Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 - 5:03 chiều

Quán Pizza của Carmine chiếm trọn tầng trệt một tòa nhà cũ ba tầng trên đường West 26, trong một khu được gọi với cái tên Ngôi Làng Nhỏ trong thành phố. Chiếc Chevy Nova của Nash vừa trượt vừa xóc nảy khi anh cho xe vào điểm đỗ xe song song phía bắc con phố, lắng nghe tiếng mô tơ ho hen khi anh nghiên cứu mặt tiền cửa hàng ba màu đỏ, xanh và trắng. Vài nhân viên đẩy cửa ra bước vào bầu không khí lạnh giá, trên tay là những túi bánh pizza được cách nhiệt. Vài người bước lên bước xuống con phố, những người khác thẳng tiến tới những chiếc xe đỗ trong ngõ cách đây hai tòa nhà. Khi Nash ngồi đó, một người đàn ông tuổi chừng sáu mươi giữ cửa cho một trong số các nhân viên đi ra rồi bước vào trong. Năm phút sau ông ta bước ra với một hộp pizza trên tay. Một lúc sau, một con bé tuổi teen mặc chiếc áo khoác màu hồng rộng thùng thình, đeo khăn quàng cổ và đội mũ, đi găng tay bước nhanh vào rồi bước ra, trên tay cầm hai cái hộp và một cái túi trước khi chạy về phía một chiếc xe đang đợi, do một phụ nữ nhiều khả năng là mẹ con bé cầm lái.

Nhìn từ con phố thì đây chẳng có vẻ gì là một nơi có dịch vụ mại dâm. Thực ra, anh càng ngắm nhìn lâu thì càng thấy đói hơn. Dạ dày anh đã bắt đầu biểu tình từ khoảng năm phút trước. Báo cáo anh nhận được từ sếp phó viết rằng nghề mại dâm đã bị khai tử ở đây hơn mười năm rồi. Họ còn nói rằng hiệu Carmine được đánh giá bốn sao rưỡi trên trang Yelp.

Mặc dù việc che đậy hoạt động phi pháp bằng vỏ bọc kinh doanh hợp pháp không còn mới mẻ, Nash vẫn thấy địa chỉ cửa hàng Carmine rất khó hiểu - nó cách Cục Cải huấn hạt Cook có chưa đầy một con phố. Một tòa nhà công vụ rộng chín mươi sáu mẫu Anh, chứa 6.500 tù nhân, là nơi làm việc của 3.900 nhân viên thực thi pháp luật và 7.000 nhân viên là thường dân. Ngay từ trong xe, anh cũng có thể nhìn thấy một góc của kết cấu khổng lồ này. Anh không thể không tự hỏi biết bao nhiêu chiếc bánh pizza này được gửi đến các thành viên ưu tú nhất của Chicago mỗi ngày. Anh sẵn sàng đánh cược chúng đi cùng những cái bắt tay bí mật hay những cái nháy mắt, vì chẳng đời nào một cửa hiệu mại dâm trá hình như thế này dám ngang nhiên tồn tại dưới mũi chính quyền. Vice biết. CDC chắc phải biết, nhưng chẳng ai quan tâm. Chắc pizza của cửa hàng này ngon phải biết.

Nash tắt máy con Chevy, xuống xe rồi phóng như bay qua phố. Suýt trượt chân trên mặt băng phía mép vỉa hè, anh lấy lại thăng bằng, mở tung cánh cửa ra vào quán Carmine, rồi bước vào trong.

Mùi hương trong quán khiến anh ngây ngất.

Một thằng nhóc khoảng mươi sáu tuổi mặc chiếc áo thun đồng phục dây nước xốt của quán Carmine, trên đầu đội chiếc mũ giấy ngước nhìn lên từ sau quầy.

“Cắt lát hay để nguyên ạ?”

Căn bếp nằm phía sau quầy, tất cả đều lộ thiên, rất dễ thấy. Có ít nhất nửa tá bếp lò đang được sử dụng với năm nhân viên đang làm việc quần quật - làm nước xốt, rửa bát đĩa và nhào bột. Lạy Chúa, khung cảnh này khiến Nash đói ngấu. Anh cố gắng không nhìn về phía đó. “Tôi có thể nói chuyện với chủ cửa hàng không?”

Thằng nhóc trợn mắt rồi quát lên qua vai. “Addie, thêm cảnh sát nữa đến đây nè!”

