Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Nhật ký

“29 tháng Tám là ngày gì?”

Tôi thấy Libby trên gác xép như tôi từng thấy mỗi đêm trong suốt cả tuần qua, nằm trong góc cuộn mình trong chăn. Tôi đã gọi đó là góc của chúng tôi vì vào đêm thứ ba, chúng tôi đã di chuyển cái thùng gỗ của nàng và cái đèn từ nơi tôi gặp nàng vào đêm đầu tiên sang góc đối diện bên kia căn gác xép - chỗ này gần một ô cửa số nơi chúng tôi có thể quan sát ngôi nhà. Chúng tôi có vài cuốn sách - tôi đang đọc Của Chuột Và Người còn nàng thủ cuốn sách đáng sợ của tay tác giả nào đó tên là Thad McAlister. Khi ở bên nhau chúng tôi không đọc sách, những quyển sách là dành cho khi chờ đợi - tôi đợi chờ nàng và nàng đợi chờ tôi. Khi chúng tôi ở bên nhau, chúng tôi chuyện trò, và tôi thấy nói chuyện với nàng thật dễ dàng làm sao.

Tôi thấy nàng rất xinh đẹp.

Giờ đây tôi có thể thừa nhận điều này, mặc dù tôi nghĩ cha sẽ không vui. Ông sẽ nói rằng vẻ đẹp của nàng che mờ lý trí của tôi. Vài năm trước ông dặn tôi rằng sắc đẹp có cách khiến bộ não như bị tê liệt, mất hết khả năng lý luận. “Tại sao đàn ông cứ cắm đầu cắm cổ sang đường?” Ông hỏi tôi. “Để đến bên cạnh người phụ nữ đẹp.” Ông trả lời trước khi tôi kịp đáp. “Cũng chính người đàn ông ấy ngắm nhìn nụ cười của nàng khi chiếc xe tải cán đứt đôi người anh ta, bởi vì dung nhan diễm lệ ấy khiến anh ta si dại không còn muốn nhìn sang phải, sang trái rồi lại nhìn sang phải trước khi băng qua đường, sắc đẹp là khởi nguồn của bao nhiêu cuộc chiến nhưng lại chẳng kết thúc một trận chiến nào. Sắc đẹp có vị chẳng giống bất kỳ điều gì khác, đó chính là thứ nọc độc ngọt ngào nhất. Con sẽ ngày càng thèm khát nó ngay cả khi nó cướp đi mạng sống của chính con.”

Tôi nghĩ ông thật ngu ngốc khi nói ra tất cả những câu đó mà không hề mỉm cười. Và tôi mãi mãi sẽ chẳng hiểu ý ông cho đến khi trông thấy Libby đứng trong vựa cỏ khô ấy, mặc chiếc váy ngắn thêu hoa lá với ánh trăng dịu dàng ở sau lưng. Lúc này hầu hết những vết bầm tím của nàng đã không còn, ngoài hai vết ương bướng vẫn chưa chịu tan đi, nhưng bất chấp chúng vẫn còn đó, tôi vẫn nhìn thấy người con gái ấy xuyên thấu qua chúng. Nói rằng tôi bị nàng hấp dẫn vẫn chỉ là nói giảm nói tránh một cách nghiêm túc. Nàng chính là ý nghĩ cuối cùng của tôi khi chìm vào giấc ngủ, là ý nghĩ đầu tiên của tôi khi tỉnh giấc. Không nắm lấy đôi bàn tay nàng trong đôi bàn tay mình, tôi thấy trống trải làm sao.

“Ngày 29 tháng Tám?” Nàng hỏi lại. “Tớ không biết, sao thế? Tớ có cần phải biết không?”

Tôi kể cho nàng nghe cái ngày được khoanh tròn trên cả tờ lịch của bác sĩ Oglesby lẫn tờ lịch trong nhà bếp của cô Finicky.

“Có thể là ngày sinh nhật của ai đó?”

Tôi không nghĩ vậy. Là ai mà cả bác sĩ Oglesby lẫn cô Finicky đều biết ngoài hai thanh tra Welderman và Stocks, và tôi không thể tưởng tượng ra ai lại làm kỷ niệm ngày sinh nhật.

“Hoặc có thể là ngày thành phố mở hội chợ tiểu bang?”

Libby ngoảnh mặt đi, ngả người vào bậu cửa sổ nhìn ra ngoài. Nàng đứng cân bằng trên một chân trong khi chân kia uốn cong đằng sau, chiếc giày quần vợt màu trắng của nàng lơ lửng trên những ngón chân. Dưới ánh sáng của mặt trăng tròn, bộ váy của nàng gần như trong suốt, bó sát từng đường cong cơ thể. Đôi chân nàng nổi bật dưới trăng tới nỗi tôi không thể nào quay mặt đi ngay cả khi tôi muốn. Ngay lúc ấy tôi biết những gì cha tôi đã nói đều đúng, tôi cũng biết mình không thèm quan tâm.

