hầu hết trong số này chính là quy trình chuẩn - CDC nhận thức được, nhưng họ chẳng chịu làm gì cả. Họ cảm thấy việc giữ tất cả chúng ta ở đây là đã đủ ổn rồi. Làm thế có thể hữu ích khi bảo vệ dân chúng trước sự bùng phát dịch, nhưng nó chẳng giúp được gì trong việc bảo vệ chúng tôi, những người không ốm… chưa ốm. Nếu không có gì thay đổi, tất cả chúng ta ở đây sớm muộn rồi cũng bị hết.”

Một cơn hắt xì len lỏi qua khoang mũi của Clair, cô gắng sức xua nó đi. Nếu cô hắt hơi ngay bây giờ, những người này có thể sẽ mang cô thẳng đến lò đốt.

Barrington bước một bước về phía cô, hạ giọng xuống chỉ để mình cô nghe thấy. “Tôi hiểu cô đang có một xác chết khác - Stanford Pentz từ khoa Tim mạch. Chỉ riêng chuyện đó thôi đã khiến đầu giờ sáng hôm nay tất cả hốt hoảng rồi, nhưng giờ Bishop đã bị bắt giữ, nguy cơ đã giảm xuống. Nói cô biết, nếu cô không kiểm soát được đám đông này, mọi thứ có thể sẽ leo thang rất tệ và rất nhanh đấy. Ngay bây giờ chúng tôi đang nuôi sẵn trong đầu ý tưởng “chúng ta chống lại họ” rồi. Tôi đang đề nghị được giúp đỡ cô khắc phục vấn đề trong khi ta vẫn còn có thể. Tôi có thể giúp cô nếu cô để cho tôi giúp.”

Clair biết ông ta nói đúng, và cô dám chắc những người này tin tưởng ông ta từ cách họ theo dõi ông ta, từ cách họ im lặng khi ông ta bắt đầu nói. “Bảo bạn ông bỏ cái giá áo xuống và tôi sẽ giả vờ như không phải ông ta vừa cố tấn công một sĩ quan. Hãy bắt đầu ở đó.”

Barrington quay sang bên trái, đôi mắt vẫn nhìn Clair. “Bỏ cái đó xuống, Harry. Nếu cô ta có bắn ông, sẽ không ai ở đây thấy buồn đâu. Có lẽ tốt hơn ông đừng tạo cho cô ta lý do để làm thế.”

Người Mắc Áo nhìn ông ta trừng trừng một lúc, càu nhàu rồi bỏ cái cây mắc áo xuống bên cạnh. Stout bước đến mang nó cất đi. “Tôi có nên bắt giữ ông ta không?”

Clair lắc đầu. “Tất cả chúng ta đều cần bình tĩnh lại.”

“Nếu cô giúp tôi liên lạc được với người phụ trách tại CDC, tôi có thể giúp cô.” Barrington nói với cô. Ông ta lại hạ giọng xuống. “Hãy cho những người này một mục đích thay vì cứ bắt họ phải đứng đây, và tôi nghĩ cô sẽ thấy họ dễ bảo như thế nào.”

Clair biết ông ta lại đúng và nói thẳng ra, cô không có thời gian kiểm soát đám đông. “Ông sẽ muốn nói chuyện với Jarred Maltby. Anh ta đang làm việc ở tầng trên. Cho tôi xem điện thoại của ông.”

Ông ta rút điện thoại từ trong túi quần sau, vừa định trao cho cô nhưng lại rút lại khi ông ta nhìn sâu vào đôi mắt cô, không nghi ngờ gì, chúng chắc hẳn đỏ quạch, nhức nhối và sưng húp như những gì cô cảm thấy.

“Có lẽ cô chỉ cần đọc số cho tôi biết thôi.”

Đến lúc ấy ai đó bỗng hét lên, là một phụ nữ.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.