Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Nhật ký

“Quay sang trái và bĩu môi hờn dỗi chút đi.” Paul Upchurch nói từ sau cái máy ảnh.

Thay vào đó tôi thè lưỡi về phía anh ấy.

Cha tôi đã dặn tôi bất cứ giá nào cũng không được chụp ảnh. Các bức ảnh sẽ tạo ra hồ sơ, tài liệu, bằng chứng, các mốc thời gian. Tất cả những điều này có thể tái xuất hiện vào bất kỳ thời điểm nào và trở thành vấn đề khó giải quyết. “Con đi lại khắp thế giới này như một hồn ma, Champ ạ. Càng ít người trông thấy con, con càng trở nên tự do. Chỉ có kẻ đã chết mới biết đến tự do thật sự.”

Thế nhưng chúng tôi đang ở đây. Đứng trong phòng khách riêng ở nhà Finicky. Tôi đứng tựa lưng vào tường, Paul đang giơ lên cái máy ảnh 35mm nhìn còn đắt tiền hơn cả mấy con xe.

“Chụp làm gì thế? “

“Bức tường hổ thẹn trên cầu thang.” Paul chỉnh chỉnh cái gì đó trên máy ảnh, anh ấy quỳ một gối xuống rồi lại nhìn qua ống kính. “Finicky thường yêu cầu chụp ảnh vào ngày đầu tiên tới đây, còn mày đã ở đây gần một tuần rồi.”

Chiếc máy ảnh kêu tách một cái. Ánh flash sáng lóa để lại những chấm trắng trôi bồng bềnh khắp phòng.

“Hôm nay em đã thấy viên thanh tra cảnh sát đó. Người đã mang em tới đây.” Tôi không kể cho Paul biết mình đã trông thấy Tegan, điều ấy sẽ dẫn đến buổi thẩm vấn dài hai tiếng đồng hồ và tôi không sẵn sàng trải qua khoảng thời gian ấy vào hôm nay. Tôi có những kế hoạch của mình.

“Welderman á?”

“Đúng, Welderman.”

“Câu trả lời đúng phải là “ờ”. Thi thoảng mày ăn nói cứ như ông già ấy. Tao nghĩ ngày hôm nay mày nên tập cách nói từ “đếch” ít nhất ba lần xem nào.”

Máy ảnh lại kêu tách. Ánh đèn flash lại sáng.

“Quay sang phải.”

Dù là từ “ờ” hay từ “đếch” tôi đều chẳng thể thốt ra một cách nhẹ nhàng mà không phải cố gắng. Cha đã giải thích với tôi về sự hòa nhập, và tôi cho rằng mình có thể hòa nhập bằng cách cố gắng cải thiện điều này, nhưng sẽ cần rất nhiều nỗ lực. Tôi luôn gặp khó khăn với ngôn ngữ không chính thống…

Paul lại chỉnh máy ảnh lần nữa. “Welderman chỉ là tay sai thôi, nhưng lão tới đây khá nhiều lần. Cũng như đồng đội của lão, Stocks. Chúng là bạn bè với mụ Finicky, thi thoảng chúng cho bọn con gái đi nhờ xe vào thành phố. Bọn con trai cũng thế, nhưng phần nhiều là con gái.”

“Lão có mùi như quả bưởi nẫu ấy, nhưng thà thế còn hơn phải đi bộ.”

Câu này là của Kristina.

Ngước mắt lên, tôi thấy nó đang đứng trên ngưỡng cửa uốn cong của phòng khách. Nó chẳng mặc gì ngoài bộ bikini màu trắng mỏng tí với chiếc khăn tắm quàng qua vai.

“Mùi bưởi và Sáp Khử Mùi.” Tegan nói, bước lên sau lưng nó trong bộ bikini hai mảnh màu đen. Cả hai đều buộc tóc thành đuôi ngựa sau đầu.

Trông thấy chúng, mặt tôi đỏ như gấc chín, cắm mặt nhìn xuống đất.

Khi Paul quay đầu lại, miệng anh ấy há hốc. “Tao nghĩ nên yêu cả hai bọn mày.” Không thèm nhìn qua kính ngắm, nó lấy máy chụp liên cho hai con bé mấy tấm một lúc. Hai đứa nhanh chóng chuyển sang trạng thái người mẫu, tựa lưng vào nhau và mỉm cười nhìn thẳng vào máy ảnh. Nghiêng đầu sang bên nọ bên kia. Rất chuyên nghiệp.