“Một cảnh sát nữa? Có nhiều cảnh sát tới đây lắm à?”

Thằng nhóc không đáp, chỉ bỏ đi ra sau bếp chẳng nói lời nào.

Một lúc sau, một phụ nữ tầm tuổi năm mươi bước ra từ cánh cửa cạnh bồn rửa mặt. Bà ta mặc áo len dài tay màu trắng, quần dài tập yoga màu đen và chắc phải nặng đến hơn trăm ký. Nash nhìn bà ta nghiêng người sang bên, len lỏi đi qua mấy cái bàn và bếp lò ra cửa trước.

Khi đến được quầy hàng, bà ta nhìn Nash một lượt từ đầu tới chân, nở nụ cười tự mãn. “Chuyện gì thế?”

“Tôi không đến đây ăn pizza đâu.” Nash đáp.

“Đúng là vớ vẩn. Cả bọn cớm tống tiền chúng tôi cũng đòi ăn pizza. Theo tôi.” Bà ta quay lưng đi về nơi vừa từ đó đến.

Nash đi theo.

Bà ta dẫn anh đến một không gian văn phòng nhỏ chật kín mấy cái thùng, nhắc anh đóng cửa lại. Khi anh làm theo, bà ta ngồi phịch xuống một chiếc ghế xoay phía sau bàn làm việc, ngả người vào lưng ghế. “Tôi đã nói với cái tên Warnick ấy tất cả những gì tôi biết rồi. Anh ta bảo rằng thể nào anh cũng tới nữa. Rằng thậm chí anh còn dẫn theo cả đặc vụ đến tống tiền tôi nữa. Phí thời gian thôi, cơ mà thôi nếu anh đến đây để làm cái công việc khốn kiếp đó thì cứ làm đi. Nhanh nhanh lên không giờ ăn tối tới rồi đó.”

“Trông bà có vẻ không lo lắng mấy nhỉ.”

Bà ta cáu bẳn. “Thế anh có thể làm gì tôi nào? Chẳng có gì phi pháp ở đây hết. Tôi là một bà mối, có thế thôi. Người lớn họ làm cái quái gì khi rảnh rỗi là việc của người ta, cóc phải của tôi. Tôi cứ ra hầu tòa rồi lại về nhà ối lần rồi mà có bị dính cái tội danh quái nào đâu.” Bà ta rướn người về phía trước, hạ giọng. “Nói thẳng nhé, nếu anh biết vài cái tên trong danh sách khách hàng của tôi, anh sẽ biết chẳng bao giờ tôi gặp rắc rối được đâu. Tôi đã sao lưu danh sách khách hàng ra làm bao nhiêu bản gửi đến bạn bè tôi khắp đất nước này. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra với tôi thì tất cả sẽ bị tuồn ra cho báo chí hết. Anh sẽ thấy tài khoản Instagram của tôi chuyển từ những bức ảnh mèo con đáng yêu sang những bức ảnh chính trị gia ăn mặc như Búp Bê đang ngậm cái vòng cổ bạo dâm. Tôi có thể bắn anh ở ngoài kia ngay giữa con phố 26 này nếu tôi muốn. Chẳng ai dám đụng vào tôi đâu. Thế nên nhắc lại, đã quá năm giờ rồi, chúng tôi đang rất vội nên khẩn trương lên. Anh muốn gì?”

Có một cái ghế nữa, ngay trước bàn làm việc. Nash bỏ chồng phong bì đã mở khỏi ghế, đặt chúng lên bàn làm việc rồi ngồi xuống. Thoải mái thật.

Bà ta nhíu mày. “Có vẻ như không nhanh được rồi.”

“Không đâu.”