“Hội chợ tiểu bang cũng mở ở đây sao?” Tôi nghe thấy chính mình hỏi. Ngôi nhà nông trại ở vị trí khá hẻo lánh. Tôi đã hiểu ra điều đó sau những chuyến đi hai lần một tuần của tôi quay về Camden nói chuyện với bác sĩ Olegsby. Chẳng có cái khỉ gì hết ngoài trang trại và những cánh đồng mênh mông.

Nàng nhún vai. Mặt dây chuyền rủ xuống từ trên cổ nàng. “Tớ không biết. Nhưng tớ luôn muốn được đi xem hội chợ tiểu bang.”

Phía sau Libby đung đưa sang bên phải rồi bên trái khi nàng đứng đó, khiến tôi như phát điên. Tôi tự hỏi phải chăng đây là nỗ lực cố ý ở phía nàng, hay đó chỉ là thói quen của nàng tự nhiên như hơi thở hay nhịp đập trái tim. Ngay lúc ấy tôi biết những gì cha tôi nói đều đúng. Tôi cũng biết rằng mình không thèm quan tâm.

“Họ về rồi!” Nàng thốt lên trong tiếng thì thầm rồi thụp đầu xuống, ngay cả khi tôi biết thừa chẳng có ai nhìn thấy được chúng tôi từ căn nhà, chừng nào không có ánh đèn.

Từ chỗ đang đứng tựa vào tường tôi bò đến ghé mắt nhìn ra từ cửa sổ, Libby thập thò bên cạnh tôi và cũng nhìn ra ngoài. Tôi chưa từng hôn nàng nhưng chắc chắn đó là điều tôi muốn làm nhất. Hơi ấm tỏa ra từ người nàng quá quyến rũ, tôi chẳng hề muốn phải rời đi. Thật ngu ngốc, tôi nghĩ. Tất cả những điều tốt đẹp dần dần sẽ kết thúc và tôi biết điều tốt đẹp này cũng sẽ chấm dứt vào một ngày nào đó, nhưng tôi muốn làm tất cả trong khả năng của mình để níu giữ khoảnh khắc này càng lâu càng tốt.

Chiếc Malibu của Thanh tra Welderman trên lối xe vào nhà vẫn nổ máy, các cửa xe đóng kín. “Ai trong xe thế nhỉ? Cậu có biết không?” Nàng hỏi.

Tôi lắc đầu.

Thông thường mọi đêm là Kristina hoặc Tegan, đôi khi là cả hai đứa. Welderman đã đưa tôi đến văn phòng của Oglesby rồi đi về, nhưng các chuyến đi đó luôn luôn đi về trong ngày. Giờ đã gần ba giờ sáng rồi và tôi hiểu biết đủ nhiều để chắc chắn họ không đến Camden. Libby đã hỏi Tegan xem chúng nó đi đâu, nhưng cả con bé kia cũng bảo nàng rằng “rồi cậu sẽ biết thôi.” Tuần trước Paul đã đi chuyến này và cũng chẳng hé môi điều gì cả. Thật ra, sau khi quay về, anh ấy cứ câm như hến suốt gần hai ngày.

Welderman bước xuống xe từ ghế lái và Stocks cũng nhảy xuống, một điếu thuốc lá cầm giữa những ngón tay ông ta. Welderman mở cửa sau, nói chuyện với ai đó rồi vươn tay vào trong.

“Bỏ tay mày ra khỏi người tao!” Vincent Weidner quát ông ta. “Đừng có chạm vào tao!”

Tôi để ý bàn tay không cầm gì của Stocks sờ lên báng súng trên thắt lưng, Libby chắc hẳn cũng nhận ra điều ấy vì nàng thở hổn hển, tựa sát hơn vào người tôi.

Từ bên trong xe, Vince hất bàn tay của Welderman ra, lao qua ông ta và xuống xe. Nó là một đứa trẻ to xác, cao gần bằng Welderman, và khi vai nó xô mạnh vào người đàn ông nhiều tuổi hơn, nó suýt làm ông ta ngã bổ chửng. Nắm tay Stocks siết chặt hơn trên báng súng nhưng ông ta không rút súng ra. Vince lao ầm ầm vào nhà từ lối xe vào nhà, không nói một lời nào với cả hai người họ. Hai người đứng đó đủ lâu chờ Stocks hút xong điếu thuốc, rồi lại trèo vào xe và lái đi.

Libby nắm lấy bàn tay tôi kéo tôi lùi xa khỏi cửa sổ. “Đi thôi.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.