Clair
Ngày 5 -10:05 sáng
Tiếng thét xuất phát từ góc xa của quán cà phê cuối hành lang. Clair chạy về phía phát ra âm thanh - Stout, Klozowski cùng bác sĩ Barrington chạy theo. Hầu hết mọi người chạy theo sau họ. Trong tiền sảnh, họ phát hiện một phụ nữ tầm hai mươi tuổi hai tay đưa lên che miệng, đôi mắt cô ta nhìn như dán chặt vào cửa phòng vệ sinh. Một chiếc xe đẩy chở dụng cụ làm sạch đứng cạnh cô ta. Khi trông thấy Clair, cô ta liền chỉ tay vào cánh cửa.
“Ở trong đó.”
Clair rút súng ra. “Tất cả mọi người đợi ngoài này.”
Bước qua người phụ nữ, cô đẩy cửa, súng giơ ra đằng trước.
“Cảnh sát đây! Không ai được cử động!”
Quay người rất nhanh, cô quét mắt khắp phòng. Những từ ngữ của cô vọng vào lớp gạch lát nhưng cô chẳng thấy ai. Clair quỳ gối xuống xem xét dưới gầm các cánh cửa. Cô nhận ra một đôi chân trong cánh cửa thứ hai gần buồng cuối cùng, cánh cửa chỉ đóng một phần.
“Ra ngoài mau!”
Đôi chân không cử động.
Đứng thẳng dậy, Clair bước vài bước băng qua phòng tắm, tiến về phía buồng vệ sinh. Ngay cả khi chưa đẩy cửa mở cô đã biết có chuyện không ổn. Bột trắng che kín sàn nhà quanh đôi chân và bồn cầu. Sáng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang chói.
Muối.
Có một phần dấu chân in trong lớp muối. Cỡ to, có thể là của nam giới.
Người phụ nữ đang ngồi trên bồn cầu, mặc quần áo đầy đủ, đầu cô ta ngoẹo sang bên trái. Đôi mắt còn mở nhưng chỉ còn con mắt phải đang nhìn trừng trừng trống rỗng, bên con mắt trái chỉ còn là một cái lỗ tối om, đen ngòm, một dòng máu đang chảy xuống má. Ở nơi trước kia từng là tai trái cũng có máu. Clair không cần nhìn vào miệng cô ta cũng biết cái lưỡi đã mất. Đôi bàn tay người phụ nữ đang chắp vào nhau trong lòng như cầu nguyện. Có khả năng bị dính lại bằng keo dính - Clair không thể nghĩ ra còn cách nào khác để giữ hai bàn tay ở tư thế như vậy. Ba chiếc hộp trắng thắt dây đen nằm trên ngăn giấy vệ sinh bằng thép không gỉ. Được viết bằng bút đánh dấu màu đen trên tường là dòng chữ: Cha hãy tha thứ cho con.
Clair nhận ra cô ta là một trong số những người phụ nữ trong quán cà phê, nhưng không biết tên cô ta. Cô mới gặp cô ta chưa đây vài tiếng trước, đang mua cà phê.
“Đó là Christie Albee, cô ta làm hành chính.”
Bác sĩ Barrington đang đứng sau lưng cô trong phòng tắm, giờ ông ta đang đeo kính.
“Tôi đã dặn ông đợi ở ngoài cơ mà.”
Ông ta tảng lờ cô đi, bước vài bước về phía trước, đặt hai ngón tay lên một bên cổ người phụ nữ. “Không có mạch đập. Sờ vào cô ta lạnh như băng vậy. Tôi đoán cô ta đã chết ít nhất một tiếng rồi.”
“Chúa tôi, lùi lại!” Clair túm lấy thắt lưng ông ta kéo ra khỏi buồng vệ sinh. Ông ta đang đứng trong lớp muối. Giờ có thêm hai dấu chân nữa, dấu chân ban đầu đã bị mờ đi. “Chết tiệt. Đây là bằng chứng. Tôi cần ông ra khỏi đây ngay. Ông đang làm ô nhiễm hiện trường của tôi.”
Barrington nhăn nhó nhìn cô. “Tôi chỉ có ý muốn…”
“Làm ơn đi, bác sĩ. Bước ra ngoài đi. Đừng nói với ai những gì ông đã thấy trong này.”
Lúc này Klozowski và Stout đi vào. Clair nhanh chóng nói với Stout. “Làm ơn đuổi hết mọi người ra ngoài đi.”
Nhìn thấy xác người phụ nữ qua vai cô, sắc mặt ông ta tái nhợt, rồi ông ta quay sang phải đẩy Barrington ra khỏi cửa.
Klozowski tiến đến bên cạnh Clair, cái nhìn bối rối thoáng hiện trên gương mặt anh ta. “Bishop đang bị tống giam rồi. Làm thế nào…”
“Tên cô ta là Christie Albee. Cô ta có trong danh sách của anh đúng không?”
Anh ta gật đầu. “Văn phòng hành chính. Cô ta xử lý một loạt các yêu cầu của Upchurch. Là người trung gian giữa bệnh viện với công ty bảo hiểm. Clair này, nếu Bishop đang bị giam và Sam đang bị nhốt, vậy thì kẻ nào làm chuyện này?”
“Đừng nói tên của Sam theo kiểu giống mấy tên kia nữa đi.”
“Cô hiểu ý tôi mà.” Anh ta chỉ tay vào mấy cái hộp. “May cái hộp này xuất hiện quá nhiều trong những cơn ác mộng của tôi đến nỗi tôi có thể nói luôn chúng giống hệt những cái hộp Bishop dùng.”
Tâm trí Clair đang hoạt động hết công suất. “Chúng ta cần phải giải quyết vụ này thật nhanh. Tôi sẽ chụp ảnh và lập văn bản hiện trường, tiếp theo ta phải niêm phong phòng tắm này. Tôi muốn xác cô ta được mang tới nhà xác cho chính bác sĩ bệnh học từng khám nghiệm Stanford Pentz, xác chết kia của chúng ta. Cần phải liên hệ bà ấy với Eisley tại nhà xác thành phố. Bằng cách nào đó, chúng ta phải tìm ra những điểm khác nhau giữa hai xác chết này với những nạn nhân đầu tiên của Bishop. Cần phải so sánh họ với những người được phát hiện tại Chicago và Nam Carolina. Không thể tin nổi tôi đang nói câu này, nhưng đây không thể là Bishop được. Và tôi chắc như bắp rằng đó không thể là Sam. Còn một kẻ nào đó khác đang ở ngoài kia. Có thể là nhiều kẻ nào đó.”