“Hai em quá giỏi.” Paul nói với chúng. Anh ấy chỉ tay về phía tôi. “Đội trưởng Nghiêm túc đang e thẹn kìa.”

“Lúc này thôi.” Tegan cười toét. “Sáng nay nó có thế đâu.”

Con bé băng ngang phòng, kéo Kristina theo.

Khi chúng đến chỗ tôi, Tegan buông rơi khăn tắm xuống sàn, quàng tay ôm eo tôi. Con bé ngả người vào gần hơn thì thầm vào tai tôi. “Lúc nãy không hề e thẹn chút nào đúng không Anson?”

Kristina bước sang phía bên kia người tôi, áp sát cơ thể nửa trần truồng của nó vào người tôi.

Hai cánh tay tôi buông thõng vụng về hai bên sườn. Tôi chẳng biết phải đặt chúng vào đâu. Khi những ngón tay tôi chạm vào hông của Kristina, chúng uốn cong lại.

Paul chụp thêm tấm nữa.

Người hai con bé tỏa ra mùi hương như hoa dại và mùi phấn rôm trẻ em. Chúng áp sát hơn nữa vào người tôi. Hai tấm thân rất ấm áp.

“Mặt mày như quả cà chua chín ấy.” Paul thật tử tế khi nói ra điều ấy, nhưng chỉ khiến hai má tôi càng đỏ rần hơn nữa.

Tegan cười khúc khích. Con bé rướn người sang, vỗ vai Kristina rồi chỉ xuống bụng dưới của tôi.

“Ồ, sao nhanh quá vậy. ” Kristina nói kèm tiếng cười nhẹ.

“Tao bảo rồi mà.” Tegan cười ngoác miệng. Con bé nghiêng đầu về phía lối ra vào phòng khách. “Libby ơi, muốn xem Anson dựng cột buồm không? Tao nghĩ nó muốn mày ra xem đấy!”

Tôi giơ cả hai tay che phía trước quần jeans khiến cả hai con bé lại cười rúc rích, càng chà xát gần nữa vào người tôi.

“Libby, vào trong này đi! Nhanh lên!”

Tôi trông thấy cái bóng của nàng, chỉ một thoáng thôi, in lên bức tường tiền sảnh ngoài phòng khách. Nhưng nàng không bước vào phòng.

“Tao nghĩ tao sẽ về phòng đây.” Một giọng mỏng manh cất lên. Tôi chưa bao giờ nghe nàng nói, nhưng cao độ trong giọng nàng, sự biến điệu ấy, nghe như thể đã hiện diện suốt cả cuộc đời tôi.

Tegan trợn tròn mắt lao như bay về phía tiền sảnh. “Tự nhốt mình trong phòng sẽ là điều cuối cùng mày cần phải làm. Vào đây chơi với bọn tao cho vui. Trông mày trắng nhợt như xác ướp thế.”

Nếu bị kẹp giữa hai con bé đã khiến tôi đủ ngượng chín người, thì đứng đó một mình cùng Kristina càng khiến tôi thấy lạ lùng hơn nữa.

Paul có vẻ chẳng thèm quan tâm. Anh ấy lại chụp thêm pô nữa.

Không ai trong chúng tôi nghe thấy cô Finicky bước vào từ phòng ăn chính. Có lẽ vì bà ta đang ở trong bếp. “Anson, mày nên cởi áo sơ mi ra đi. Trông hai đứa bay thật là thiếu cân đối - Kristina nó mặc chiếc áo tắm đáng yêu phô diễn hết mọi đường cong cơ thể thế kia, thế mà mày ăn mặc cứ như đi nhà thờ ấy.” Bà ta quay sang Paul. “Nếu những thứ rõ mồn một thế này mà mày còn không nhìn ra, mày sẽ không thể nào trở thành nhiếp ảnh gia giỏi được.”

“Vâng, thưa mẹ.” Paul nói.

Cô Finicky quay sang tôi. “Thế nào?”

Khi tôi đứng bất động, Kristina bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của tôi. “Để con ạ.” Giọng con bé không còn mang vẻ trêu đùa nữa. Trong một lúc, tôi nghĩ nó có vẻ gì đó như sợ hãi.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.