Bà ta thở dài, rồi nói. “Nghe này, giống như tôi đã nói với Warnick, tôi đã cử Latrice đi. Tóc vàng, mắt xanh, hai mươi hai tuổi, sẵn sàng chịu đựng được những sở thích hơi quái dị của lão thị trưởng. Con bé đã đến với lão ấy hai lần, đã biết nên làm gì. Con bé làm với tôi được ba năm rồi thế nên tôi bảo con bé cách tự bảo vệ mình nếu có chuyện xảy ra, vì những thằng cha như thế này thường biến thành những kẻ văn minh hay nhơ bẩn phụ thuộc vào bản lĩnh của bạn. Trong thời của mình tôi đã chứng kiến đủ những kẻ như thế - lão ấy chẳng khiến tôi ngạc nhiên hay thấy bất thường gì, mà chỉ là một trong vô vàn những thằng chết tiệt ngày nay. Con bé đi sau khi chuẩn bị rất kĩ lưỡng, giống như mọi con bé khác của tôi. Nó mất ba phút đến nơi như tôi dự tính, nhưng rời đi sớm ba mươi tám phút. Không ngạc nhiên, từ phía tôi thì không. Tôi không cho phép sự ngạc nhiên tồn tại. Tôi không biết con bé tóc nâu của anh là ai - tôi không cử nó đến.”

“Bà còn giữ ghi chép gì không?”

“Anh thực sự cho rằng nếu làm thế thật tôi vẫn để anh xem à?”

Nash nhún vai.

Bà ta liếc mắt về phía chiếc laptop trầy xước nằm ở góc bàn. “Không thể cho anh xem được kể cả nếu tôi có muốn, máy tính của tôi bị dính virus kiểu gì ấy. Toàn bộ các file của tôi cứ loạn hết cả lên. Tôi đang chờ thợ đến sửa xem sao.”

Nash tải xuống các hình ảnh của hai người phụ nữ họ đã phát hiện trong máy tính của Upchurch, rồi đẩy chiếc di động của anh qua bàn.

“Bà đã bao giờ gặp hai người này chưa?”

Ban đầu bà ta không nhìn. Như thể nếu bà ta nhìn anh trừng trừng đủ lâu, anh sẽ rút lại lời đề nghị. Khi cuối cùng cũng nhìn vào bức ảnh, bà ta chỉ lắc đầu. “Không, chúng không phải gà của tôi.”

Tiếp theo anh cho bà ta xem ảnh Porter. “Còn anh ta thì sao?”

Với ảnh của Sam bà ta ngừng lại, ban đầu Nash còn tưởng đó là vì bà ta đã nhận ra anh ấy, nhưng rồi anh hiểu ra suốt bao năm tháng qua bà ta đã thấy quá nhiều gương mặt nam giới, nên bà ta phải mất kha khá thời gian lục lọi trong đầu. “Anh ta không phải là khách hàng.” Cuối cùng bà ta đáp, ngả người vào lưng ghế.

Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong anh trước khi anh nhận ra rằng có một phần nhỏ trong tâm trí anh nghĩ rằng bà ta có thể thực sự nhận ra Sam, và điều đó khiến anh lo lắng, vì ý nghĩ đó đến từ tiếng nói chôn sâu trong tiềm thức anh. Vài người gọi nó là tiếng nói bên trong, người khác lại gọi nó là trực giác. Porter đã từng bảo anh phải tin tưởng tiếng nói ấy. Anh ấy đã nói tiềm thức có cách chắp nối lại mọi thứ nhanh hơn một chút so với ý thức, một khi ta học được cách tin tưởng tiếng nói ấy, biết cách lắng nghe nó, ta sẽ trở thành một thanh tra giỏi hơn. Nash đã nói với anh ấy rằng anh ấy cần phải thôi lắng nghe tất cả những tiếng nói trong đầu mình. Có thể giờ anh cần phải để ý tới lời khuyên của chính mình.

Anh đổi chủ đề. “Máy tính của bà dính virus lúc nào?”

Bà ta nhíu mày nhìn chiếc laptop. “Khoảng một tuần trước. Cứ như thể nó bị lão hóa và bắt đầu nhớ nhớ quên quên vậy. Toàn bộ ngày tháng bị lẫn lộn, đó là phần tệ nhất - từng file mà tôi đã xem xét, ngay cả nội dung trong các file đó, như các bảng biểu và văn bản - từng ngày tháng đều bị thay đổi một cách ngẫu hứng. Tôi vẫn không chắc chắn chuyện đó xảy ra như thế nào. Tôi không phải kiểu người hay nhấp chuột vào các liên kết, email hay các trang web linh tinh. Nhân viên kỹ thuật của tôi nói ngay cả với phần mềm anh ta đang sử dụng ở đây cũng không thể làm được thế. Đúng là thằng vô dụng.”

“Tôi quen người có thể sửa được nó. Bà muốn tôi gọi anh ấy đến không?”

