Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 5 - 8:35 sáng

Porter quá tỉnh táo nên không ngủ nổi. Họ chỉ cho phép anh rời khỏi phòng thẩm vấn đủ thời gian để đi vệ sinh và uống nước từ vòi nước trong hành lang. Khi một sĩ quan mặc đồng phục dẫn anh ra ngoài, mọi người trong hành lang thảy đều im lặng. Các thanh tra anh đã quen biết nhiều năm, các nhân viên, tất cả đều chỉ nhìn mà chẳng nói lời nào. Anh tự dằn lòng thôi thúc muốn giơ hai tay lên cao quá đầu và hét lên một tiếng “Hù!” thật to khiến tất cả bọn họ phải giật bắn mình. Khi đưa anh về lại phòng thẩm vấn, họ bỏ anh lại một mình. Anh mong mình bị buộc tội, tội gì cũng được từ vượt ngục đến gây án mạng tại Khách sạn Guyon nhưng điều đó không đến. Chưa đến. Anh cho rằng mình không cần vội. Anh biết họ sẽ không để anh thoát. Anh nhắm mắt lại, cố gắng nghỉ ngơi, nhưng lại thấy mình đang lắng nghe tiếng gào thét trong đầu - tất cả những chi tiết của vụ này cùng hét lên một lúc, một trăm giọng nói đang tranh cãi tóe lửa trong tâm trí anh.

Khi ai đó gõ cửa, đôi mắt anh bật mở, anh nhận ra hai tiếng đã trôi qua.

Anh không rõ tại sao họ phải gõ cửa làm gì - chắc chắn anh không thể mở cửa được. Anh cố ghìm ham muốn vặn thử núm cửa trong hơn một tiếng đồng hồ, rồi cuối cùng đành đầu hàng, khẳng định cánh cửa đã khóa. Khi tiếng gõ vang lên, anh chỉ ngước mắt lên nhìn cánh cửa và chờ đợi. Anh nghe thấy tiếng mở khóa lách cách. Một lúc sau, cánh cửa bật mở. Một cô gái tầm hai mươi tuổi đeo phù hiệu FBI củng thẻ ra vào của Sở Cảnh sát Chicago bước vào trong, cùng một thùng hồ sơ màu trắng. Cô ta đặt nó lên bàn. “Cái này từ Đặc vụ Poole.”

Rồi cô ta bỏ đi, đóng và khóa cửa lại sau lưng mình.

Căn phòng lại chìm trong tĩnh lặng, tiếng hệ thống điều hòa không khí rì rầm là âm thanh duy nhất.

Porter thấy mình nhìn trừng trừng cái thùng. Anh biết bên trong có cái gì, anh có thể cảm thấy rõ nét những cuốn vở bài tập qua lớp bìa các tông mỏng đang đợi chờ như một sinh vật sống, còn thở đang nằm đó. Khi lòng bàn tay anh chạm vào nắp thùng, anh thề rằng mình cảm thấy rất ấm áp.

Mồ hôi chảy nhỏ giọt từ lông mày xuống má. Anh cảm thấy nó rớt xuống vai, nhưng anh chẳng buồn đưa tay lên lau một bên mặt mình.

“Tôi sẽ cần thứ gì đó để viết.” Anh nói mà không ngước mắt lên. Anh biết có người đang theo dõi anh từ phía bên kia ô cửa sổ một chiều. Có thể là rất nhiều người. “Nếu được thì thêm ít cà phê nữa.”

Một phút sau hoặc lâu hơn, họ mang hết vào cho anh - một tấm bảng trắng, bút đánh dấu, một cái tách và cà phê trong cái bình có màu nâu thẫm quấn băng dính trên tay cầm.

Chỉ khi được ở một mình lần nữa, Porter mới mở nắp thùng đựng hồ sơ, lấy ra từng cuốn vở một, trải chúng ra khắp mặt bàn. Chúng được đánh số, những con số được viết ngay trên góc phải của từng quyển - từ một đến mười một - bằng lối viết tay anh đã quá quen.

Khi Porter thấy mình đang rót cà phê đen vào tách, ngồi lại xuống ghế cùng cuốn vở đầu tiên, anh cảm thấy những người phía bên kia ô cửa một chiều hơi rướn người vào gần cánh cửa. Anh phải kiềm chế bản thân không đọc lên thành tiếng.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.