Lần đầu tiên kể từ lúc anh đến đây, bà ta mới mỉm cười. “Đây có thể là chuyện vui nhất tôi từng được nghe suốt cả tuần này.” Bà ta cười toét. “Tất nhiên là được, ngài Cảnh sát. Cứ lấy laptop của tôi đi và khiến nó ngon lành trở lại nhé, chỉ là đừng có xem trộm bất kỳ cái gì. Tôi có thể tin tưởng anh đúng không? Mẹ kiếp.” Cái ghế rên rỉ dưới trọng lượng của bà ta. “Tôi nghĩ chúng ta xong việc ở đây rồi.”

“Một chuyện nữa thôi.” Nash lục qua các hình ảnh trong điện thoại của anh, tìm ra cái ảnh anh muốn. Đó là mặt sau của một trong những tấm ảnh chụp bằng Polaroid từ cái hộp trong phòng của ngài thị trưởng tại Khách sạn Langham. Anh ghim lại bức ảnh rồi mở to dòng chữ viết tay - 203. WF15 3k. LM - rồi lại đẩy điện thoại về phía bà ta. “Dòng chữ này có ý nghĩa gì với bà không?”

Bà ta lại rướn người về phía trước, xoay chiếc điện thoại lại để đọc chữ. Bà ta không nói gì, ban đầu thì không, bà ta không cần phải nói. Mặt bà ta tái đi và cái miệng há hốc trong một giây ngắn ngủi trước khi bà ta kịp bình tĩnh lại đẩy điện thoại về phía anh. “Không.”

“Giờ không phải là lúc bà bắt đầu nói dối tôi đâu.”

“Nói chuyện với Warnick ấy. Tôi sẽ không sa đà vào chuyện này đâu.”

“Warnick biết dòng chữ này nghĩa là gì sao?”

“Anh phải đi rồi.” Bà ta đứng dậy dợm tiến ra cửa. Tay vươn ra đặt trên núm cửa.

“Có liên quan đến Charleston không?”

Câu hỏi này khiến bà ta ngừng lại. “Charleston à? Không… tôi không rõ anh… hãy nói chuyện với Warnick đi.”

“Thế còn Guyon?”

Bà ta nhanh chóng lắc đầu, bối rối, cố gắng tập hợp lại những suy nghĩ trong đầu.

Ai đó gõ cửa và Addie mở tung cửa ra. Một cô gái khoảng mười chín tuổi đang đứng đó mặc váy đầm bó sát màu xám và đi guốc cao gót màu đỏ. Cô ta nhíu mày khi trông thấy Nash. “Con xin lỗi, con không nhận ra má đang có khách.” Cô ta quay nhìn sang người đàn bà kia. “Con cần đi nhờ xe.”

Addie nhăn nhó. “Michael sẽ cho mày đi nhờ. Trừ phi Thanh tra Nash đây sẵn sàng chở mày đi. Anh ta sắp về rồi.”

Nghe nói đến từ “thanh tra” cô gái trố mắt nhìn.

Nash đứng dậy. “Hay tôi đưa cô đến trại cải tạo nhé?”

“Xin mời anh đi cho.” Addie nói, mở cửa rộng hơn.

Nash mỉm cười với cô gái, cố gắng tỏ ra đáng tin cậy, cảm thấy mũi anh nhức nhức, muốn hắt xì. Con bé lùi lại đằng sau một bước, tránh xa anh. Anh bước ra khỏi văn phòng, đi qua hai người họ.

Từ sau lưng anh, người phụ nữ nói. “Chẳng có gì mới mẻ cả, Thanh tra ạ. Chẳng có gì mới cả. Mọi sự vẫn luôn vậy kể từ khi Eva lần đầu tiên nói với Adam: “Nếu anh muốn em làm thế, hãy trao cho em một trái táo.” Tất cả những gì tôi đang làm chỉ là đảm bảo mọi thứ được tổ chức tốt và an toàn. Anh nên tỏ ra biết ơn. Lũ con gái làm việc cho tôi còn tốt chán so với chạy nhong nhong ngoài đường kiếm sống. Cả hai ta đều biết câu chuyện đó kết thúc thế nào.”

Nash biết.

Anh cầm lấy hai lát bánh pizza mới vừa ra khỏi lò rồi bỏ đi. Không phải vì anh muốn rời đi, mà vì đây không phải là cuộc chiến của anh. Ít nhất hôm nay thì không.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.